“Nguyễn Minh Phù định bưng lấy, phần thịt mềm phía lưng ai đó cấu nhẹ một cái.”
Cố Ý Lâm mặt mũi dữ tợn, nghiến răng tiến gần cô.
“TÔI!
NGHE!
THẤY!
ĐẤY!”
“Ơ, thế xem hai bọn thành ?”
Nguyễn Minh Phù là kẻ da mặt dày, cũng chẳng thèm để tâm đến cơn giận của Cố Ý Lâm, “Mình còn đợi uống rượu mừng của đây.”
Cố Ý Lâm:
“…”
Cô rướn cổ lên, hít sâu một .
Nếu con đỡ đầu của cô vẫn sinh , chắc chắn cho đàn bà ch-ết tiệt một bài học!
Tức ch-ết …
Cố Ý Lâm nghiến răng ken két, ngẩng đầu liền chạm đôi mắt sáng lấp lánh của Bạch Khuynh Niên, tim cô run lên, vội vàng né tránh.
Không đúng!
Mình chột cái gì chứ?
Cố Ý Lâm mở to mắt, sang Bạch Khuynh Niên nữa.
Lại phát hiện đối phương bố Cố kéo qua trò chuyện, nghiêng đầu một chút hề chú ý tới cô.
Mẹ kiếp!
Càng nghẹn lòng hơn…
cũng , tướng mạo của Bạch Khuynh Niên thực sự tệ, là kiểu trái ngược với Tạ Diên Chiêu.
Đối phương đáng sợ bao nhiêu, thì mềm mại đáng yêu bấy nhiêu.
Làn da trắng trẻo, giữa đám đàn ông như thể phát sáng .
Đặc biệt là lúc mặc áo sơ mi trắng, thanh khiết sạch sẽ giống như nam sinh đại học, khiến nhịn bắt nạt , … hỏng !
Xuỵt hà——
Cố Ý Lâm lúng túng lau khóe miệng.
Nếu cô thể tới năm mươi năm , liền …
đây chính là sự cám dỗ của nam đại học đấy~
Bữa cơm , kết thúc trong khuôn mặt ửng hồng của Cố Ý Lâm.
Bố Cố cũng ở thêm, nghỉ một lát liền cáo từ.
Chỉ là em trai Cố mấy hợp tác, bám lấy chân Luan Dung sống ch-ết chịu buông.
“Mẹ ơi, con ở !”
Đồ ngon ở đây nhiều quá, thực sự nỡ .
Mẹ Cố khi ăn một bữa cơm ở nhà họ Nguyễn, da mặt cũng ngang ngửa với hai bố con Cố Ý Lâm.
“Vậy chúng nhé?”
“Đi ,” em trai Cố thể chờ đợi mà vẫy tay, còn quên nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo Luan Dung, “Đừng tới đón con.”
Mẹ Cố:
“…
Thằng nhóc thối, lúc nên sinh mày .”
“Thế, thế con con trai của chị Luan ?”
Em trai Cố mắt sáng rực Luan Dung.
Mẹ Cố:
“…”
Luan Dung:
“…”
Cậu mười mấy tuổi , bà bảy tám tuổi lấy chồng, mới thể sinh đứa con trai lớn thế .
“Thằng nhóc thối, mày con trai của ai?”
Mẹ Cố túm lấy em trai Cố, màng đến sự giãy giụa của mà lôi khỏi nhà họ Nguyễn.
Luan Dung sững sờ luôn.
Cô nuốt nước bọt, cho dù em trai Cố nhỏ thế nào cũng là một đứa trẻ mười ba mười bốn tuổi, cạnh cô cũng cao tới cằm cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-360.html.]
Đừng nhiều, ít nhất cũng bảy tám mươi cân…
Cứ thế lôi …
Luan Dung tin nổi, cô dụi dụi mắt của .
Đợi thấy Cố chế ngự em trai Cố đang giãy giụa lôi , cô ôm lấy trái tim , lảo đảo như hồn lìa khỏi xác trong.
Trời đất ơi, cũng quá đáng sợ !
Cô ghế sofa, bình nhịp tim của .
Nguyễn Minh Phù tò mò cô một cái, “Chị họ, chị thế?”
“Hả?
Không… .”
Hôm nay hiếm khi trời nắng to, bà Loan vận động tất cả , kiểm kê tất cả đồ đạc trong phòng một lượt.
Bà còn nghiêm túc lập một danh sách, đều là những thứ hiện tại đang thiếu.
Sáng sớm hôm , bà Loan cầm tiền phiếu, đang định tới hợp tác xã thì Nguyễn Minh Phù chặn .
Cô nở nụ , lấy lòng bà Loan.
“Mẹ, cho con cùng với ạ.”
Từ khi về Thượng Hải, cô vẫn ngoài hít thở khí.
Sợ bà Loan đồng ý, Nguyễn Minh Phù sờ sờ bụng .
“Mẹ, bác sĩ cũng dặn, bảo con nên vận động nhiều.”
“Biết con ở trong nhà ngột ngạt, thôi,” bà Loan Nguyễn Minh Phù từ xuống một cái, “Đưa Diên Chiêu theo.”
“Dạ!”
Nguyễn Minh Phù gọi Luan Dung.
Chỉ là cô dạo đang hứng thú với điểm tâm của dì Trương, đang tìm dì học, gì thời gian chạy tới hợp tác xã, liền từ chối.
Gần tới cuối năm, cũng nhiều lên.
Càng đến gần hợp tác xã, càng đông.
Lúc giống đời , khí năm mới nồng đậm.
Cho dù vận động, cũng cản đón chào năm mới.
Nhìn biển hợp tác xã, Nguyễn Minh Phù:
“…”
lầm , cô còn tưởng là đời .
“Mẹ ơi, để con , chăm sóc Minh Phù cho .”
“Được.”
Bà Loan cũng khách sáo, đưa tờ danh sách cùng tiền phiếu cho .
Anh nhận lấy đồ, sải bước về phía hợp tác xã.
Rất nhanh, mất dạng.
Gã đàn ông tồi sức dài vai rộng, Nguyễn Minh Phù lo sẽ chen lấn.
“Chúng tới đằng ,” bà Loan che chở Nguyễn Minh Phù, chỉ một góc, “Bên ít, tới đó đợi Diên Chiêu .”
Nguyễn Minh Phù cũng là .
Cô vác cái bụng lớn như thế , nếu kẻ nào mắt mù va , hậu quả thể tưởng tượng nổi.
“Mẹ, xem kịp về ?”
Nói Nguyễn Minh Phù liền thấy tức.
Từ khi Kỳ Viêm Chiêu về Hong Kong, liền tin tức đưa qua.
Chỉ thỉnh thoảng gọi một cuộc điện thoại, để cô đối phương bình an.
“Trong nước phong thanh vẫn còn c.h.ặ.t,” bà Loan tỏ vô cùng bình tĩnh, “Cho dù chính phủ tặng danh hiệu thương nhân yêu nước, vẫn hy vọng thể hoãn vài năm mới về.”
Nguyễn Minh Phù gì, chỉ gật gật đầu.
Hai con một thời gian im lặng, một giọng sắc lẹm đột nhiên truyền tới.
“…
Giữ mày ích gì, bảo mày mua cá, kết quả mang về cho tao miếng thịt?”
Hai ngoảnh đầu , liền thấy một phụ nữ lớn tuổi đang chỉ tay một nàng dâu nhỏ mà mắng.
Bà lưng về phía hai con, rõ biểu cảm mặt bà .
đối phương khí thế hung hăng, nàng dâu nhỏ ủ rũ, vẻ mặt mà dám .