Anh hít sâu một :
“…
Có chuyện gì hỏi thì hỏi .”
“Sao tiếng Pháp?”
Đây là điều Nguyễn Minh Phù tò mò nhất.
Chiếu theo tình hình quốc gia hiện nay, Tạ Diên Chiêu dù học ngoại ngữ cũng chỉ học tiếng Anh.
Tiếng Pháp thuộc loại hiếm, cả nước đếm đầu ngón tay.
“Mẹ dạy,” Tạ Diên Chiêu giải thích một câu, “Năm đó, bà từng du học ở Pháp.”
Nguyễn Minh Phù đếm đếm ngón tay.
Du học sinh những năm năm mươi, sáu mươi…
Mẹ kiếp!
Người chồng từng gặp mặt của cô thật mạnh mẽ.
Chỉ là ánh mắt lắm, quen cái tên cặn bã như Tư lệnh Tạ.
Đôi mắt Nguyễn Minh Phù sáng lấp lánh, cô nắm lấy tay Tạ Diên Chiêu tò mò hỏi, “Anh ảnh của ?”
Anh ngẩn một chút, mới phản ứng cô đang đến ai.
Tạ Diên Chiêu cầm cuốn sách mang theo bên , đưa tấm ảnh kẹp bên trong cho cô.
Nguyễn Minh Phù chăm chú hành động của .
Cuốn sách cô thường thấy, Tạ Diên Chiêu thường xuyên mở .
Nguyễn Minh Phù khi tò mò từng lấy xem, nhưng bên trong còn kẹp một tấm ảnh.
Cô chút buồn bã.
Đối với c-ái ch-ết của Bạch Thanh Châu, gã đàn ông tồi lẽ bao giờ buông bỏ.
Dù cho đến bây giờ, vẫn ghi tạc trong lòng.
Nguyễn Minh Phù mím mím môi, gì đó nhưng nên mở miệng thế nào.
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng từ bỏ.
Thôi , vẫn là để tự bước .
Tấm ảnh cũ, vài chỗ ố vàng.
bảo quản , nội dung ảnh vẫn còn rõ nét.
Ánh mắt Nguyễn Minh Phù rơi trong ảnh, kinh ngạc vô cùng.
Bạch Thanh Châu sở hữu gương mặt trái xoan, khí chất dịu dàng dễ chịu.
Nếu Nguyễn Minh Phù là sự rực rỡ, thì bà chính là sự nhẹ nhàng như tiên.
Bà một tòa kiến trúc, tươi như hoa.
Như thể xuyên qua ống kính, thấy ngoài bức ảnh.
“Mẹ trông thật.”
Nguyễn Minh Phù khen một câu.
Tiếc là tên Tạ Diên Chiêu di truyền một trăm phần trăm nhan sắc của chồng , khí thế còn hung dữ bỏ xừ, nếu thì các nữ đồng chí theo đuổi thể xếp hàng dài hai dặm.
“Trong mắt , em cũng .”
Nguyễn Minh Phù đắc ý.
Coi như gã đàn ông tồi mắt !
Kể từ khi thả , cũng là khai sáng cái gì nữa.
Thỉnh thoảng khen cô vài câu, cô cũng thấy ngượng ngùng cơ.
Cô đưa tấm ảnh qua, “Mẹ như , chắc là nhiều theo đuổi lắm nhỉ?”
Sao chọn cái tên Tư lệnh Tạ ngoại hình tầm thường chứ?
“Mẹ từng vị hôn phu,” giọng Tạ Diên Chiêu bình , “ gia đình vị hôn phu chuyển nước ngoài, hôn ước của hai cũng hủy bỏ.”
Nguyễn Minh Phù chút câm nín.
Nhắc đến vị hôn phu khiến cô nhớ tới đám khốn nạn nhà họ Lục .
Quả nhiên, con vẫn nên đính hôn từ bé thì hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-316.html.]
Cô và chồng đều chứng minh , cái thứ đó đáng tin cậy.
