Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 615
Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:49:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Mỹ Thư thấy lời , tim cũng nhịn mà đ-ập thình thịch liên hồi, đài truyền hình Trung ương nha, mười hai giờ trưa, tám giờ tối, cả hai khung giờ vàng nhất đều dành cho cô?
Cô đây là gặp vận may cứt ch.ó ?
Đồng chí Triệu vẫn còn chút ngập ngừng:
“ mà, nếu như thì sẽ hụt mất một phần phí vận hành quảng cáo ạ."
Kinh phí của đài truyền hình Trung ương một phần dựa cấp cấp xuống, phần còn thì dựa phí quảng cáo để bù đắp phúc lợi cho .
Giang Mỹ Thư phản ứng nhanh:
“Nếu khung giờ quảng cáo vàng buổi trưa dành cho cháu thì chúng cháu chắc chắn cũng sẽ nộp phí quảng cáo bình thường, thể để đài chịu thiệt , như thì còn thể thống gì nữa."
Lời , đài trưởng Trương liền dành cho cô một cái đầy tán thưởng:
“Ừm, cứ theo như lời ông chủ Giang ."
“Giao luôn cả khung giờ quảng cáo vàng buổi trưa cho cô , ký hợp đồng luôn một thể."
“Hôm nay là ngày 28 nhỉ, đợi đến mùng 1 tháng 5 thì bắt đầu phát sóng cho cô ."
Đồng chí Triệu sững một lúc, chút thắc mắc:
“Là phát cùng một quảng cáo hai khung giờ vàng ạ?"
Anh còn tưởng là đợi đến khi quảng cáo phần hai mới phát sóng.
“ ."
Đài trưởng Trương hài lòng một cái:
“Quảng cáo phần một còn bùng nổ thì phát sóng phần hai kiểu gì?"
Cấp của ngược còn nhanh nhạy bằng một ngoài, điều khiến đài trưởng Trương vô cùng hài lòng.
Đồng chí Triệu thấy đài trưởng Trương như , lập tức giật , cúi đầu:
“Thưa đài trưởng, cháu ạ, bây giờ cháu sắp xếp ngay."
Đài trưởng Trương lúc mới bỏ qua, sang bàn nốt những chuyện còn với Giang Mỹ Thư, Giang Mỹ Thư chứng kiến từ đầu đến cuối, thầm nghĩ, đây mới chính là uy nghiêm của lãnh đạo, một ánh mắt thôi là bên bắt đầu run rẩy việc.
Sau khi hai bên bàn bạc xong xuôi, Giang Mỹ Thư lúc mới cáo từ:
“Thưa đài trưởng Trương, đây là thông tin liên lạc của cháu ạ."
“Ngày mai cháu sẽ về Thâm Quyến , đến lúc đó bên bác vấn đề gì thì thể liên lạc với cháu bất cứ lúc nào."
“Tốc độ nhanh nhất của cháu lẽ là mất bốn tiếng rưỡi là thể đây, nhưng với điều kiện là cháu mua vé ạ."
Đài trưởng Trương còn chút bất ngờ:
“Bây giờ từ Thủ đô Thâm Quyến nhanh như đến nơi ?"
Ông nhớ Thủ đô cách Thâm Quyến hàng nghìn cây mà, hồi đó ông tàu hỏa qua đó cũng mất ba bốn ngày.
Giang Mỹ Thư giải thích:
“Dạ tàu hỏa ạ, là máy bay."
“Đi máy bay thì chỉ mất bốn tiếng rưỡi thôi ạ."
Đài trưởng Trương cảm thán một câu:
“Đi máy bay đúng là nhanh thật đấy."
Ngày xưa ai mà ngờ chứ, con thể bay trời.
Giang Mỹ Thư mỉm :
“Nếu đài trưởng Trương dịp sang Dương Thành chơi thì thể liên lạc với cháu ạ, lúc đó cháu sẽ tiếp đón bác."
Bất kể tiếp đón , cứ lời ý .
Đài trưởng Trương Giang Mỹ Thư bằng ánh mắt sâu sắc hơn vài phần, ông thầm nghĩ, vị ông chủ đúng là một sòng phẳng.
Sau khi sắp xếp xong việc ở đài truyền hình, Giang Mỹ Thư lúc mới rời khỏi đài, vé máy bay trong ngày đương nhiên là , vé máy bay ngày hôm cũng bán hết.
Cô chỉ thể mua vé máy bay ngày 30, đành ở Thủ đô thêm hai ngày nữa.
Giang Mỹ Thư cũng chạy lung tung khắp nơi, mà ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, thời gian qua bôn ba ăn, cô gần như việc ngừng nghỉ.
Hai ngày nghỉ ngơi ngược trở thành thời gian thanh thản hiếm .
Giữa chừng cô còn một chuyến đến Đại học Khoa học Kỹ thuật, đáng tiếc là Giang Nam Phương vẫn mặt ở trường, là ngoài thí nghiệm , nhưng cụ thể là thí nghiệm gì thì cũng ai rõ .
