“Vương tẩu tát một cái.”
Chỉ tát một cái mà một gã đàn ông cao lớn mét tám, lập tức biến thành nàng dâu nhỏ chịu ủy khuất.
“Lần còn uống thành cái dạng nữa, thì cứ ôm bình rượu của mà sống ."
Doanh trưởng Trần càng thêm tủi , “Là... là bọn họ bảo , ..."
“Muốn cái gì mà !"
Vương Cúc Hoa chút kiên nhẫn, “Mau theo ."
“Ồ."
Doanh trưởng Trần ấm ức, hệt như một nàng dâu nhỏ chịu đủ uất ức, cẩn thận từng li từng tí lẽo đẽo theo Vương Cúc Hoa.
Vừa , vẫn quên dặn dò:
“Cúc Hoa, đợi với..."
Nhìn thấy dáng vẫn còn vững, hề xiêu vẹo, Nguyễn Minh Phù cũng đặt trái tim đang treo lơ lửng xuống.
Lý Hương Lan và Ngô Thúy Hương cách đối xử của hai họ mà kinh ngạc thôi.
Đối với những lời Vương tẩu đó về cách trị đàn ông, họ càng xem như khuôn vàng thước ngọc.
Trong lòng thầm tính toán nghiền ngẫm cho kỹ, vài ngày nữa sẽ tìm cơ hội thử nghiệm hiệu quả.
Lần giống , đều vẫn còn tỉnh táo.
Có lẽ vì Ngô Cương đập đầu bàn ngủ một giấc, thần sắc thanh tỉnh hơn ít, nếu vì cái mặt đỏ như đ.í.t khỉ , thì chẳng giống say rượu chút nào.
Hà Thúy Hương cũng đỡ tốn sức hơn.
Thế nhưng Ngô Hương Lan thì gặp rắc rối.
Doanh trưởng Vương là t.ửu lượng kém nhất trong đám, sớm say mèm .
Người mềm nhũn như một bãi bùn, với vóc dáng nhỏ nhắn của Lý Hương Lan, thể dìu nổi một gã đàn ông to xác như .
Ngô Cương là trọng nghĩa khí.
Cậu trực tiếp xốc Doanh trưởng Vương dậy, “Chúng tiện đường, cùng về luôn."
Ngô Hương Lan vội vàng lời cảm ơn, “Cảm ơn nhiều lắm..."
“Thím, thím xem còn gì cần thu dọn ?"
Hồ Uyển Ninh thu gom hết đống bát đũa ăn xong, còn cẩn thận rửa sạch sẽ.
Thật tình mà .
Đến cả chị ruột cũng chắc đến mức .
Nguyễn Minh Phù cũng chẳng gì cho .
“Chị dâu, các chị cũng mau về ," Nguyễn Minh Phù liếc trời bên ngoài, “Nghỉ ngơi sớm chút, việc gì để mai ."
“Được."
Ngay từ lúc thằng bé mập ngủ , Hồ Uyển Ninh bế nó về .
Lần , chỉ cần thu dọn tên say rượu là .
Nguyễn Minh Phù gương mặt đỏ bừng của Hứa Chử, chút chột mà dời mắt .
“Để lão Tạ tiễn các về ."
Uống hết cả nồi canh bổ thận lớn, còn uống nhiều rượu như , hy vọng ngày mai xảy chuyện gì.
Hồ Uyển Ninh giơ tay vỗ vỗ lên mặt Hứa Chử, “Đi thôi, chúng về ."
“Vợ ơi... hì hì, vợ ơi~"
Hứa Chử nắm lấy tay Hồ Uyển Ninh, áp thẳng mặt , còn lộ nụ ngốc nghếch như con trai địa chủ nhà bên cạnh.
Thật nỡ !
Hồ Uyển Ninh:
“..."
“Tỉnh , chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-dong-danh-thap-nien-70/chuong-132.html.]
Có lẽ vì Hồ Uyển Ninh dùng sức mạnh hơn một chút, Hứa Chử thế mà dậy .
