Mỹ Nhân Đỏng Đảnh Thập Niên 70 - Chương 172

Cập nhật lúc: 2026-04-27 08:43:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“……

 

Nước bốc , sẽ tạo thành một lớp sương trắng lá, gọi đó là ‘Sa lục khởi sương’.

 

Sau khi pha, hương thơm nồng nàn, hậu vị ngọt nơi cuống họng……”

 

Theo lời giới thiệu của Nguyễn Minh Phù, ba nước ngoài ngừng kêu lên “wow”.

 

Ánh mắt cũng ngày càng trở nên kinh ngạc.

 

Nguyễn Minh Phù ghế, mỉm họ.

 

“Khách quý, quả thực là một thức uống tuyệt vời, các ông chắc là mua một ít ?”

 

Những nước ngoài , hạ giọng xì xào bàn tán một hồi.

 

Sau đó họ dậy, gì với Nguyễn Minh Phù bỏ .

 

Chú Lưu cũng thấy khó hiểu.

 

Trước đó chẳng chuyện vui vẻ , đến cuối cùng đột ngột bỏ ?

 

“Đồng chí Nguyễn, họ gì thế?”

 

“Họ ngoài mang nhiều tiền, nên dạo thêm mới quyết định mua .”

 

Mấy vị nhà sản xuất , vẻ mặt đầy chán nản.

 

Nếu họ chốt đơn hàng, nhà máy chắc giải thể mất.

 

Biểu cảm của chú Lưu và những khác đều vô cùng cay đắng.

 

Nguyễn Minh Phù thì thất vọng.

 

Buôn bán mà, cứ là thành công ngay .

 

Chẳng vận may dùng hết , hơn một tiếng tiếp theo, hầu như ai ghé qua.

 

Chú Lưu sốt ruột đến mức kéo hẳn một chiếc ghế đầu đường canh.

 

Ông vươn cổ lối , chẳng khác nào một tảng đá mong “vợ” chờ chồng.

 

Có lẽ ông trời nỡ chú Lưu thất vọng, phía đột nhiên khá đông ùa tới, thẳng về phía .

 

Chú Lưu mừng rỡ, bê ghế chạy ngược .

 

“Nhanh, nhanh chuẩn , khách tới !”

 

Chú Lưu phấn khích đến mức chạy lạch bạch :

 

“Đồng chí Nguyễn, chuẩn xong ?”

 

“Chú cứ yên tâm.”

 

Nguyễn Minh Phù vẫn tự tin với những chuyện thế .

 

Nhóm tới mười bảy, mười tám , bao vây kín cả lối khu triển lãm .

 

Nguyễn Minh Phù dứt khoát tự pha nữa, mà nhường việc đó cho các chủ khác.

 

Vì đông , nên chẳng bao lâu ai nấy đều uống nóng.

 

Người dẫn đầu uống thốt lên kinh ngạc.

 

Tâm trạng chú Lưu vẫn thể thả lỏng.

 

thì ba lúc nãy cũng biểu cảm như , nhưng cuối cùng vẫn chẳng mua gì.

 

Nguyễn Minh Phù đổi sang một ngôn ngữ khác, lưu loát :

 

“Thưa ông, của chúng thế nào ạ?”

 

Đối phương vui vẻ.

 

Tay chân múa may, một tràng dài bằng tiếng nước ngoài.

 

Nguyễn Minh Phù xong, nụ mặt càng thêm sâu.

 

Chú Lưu kéo Nguyễn Minh Phù , thì thầm nhỏ:

 

“Đồng chí Nguyễn, ông đang ?”

 

“Ông hứng thú với của chúng .”

 

“Thật ?”

 

Mắt chú Lưu sáng rực lên, những đại diện của các nhà máy phía cũng lộ rõ vẻ tươi .

 

Chú Lưu theo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-172.html.]

Chỉ thấy Nguyễn Minh Phù cùng nước ngoài trông như con gấu đen chuyện một hồi, lâu cô chỉ Vân Vụ ở bên cạnh:

 

“Ông xem, loại xoăn tròn mắt, khi pha màu xanh tươi, hương thơm nồng nàn, là một loại quý hiếm.”