Đều là những dự án bảo mật.
Giang Mỹ Thư còn cách nào khác, vẫn như lệ cũ gửi một ít phiếu lương thực, phiếu thịt và phiếu công nghiệp đến nhà Giáo sư Quách nơi ở.
Cộng thêm ba trăm đồng tiền mặt.
Một phần là do cô Vương Lạt Mai đưa, một phần là cô và chị gái Giang Mỹ Lan góp thêm, tiền đối với những gia đình bình thường lẽ là ít.
đối với ăn mà , chẳng qua chỉ là thu nhập của nửa ngày mà thôi.
Trong tay họ đều nhiều tiền, nhưng dám đưa quá nhiều, chỉ sợ Giang Nam Phương cầm tiền trong tay, ngộ nhỡ dụ dỗ học hư thì khổ.
Sau khi Giang Mỹ Thư để tiền và phiếu xong, vợ của Giáo sư Quách nhịn cảm thán:
“Thằng bé Nam Phương nhà như các cháu đúng là hạnh phúc quá."
Giang Mỹ Thư mím môi :
“Cậu mới là niềm tự hào của cả gia đình cháu ạ."
Sau khi chào tạm biệt vợ chồng Giáo sư Quách.
Giang Mỹ Thư liền thu dọn đồ đạc, chuyến bay sáng ngày 30 về Dương Thành, đến khi cô về tới Dương Thành thì là hơn một giờ chiều.
Cô từ sân bay thì thấy một bóng lưng vô cùng quen thuộc.
“Lão Lương!"
Giang Mỹ Thư vẫy tay, Lương Thu Nhuận:
“Bên ."
Dương Thành tháng Năm bắt đầu chút oi bức , Lương Thu Nhuận mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen, giày da ba mũi, lông mày thanh nhã, ôn nhuận tuấn tú.
Chỉ đó thôi mà dường như trở thành một bức tranh .
Giang Mỹ Thư phát hiện cũng khó.
Cô chạy tới, tay vẫn xách theo hành lý nặng trịch, đây là đặc sản mang từ Thủ đô về:
“Lão Lương, qua đây?
Không Hoành Thái thời gian đang sản xuất ?"
Sao thời gian .
Lương Thu Nhuận thản nhiên đón lấy hành lý:
“Đến đón em về nhà."
Chỉ mấy chữ đơn giản thôi mà khiến trái tim Giang Mỹ Thư bỗng chốc trở nên mềm yếu, cô khẽ nắm lấy tay Lương Thu Nhuận, đôi tay mà cô nắm gần mười năm nay, vẫn khô ráo dễ chịu như thuở nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-615.html.]
Sau khi lên xe.
Lương Thu Nhuận hỏi cô:
“Mọi việc ở đài truyền hình suôn sẻ ?"
Vừa nhắc đến chuyện , Giang Mỹ Thư liền nhịn mà liến thoắng:
“Suôn sẻ, suôn sẻ vô cùng luôn."
Cô kể đầu đuôi chuyện diễn trong chuyến một lượt.
“Cơ bản là tình hình như ạ."
“Vì buổi phát sóng ngày mùng 1 tháng 5, chỉ khung giờ tám giờ tối, mà ngay cả khung giờ vàng buổi trưa cũng thuộc về chúng ."
Cô híp mắt :
“Em cảm giác đấy lão Lương ạ, quảng cáo chúng sẽ bùng nổ."
Lời khiến trong mắt Lương Thu Nhuận khỏi hiện lên vài phần ý :
“Đó đều là nhờ Giang Giang nhà lên kế hoạch thôi."
Đây đúng là tâng bốc lẫn trong kinh doanh.
Tâng bốc lẫn .
Mười một giờ rưỡi trưa mùng 1 tháng 5, Giang Mỹ Thư, Lương Thu Nhuận, Kiều Gia Huy, Tùng Tú Chi cùng với thợ chụp ảnh Tiêu, tất cả đều túc trực màn hình tivi.
Vẫn chút căng thẳng.
Mãi cho đến mười hai giờ rưỡi, khi bản tin thời sự kết thúc, đoạn phim quảng cáo của Tiểu Đông Môn lập tức xuất hiện màn hình, xuất hiện đầu tiên chính là khuôn mặt “quốc thái dân an" của Tùng Tú Chi.
Cô ngay cửa Tiểu Đông Môn, mặc một bộ vest trắng nhỏ, xinh tháo vát, cô đưa tay giới thiệu gì đó ở bên cạnh.
Tiếp theo là một cảnh liền mạch, cô theo ống kính, dạo quanh một lượt bộ tầng một của trung tâm thương mại Tiểu Đông Môn, trang trí nội thất tầng một trung tâm thương mại Tiểu Đông Môn rộng rãi, sáng sủa và sạch sẽ, lúc ống kính đều hiện lên rõ mồn một.
