Mỹ Nhân Đỏng Đảnh Thập Niên 70 - Chương 337

Cập nhật lúc: 2026-04-27 09:01:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lời thốt , hai mắt giám đốc Hoàng liền sáng lên như đèn pha.”

 

“Chỉ là… vội tàu hỏa, thời gian chút gấp,” Nguyễn Minh Phù nghĩ nghĩ, “Trên đường đến ga tàu hỏa sẽ vẽ cho hai ba mẫu, đến lúc đó để Quản Cửu gửi qua cho hai .”

 

Giám đốc Hoàng vội vàng chốt , “Được, cứ quyết định thế nhé!”

 

Bây giờ lấy bản vẽ, tìm gấp rút .

 

Căng thẳng một chút, nửa tháng là thể tung ngoài.

 

Cũng may giám đốc Hoàng sớm chuẩn cho việc chuyển đổi, lưu ít điện thoại của phụ kiện quần áo.

 

Đợi bản vẽ tới, ông liền gọi cho từng một!

 

Sau khi xong, giám đốc Hoàng và chị hai họ Hồ đều thở phào một cái.

 

Ánh mắt Nguyễn Minh Phù càng là cận từng , bộ dạng đó hận thể cung phụng cô lên.

 

Sau khi Nguyễn Minh Phù từ chối đề nghị tiễn cô ga tàu của hai , lúc mới thất vọng rời .

 

Hai lúc đến hành lý gọn nhẹ, lúc rời là tay xách nách mang.

 

Trong đó những thứ cho bố Nguyễn, Kỳ Dương Viêm và tên ngốc Cố Ý Lâm gửi , nếu đồ đạc sẽ còn nhiều hơn.

 

Quản Cửu xách đồ của hai lên xe, “Đồng chí Nguyễn yên tâm, sẽ chăm sóc dì Trương thật .”

 

“Cảm ơn .”

 

Dì Trương cũng nỡ, đêm hai rời ít đậu xanh bánh.

 

Đủ lắp đầy bảy tám hộp.

 

Không chỉ là bà, em Tạ Đông Lâu và Tạ Tây Lâu cũng tới tiễn biệt hai .

 

Sau khi tàu hỏa chuyển bánh, Nguyễn Minh Phù lúc mới mở chiếc hộp nhỏ Tạ Đông Lâu đưa.

 

Một chiếc vòng vàng thô nặng đập mắt.

 

Cầm trong tay ướm thử, tầm bốn năm mươi gram.

 

Cô ngạc nhiên Tạ Diên Chiêu, “Chuyện ?”

 

Kẻ keo kiệt nhổ lông?

 

Tạ Diên Chiêu thấu hiểu, “Nhận lấy .”

 

Nguyễn Minh Phù hỏi.

 

tên đàn ông hư hỏng , cô cứ trực tiếp nhận lấy là .

 

Tàu hỏa chạy dọc đường, hành trình hai ngày một đêm, thuận lợi đến Uyển Thành.

 

Tạ Diên Chiêu hộ tống Nguyễn Minh Phù xuống tàu, liền thấy Hứa Chư đang nhiệt tình vẫy tay với họ.

 

Anh chạy một cách gọn gàng, đón lấy đồ trong tay hai .

 

“Ôi chao lão Tạ, nhớ ch-ết mất.”

 

Tạ Diên Chiêu ghét bỏ mặt sang một bên.

 

“Được , mau thôi.”

 

Hai ngày một đêm trôi qua, sắt cũng chịu nổi.

 

Nguyễn Minh Phù lúc xuống tàu, khí lạnh ập mặt, lúc mới tỉnh táo hơn nhiều.

 

Nếu , sợ là tỉnh ngủ.

 

Về đến khu gia đình, Nguyễn Minh Phù lúc mới cảm thấy vững tâm hơn nhiều.

 

“Không đúng, phía ồn ào thế?”

 

Đợi ba gần, mới rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-337.html.]

Hóa là động tĩnh gây từ nhà doanh trưởng Kiều.