 

Đại diện nhà máy Vân Vụ tuy hiểu hai đang gì, nhưng ông nắm bắt chính xác hai chữ “ Vân Vụ”.

 

Ông lanh lợi lấy bộ cụ , pha tại chỗ.

 

Nước nóng tráng ấm, rửa

 

Chuỗi động tác khiến những nước ngoài từng thấy qua hoa cả mắt.

 

Miệng họ thi thoảng thốt lên hai tiếng “amazing”, đôi mắt hiện rõ vẻ kinh ngạc.

 

Đợi đại diện chia xong, nước ngoài kìm lòng uống ngay một ngụm.

 

Ánh mắt đầy vẻ trầm trồ.

 

Sau đó, ông với Nguyễn Minh Phù một tràng dài.

 

Hai qua trò chuyện, những khác đều đến ngẩn .

 

Đến cuối cùng, trong mắt Nguyễn Minh Phù cũng hiện lên chút bất ngờ, cô sang với nhà sản xuất Vân Vụ:

 

“Ông đặt hàng , chi tiết cụ thể tự trao đổi với ông , sẽ phiên dịch cho .”

 

Khóe miệng đại diện Vân Vụ suýt chút nữa thì rách đến tận mang tai.

 

Anh cố gắng nhéo mạnh đùi , lúc mới bình tĩnh .

 

Dưới ánh mắt ghen tị của đám đồng nghiệp, ưỡn ng-ực ngẩng cao đầu tới.

 

Nguyễn Minh Phù giới thiệu đơn giản cho hai bên, bắt đầu phiên dịch.

 

“Ông mua bốn nghìn cân Vân Vụ, hỏi giá thế nào?”

 

“Cái gì?

 

Bốn nghìn cân?!”

 

Đại diện Vân Vụ vốn là điềm đạm, cũng giật .

 

Đồng nghiệp phía xong, ai nấy đều bàng hoàng.

 

Bốn nghìn cân?

 

Ông Tây định lấy Vân Vụ cơm ăn ?

 

Trà vốn nặng, Vân Vụ thành phẩm thì càng cần .

 

Bốn nghìn cân , đến bao giờ mới tiêu thụ hết.

 

Từ khi họ tham gia hội chợ đến nay, đơn hàng lớn nhất cũng chỉ năm trăm cân.

 

Đùng một cái tăng gấp mấy , khiến đại diện Vân Vụ dám tin.

 

xác nhận ,” Nguyễn Minh Phù gật đầu, “Ông đúng là lượng như .”

 

Đại diện Vân Vụ bóp c.h.ặ.t đùi đến mức suýt chút nữa thì bật thành tiếng.

 

Chỉ là vì cố nín quá mức nên sắc mặt vặn vẹo.

 

Đã nhầm lẫn thì cũng chẳng quan tâm mua nhiều như để gì.

 

Đồng nghiệp phía xong, vẻ ghen tị lộ rõ mồn một.

 

Đáng ghét!

 

Vận may lớn lao mãi đến lượt họ.

 

Đại diện Vân Vụ suy nghĩ một chút:

 

“Cô bảo với họ, chúng thể cung cấp bốn nghìn cân , nhưng đặt cọc một nửa.”

 

Nguyễn Minh Phù chuyện qua với nước ngoài một lúc.

 

Sau đó mới sang với đại diện:

 

“Họ đồng ý.”

 

Đại diện Vân Vụ phấn khích đến cực điểm, xong đơn hàng , họ thể thu hơn một trăm nghìn tệ.

 

Hơn một trăm nghìn tệ thời đại , là bao nhiêu tiền cơ chứ.

 

đại diện Vân Vụ cũng đếm xuể.

 

Anh lúc đang phấn khích tột độ.

 

Trước đây tham gia hội chợ, suốt ba ngày bán hai ba trăm cân lắm .

 

 

Loading...