“Tiểu Đông Môn Thâm Quyến, tập hợp trọn gói ăn uống, vui chơi, mua sắm quần áo, chào mừng đến đầu tư mua sắm."
Hình ảnh chuyển hướng, là phòng mẫu nhà ở của Tiểu Đông Môn, nội thất và đồ trang trí xinh cứ thế hiện trọn vẹn mặt .
“Tòa nhà chung cư kèm trung tâm thương mại Tiểu Đông Môn, giúp quý khách cần khỏi cửa vẫn thể giải quyết vấn đề trong cuộc sống."
“Yêu thích Tiểu Đông Môn, chào mừng quý khách gọi tám tám ba tám sáu."
Sau khi quảng cáo phát sóng xong, bên trong phòng vẫn là một mảnh tĩnh lặng.
Lòng bàn tay Giang Mỹ Thư đầy mồ hôi:
“Thấy thế nào ạ?"
Tùng Tú Chi cũng kém là bao:
“ nữa."
Cô chút ngơ ngác:
“ thấy bản thể hiện cũng bình thường, nhưng hiệu quả cụ thể như thế nào thì ."
Một Tùng Tú Chi vốn dĩ tự tin, đây là đầu tiên cô cảm thấy tự tin.
Ngược Kiều Gia Huy nhịn mà vỗ tay:
“Tốt, , thấy vô cùng ."
“Chị Tùng chị lên hình lắm, cảm thấy quảng cáo đài Trung ương còn hơn thật của chị ba phần ."
“Trực giác của cho , Tiểu Đông Môn chúng lẽ sắp bùng nổ ."
Lần như thế là khi s-ố đ-iện th-oại của Hoành Thái gọi đến cháy máy, đó bất đắc dĩ sắp xếp hai nhân viên tiếp tân.
Nghĩ đến đây.
Kiều Gia Huy đột ngột bật dậy:
“Chúng quên mất sắp xếp nhân viên tiếp tân ."
Giang Mỹ Thư cũng vỗ trán:
“ thật."
“Bận quá nên quên mất."
Lương Thu Nhuận nhanh chậm :
“Anh bảo Thẩm Ngân Bình ở Dương Thành qua đây ."
“Cô hiện giờ thể trưởng nhóm ."
“S-ố đ-iện th-oại bên bộ phận bán hàng Tiểu Đông Môn chuẩn mấy ?"
“Hiện tại là hai ạ."
Kiều Gia Huy :
“Đây cũng là do sắp xếp lắp đặt đấy."
“Không đủ , ít nhất lắp thêm hai nữa."
“ lắp điện thoại mà chúng đủ ạ."
Lương Thu Nhuận:
“Người đủ thì và Giang Giang đều thể tạm thời tiếp điện thoại , trong thời gian đó đào tạo thêm vài nữa , đợt sóng quảng cáo đầu tiên là sức mạnh lớn nhất."
“Lúc nếu gọi điện thoại thì dễ gây mất thiện cảm, lúc đầu cứ sắp xếp bốn cái điện thoại, nếu dùng đến thì tháo bỏ là ."
“Ít nhất là trong ba tháng đầu, sắp xếp đầy đủ về mảng điện thoại."
Kiều Gia Huy theo bản năng sang Giang Mỹ Thư, Giang Mỹ Thư suy nghĩ một chút:
“Vậy thì cứ theo lời Lương ."
“Gia Huy, sắp xếp ngay , chúng còn nhiều thời gian nữa ."
Kiều Gia Huy theo bản năng gật đầu:
“Vâng ạ."
Ngay chiều hôm đó Kiều Gia Huy mua thêm hai chiếc máy điện thoại về, lắp đặt tại bộ phận bán hàng của trung tâm thương mại Tiểu Đông Môn.
Lương Thu Nhuận mượn từ Thư ký Trần, phòng trực điện thoại của Hoành Thái ở Dương Thành từ lâu còn bận rộn như nữa.
Quảng cáo của Hoành Thái chạy hơn ba năm , giờ đây cũng coi như giai đoạn định.
Lương Thu Nhuận thiếu là bên Thẩm Ngân Bình lập tức dẫn theo đồ nhỏ tới ngay.
Còn Giang Mỹ Thư và Kiều Gia Huy tạm thời đóng vai nhân viên chăm sóc khách hàng qua điện thoại.
Cứ như hơn một giờ chiều ngày hôm đó, nửa tiếng khi quảng cáo phát sóng, chiếc điện thoại của trung tâm thương mại Tiểu Đông Môn vang lên.
Đây là cuộc điện thoại đầu tiên.
Đối phương trong điện thoại hỏi về việc đầu tư sạp hàng ở trung tâm thương mại Tiểu Đông Môn, cũng như căn nhà mẫu cụ thể giá bao nhiêu.
Đây đều là những kịch bản bàn bạc từ .
Đầu tư sạp hàng chỉ cho thuê chứ bán, tiền thuê là mười hai đồng một mét vuông, tiền thuê cụ thể tính theo diện tích.