Mỹ Nhân Đỏng Đảnh Thập Niên 70 - Chương 334

Cập nhật lúc: 2026-04-27 09:01:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thấy ánh mắt cô tới, Nguyễn Minh Phù mở cửa xe bước xuống.”

 

“Chị là chị hai của chị dâu?

 

chắc giới thiệu với chị ,” cô đ.á.n.h giá chị hai họ Hồ, “ là Nguyễn Minh Phù.”

 

Vẻ nghi hoặc mặt chị hai họ Hồ lập tức thu .

 

“Ồ, , nó kể với về cô.”

 

Lúc thấy Nguyễn Minh Phù, trong mắt chị mang theo vẻ kinh ngạc lộ liễu, đó thấy chiếc xe nhỏ phía và Quản Cửu lưng cô, trong mắt đổi thành một tia tò mò.

 

“Mấy ngày nay việc kinh thành, chị dâu nhờ mang cho chị chút đồ.”

 

Lời dứt, Quản Cửu thức thời đưa đồ qua.

 

Chị hai họ Hồ một cái, bên trong ngoài một vại dưa muối lớn , chính là một lá thư.

 

Chị cầm lấy lá thư, thẳng xem.

 

Lá thư đó bao nhiêu nội dung, chị nhanh xem xong.

 

“Cảm ơn cô nhiều lắm, còn đặc biệt mang tới cho ,” chị hai họ Hồ trở nên nhiệt tình, “ đang thèm món của nó đây.”

 

“Chị dâu ở khu gia đình cũng thường xuyên chăm sóc , nên mà.”

 

Ánh mắt chị hai họ Hồ rơi quần áo của cô, nghĩ đến những thứ Hồ Uyển Ninh trong thư, ý trong mắt chị càng đậm hơn.

 

“Nó là nó, ,” chị hai họ Hồ nhiệt tình, “Trong xưởng chúng gần đây mới về mấy chiếc máy mới, vải dệt từ chúng lắm.

 

Đồng chí Nguyễn, theo qua đó chọn chút ?”

 

“Được.”

 

Nguyễn Minh Phù qua đây vốn dĩ ôm mục đích như thế .

 

Cho dù chị hai họ Hồ , cô cũng đề cập tới.

 

Cũng cần ngại ngùng, cô với Hồ Uyển Ninh cũng tìm chị hai họ Hồ mua bao nhiêu , ba quen thuộc lắm.

 

Hơn nữa nhân viên nhà máy dệt hạn ngạch nội bộ, dùng hết cũng bán cho khác .

 

Chị hai họ Hồ đưa Nguyễn Minh Phù tới kho hàng, chỉ lớp ren trắng bên cạnh .

 

“Đây chính là loại vải dệt từ những chiếc máy mới đó, phẳng mịn hơn ren thường, trông cao cấp.

 

Làm quần áo thì kém một chút, nhưng thể đặt tủ quần áo tấm chắn bụi.”

 

Những chiếc máy mới chuyển từ xưởng một tới.

 

Xưởng bốn bên chúng càng ngày càng khó khăn, đơn hàng cũ giảm ba phần mười, bây giờ chỉ miễn cưỡng duy trì hoạt động của xưởng bốn.

 

Giám đốc chạy lóc ở Bộ Thương mại ba ngày, mới dây chuyền sản xuất về.

 

Nguyễn Minh Phù sờ thử một cái.

 

Chất liệu cứng, chút giống nhựa.

 

Chỉ là hoa văn , màu sắc nhiều.

 

một cái, liền đặt đồ xuống.

 

“Đồng chí Nguyễn, bên còn ít,” chị hai họ Hồ thấy biểu cảm của cô liền ngay, “Bên đều là hàng mới sản xuất.”

 

Nguyễn Minh Phù lượt lướt qua, nhưng khi thấy loại vải đen trong đó chút ngạc nhiên.

 

Cô đưa tay sờ thử.

 

Vải nhẹ nhàng trơn mượt, chút giống loại vải chống nước bên ngoài áo phao của hai ba mươi năm .