Chỉ điều đôi mắt mơ màng, trông bộ dạng thì say nhẹ.
“Vợ ơi, hì hì~"
Anh nhào một cái, bổ nhào về phía Nguyễn Minh Phù đang một bên, cô sợ đến trắng bệch cả mặt.
Tạ Diên Chiêu đang bên cạnh nhanh tay lẹ mắt kéo cô , nhờ mới tránh một màn hổ.
Nguyễn Minh Phù hoảng sợ đến mức mặt cắt còn giọt m-áu, ngã nhào trong lòng .
Sắc mặt Hồ Uyển Ninh đổi, vội vàng bước tới, túm lấy tai Hứa Chử mà mắng:
“Lần còn uống thành cái dạng , thì cứ mang rượu của ngoài mà ngủ!"
“Hì hì hì, vợ ơi thì em ở đây ~"
Vừa , hai tay siết c.h.ặ.t lấy cơ thể Hồ Uyển Ninh, còn ngừng cọ cọ.
Rất nhanh, phản ứng từ cơ thể đối phương truyền sang rõ rệt.
Đã từng sinh một đứa con, Hồ Uyển Ninh chứ.
Mặt cô đỏ bừng, tức giận vươn tay véo chỗ thịt mềm bên hông Hứa Chử.
Anh giống Tạ Diên Chiêu, đều luyện đến cứng như sắt thép, cô véo đến mức đau cả tay mà đối phương chẳng mảy may phản ứng.
Đối với Hứa Chử, cơn đau nhói xộc thẳng lên tận đại não, khiến suy nghĩ hỗn loạn của lập tức tỉnh táo hơn ít.
“Xuy——"
“Vợ ơi đau~"
“Anh còn là vợ ," Hồ Uyển Ninh lườm một cái đầy tức tối, lúc mới áy náy sang Nguyễn Minh Phù, “Để về dạy dỗ cho ."
Hứa Chử cũng là vô ý thôi.
Người say thì kiểm soát bản .
“Chị dâu đừng để tâm, nghỉ ngơi sớm ."
Nguyễn Minh Phù định dậy, nhưng tên khốn Tạ Diên Chiêu siết c.h.ặ.t lấy eo cô buông, cô tức giận đầu lườm một cái sắc lẹm.
“Ấy, cần tiễn ," Hồ Uyển Ninh dìu Hứa Chử bước ngoài, “Bận rộn cả ngày , thím cũng nghỉ ngơi cho ."
Ra khỏi sân, Hồ Uyển Ninh véo mạnh chỗ thịt mềm bên hông Hứa Chử một cái nữa.
“Tỉnh ?"
Hứa Chử suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Anh nhăn mặt, “Vợ ơi... nương tay cho ."
“Nương tay?
Anh còn mặt mũi bảo nương tay ?"
Hồ Uyển Ninh lườm cháy mặt, hạ thấp giọng mắng:
“Anh cái dáng vẻ lúc nãy của xem..."
Cô còn chẳng dám mở miệng.
Nếu Nguyễn Minh Phù phát hiện, cô còn mặt mũi nào mà gặp cô nữa.
Nghĩ đến đây, Hồ Uyển Ninh càng lườm dữ dội hơn.
Hứa Chử chột sờ sờ mũi, cũng tại nữa, chỉ là cơ thể cứ nóng hừng hực, giải tỏa...
Đừng , thật sự đừng .
Chuyện đúng là thể nghĩ đến, nghĩ là càng thấy rạo rực.
Sự tỉnh táo mà Hứa Chử mới khôi phục dần dần d.ụ.c vọng thế, ánh mắt Hồ Uyển Ninh bên cạnh cứ như đang một miếng thịt kho tàu thơm phức, đáy mắt gần như sắp tỏa ánh sáng xanh.
Anh ôm chầm lấy Hồ Uyển Ninh, vùi mặt hõm cổ cô.
“Vợ ơi, vợ ơi..."
Hồ Uyển Ninh nhíu c.h.ặ.t lông mày, hiểu hôm nay trở nên nhiệt tình như .