“Cũng vì , ông ngoại trong phong trào suýt chút nữa liên lụy,” Tạ Diên Chiêu thở dài, “May mắn tầm xa, chọn kết hôn với cái tên nghèo kiết xác là Tư lệnh Tạ, mới bảo .”
À thì…
Nguyễn Minh Phù thật sự ngờ còn bước ngoặt như .
“Mối quan hệ của và Tư lệnh Tạ .”
Nguyễn Minh Phù gật đầu đồng ý.
Một tiểu thư đài các từng du học, dù hiểu lễ nghĩa đến cũng sự kiêu ngạo.
Một là tên nhà quê từ nông thôn , hai như thể sống cùng ?
Thực Nguyễn Minh Phù cũng thể hiểu một chút suy nghĩ của Tư lệnh Tạ.
Ông sợ là yêu hận Bạch Thanh Châu, sở dĩ đối xử với bà như phần lớn sợ là lòng tự trọng đang tác oai tác quái.
Trong những ngày tháng năm mười hai tuổi của Tạ Diên Chiêu, sự tham gia của Bạch Thanh Châu, tuổi thơ của trôi qua hạnh phúc.
Mặc dù trong ký ức của , Bạch Thanh Châu ít khi ngủ chung phòng với Tư lệnh Tạ, hai luôn là ai sống cuộc sống của nấy… nhưng đó cũng là quãng thời gian hạnh phúc nhất của .
Thấy thần sắc Tạ Diên Chiêu chút trầm xuống, Nguyễn Minh Phù sờ sờ mặt , đổi chủ đề.
“Em phát hiện mị lực của nhỏ nhỉ?
Đến cả công chúa nhỏ nước Pháp mà cũng mê hoặc đến đảo điên.”
Tạ Diên Chiêu , nhướng mày cô.
Nguyễn Minh Phù:
“…”
Gần như lập tức liền hiểu ý .
Cô hừ lạnh một tiếng, “Anh gì ?”
Ham cầu sinh của Tạ Diên Chiêu cực mạnh.
“Anh hứng thú với cái vị công chúa nước Pháp gì đó, còn chẳng rõ cô trông như thế nào.”
Nguyễn Minh Phù:
…
Đợi , câu phía quen đến đáng ch-ết thế nhỉ!
Nguyễn Minh Phù lườm một cái.
Cái gã đàn ông tồi còn mặt mũi mà , cô lúc đó nếu lựa chọn thứ hai, thì chẳng chọn cái tên khốn kiếp !
“Chúng chuyến Kinh đô, khi nào thì về?”
Tạ Diên Chiêu ngâm nga một lúc, lúc mới lên tiếng, “Bốn ngày là đủ .”
“Có gấp quá ?”
Tư lệnh Tạ dù cũng là Tư lệnh Tạ, cũng tổ chức tang lễ cho đàng hoàng.
Nhà họ Tạ ở Kinh đô ít bằng hữu, những đến lúc đó chắc chắn đến tiễn một đoạn.
“Đủ .”
Tạ Diên Chiêu xoa xoa mái tóc dài của cô.
“Nhà họ Tạ mấy dễ ở chung, nếu họ những lời khó , cần để ý đến.”
Nguyễn Minh Phù gật đầu.
Cô là kiểu chịu uất ức.
Ngày trôi qua nhanh, sáng sớm ngày hôm .
Nguyễn Minh Phù mở mắt, liền thấy bóng dáng cao lớn của Tạ Diên Chiêu.
Anh lúc bước trong khoang, trong tay còn cầm một chiếc khăn nóng.
“Lau mặt .”
Nguyễn Minh Phù nhận lấy.
Chiếc khăn ướt vẫn còn mang theo nhiệt độ, chắc là gã đàn ông tồi thấy cô sắp tỉnh, cô thích sạch sẽ, đặc biệt chạy đến nhà vệ sinh thấm nước.
Gã đàn ông tồi cũng khá chu đáo.
Hai thu dọn xong xuôi, ăn sáng xong thì Lâm Kiêu tới.
“Minh Phù, hôm nay phiền em một chút.”