 

Bình thường cô lẽ lọt mắt, nhưng bây giờ là mùa đông!

 

Mặc dù lông vũ nhưng nhồi bông , tóm vẫn hơn lớp vải bên ngoài cô đang mặc bây giờ.

 

lấy nó.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-334.html.]

Nguyễn Minh Phù tính toán một khoản trong lòng, lượng vải vốn còn nhiều, vung tay nhỏ lên.

 

lấy hết.”

 

“Đồng chí Nguyễn, cân nhắc thêm chút ?”

 

Chị hai họ Hồ cũng loại vải trong kho bao lâu , chị sở dĩ ấn tượng là vì nó mãi bán , đó liền để ở đây.

 

Sợ Nguyễn Minh Phù rõ tình hình, chị còn đặc biệt giải thích một chút.

 

“Không, mua nó.”

 

Chị hai họ Hồ:

 

“…”

 

Nhìn dáng vẻ kiên định của Nguyễn Minh Phù, chị hai họ Hồ cũng tiện khuyên tiếp.

 

Chị xung quanh, chọn loại vải bông mềm cùng tông màu, lúc mới rời .

 

Đến cửa, chị hai họ Hồ chút do dự Nguyễn Minh Phù.

 

“Nguyễn, đồng chí Nguyễn, chuẩn chút đồ nhờ cô mang cho Uyển Ninh, tiện .”

 

“Chút chuyện nhỏ,” Nguyễn Minh Phù trực tiếp đáp ứng, “Cần gì dùng từ nhờ vả, chị hai chị mà thế nữa cũng ngại đến chỗ chị mua vải .”

 

Ý trong mắt chị hai họ Hồ càng đậm.

 

“Ấy, cũng khách sáo với cô nữa.”

 

“Khách sáo gì, chị dâu ở khu gia đình giúp nhiều như thế còn kịp cảm ơn đây,” Nguyễn Minh Phù địa chỉ, “ tạm thời ở nhà XX phố XX, sáng mai tám giờ mang đồ qua là .”

 

“Được.”

 

Chị hai họ Hồ đáp một tiếng, ở cửa lớn chiếc xe từ từ xa.

 

Sắc mặt lập tức đổi, chạy vội tới văn phòng khu xưởng.

 

Người bên trong thấy chị hai họ Hồ , trong mắt tràn đầy ánh hóng hớt.

 

“Lão Hồ, mau cho chúng xem,” một trong đó kéo chị hai họ Hồ , “Người họ hàng của chị ?”

 

Những xung quanh lượt dựng tai lên.

 

Chị hai họ Hồ nghĩ ngợi:

 

“…

 

Là họ hàng của .”

 

Hạn ngạch mua vải của nhà máy dệt chỉ quy định dùng cho nhà hoặc họ hàng, mặc dù quy định sớm phá vỡ, nhưng chị hai họ Hồ cũng sẽ ngốc đến mức tự phơi bày.

 

“Ôi chao, chị ở họ hàng khí thế , còn lái cả xe nhỏ.”

 

đúng …”

 

“Bên cạnh còn theo hai , một mở đường một bê đồ, còn khí thế hơn cả tiểu thư nhà tư bản từng thấy…”

 

“Nói bậy bạ gì đó!”

 

Chị hai họ Hồ trừng mắt chuyện.

 

“Chẳng lẽ hai đàn ông gì, để đồng chí nữ ,” chị liếc chuyện một cái, trêu chọc chị cả nãy kéo , “Lão Hàn nhà chị lúc chị việc, chỉ thôi ?”

 

“Nó dám!

 

Xem gọt nó …”

 

Nói đến cuối cùng, tất cả trong văn phòng đều .

 

Chị hai họ Hồ thở phào một cái, “Không nữa, tìm giám đốc chút việc.”

 

“Mau , ông về…” chính là tâm trạng lắm.

 

Chị cả bóng lưng vội vã của chị hai họ Hồ, nuốt câu đó xuống.

 

 

Loading...