 

Sự tao nhã t.ử tế đây của Vương Mạn Mạn đều còn nữa, cô đất trong sân, lau nước mắt.

 

Mà bên cạnh bà Vương, chỉ doanh trưởng Kiều đang lưng về phía bà mà c.h.ử.i.

 

“Con gái gả cho bao nhiêu năm nay, công lao cũng khổ lao, bây giờ đòi ly hôn với nó, đây là bức t.ử nó!”

 

Một bà lão khác chiều theo bà, dữ dằn đẩy doanh trưởng Kiều trong nhà.

 

còn đến bà,” bà bà Vương một cách ác độc, “Sớm bà là kẻ yên phận, lúc kết thông gia đồng ý .

 

Ai ngờ tên nhóc khờ nhà bà đổ cho loại thu-ốc mê gì, sống ch-ết cứ cưới con gái nhà bà.”

 

Đối phương câu , bà Vương rõ ràng chút chột .

 

“Vương Mạn Mạn nếu là hiền thục, cũng gì,” bà tức đến mức bấm đốt ngón tay đếm ở đó, “Hiếu thảo với bố chồng , vun đắp quan hệ với hàng xóm cũng , còn mang cái bà già ch-ết tiệt nhà bà qua đây quậy phá…”

 

đúng , từ lúc nó gả đây, con trai dọn đống cứt của nó bao nhiêu ?”

 

Bà lão là đẻ doanh trưởng Kiều, vốn dĩ oán hận với thông gia gây chuyện .

 

Lúc Vương Mạn Mạn đòi ly hôn, còn đuổi con trai bà ngoài.

 

Thời tiết lạnh thế , đây là ch-ết !

 

Bà Kiều yên nổi, mua vé tàu gần nhất liền tới đây.

 

Vừa cửa liền Vương Mạn Mạn và bà Vương oán trách doanh trưởng Kiều, nào là bản lĩnh, bằng ai nhà bên cạnh…

 

nhịn nữa, lập tức cãi với Vương Mạn Mạn.

 

Doanh trưởng Kiều nhận tin, bay nhanh tới.

 

một bên là sinh dưỡng , một bên là vợ

 

“Theo lời các , hôn sự mau ly , thấy cô hỏng con trai nữa!”

 

Bà Kiều lúc câu , hốc mắt đỏ hoe.

 

doanh trưởng Kiều một bên, cầm một cái gậy đ.á.n.h túi bụi xuống đầu.

 

Bà Vương đều ngẩn .

 

Vương Mạn Mạn đang bên cạnh cũng ngẩn .

 

Ngay cả tất cả quân tẩu đang xem náo nhiệt xung quanh cũng ngẩn .

 

À thì là…

 

Ngay lúc tất cả tưởng bà Kiều là tức đến phát điên , bà mở miệng.

 

với bố nuôi lớn thế , đưa quân doanh để xây dựng công danh, chính là để một phụ nữ nông cạn hỏng ?”

 

“Lúc , Vương Mạn Mạn nó là kẻ đàng hoàng, với bố khuyên ?

 

cứ nhất quyết cưới!

 

Anh sắt đá, hai lão già chúng quản , cũng lười quản , kết quả thì ?!”

 

Bà Kiều tức hận.

 

hận Vương Mạn Mạn, mà là hận doanh trưởng Kiều tiền đồ.

 

Bà Kiều tay, chiếc gậy trong tay càng vung ngừng.

 

Doanh trưởng Kiều cũng mang tâm lý gì, im mặc cho bà đ.á.n.h.

 

Các tẩu t.ử xung quanh chút nỡ đầu chỗ khác.

 

“Vợ chồng hai đứa nếu là yên yên sống ngày tháng, cũng coi như thôi.”

 

Bà Kiều đến đây, ngọn lửa giận trong lòng càng lúc càng lớn, “Anh đẻ nó là loại gì, mặc kệ nó trong khu gia đình mưa gió, đem hết những chuyện vứt hết cho Vương Mạn Mạn từng quản!”

 

 

Loading...