Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 602
Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:49:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lương Duệ mỉm tiếp lời, chỉ nhận lấy gà hầm mỡ bắt đầu chia cho :
“Ăn lúc còn nóng ."
Một câu chuyển hướng việc các bạn học dò xét gia cảnh của .
Tuy nhiên, bữa ăn kéo gần quan hệ giữa Lương Duệ và họ, vốn dĩ họ còn vì Lương Duệ đến từ đại lục mà mang theo vài phần cao ngạo khó hiểu.
Dù những đều đại lục nghèo, nhưng khi thấy những hành động của Lương Duệ, họ chắc chắn nữa.
Chỉ thể , chiêu của Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận đối với Lương Duệ mới đổi môi trường mới là vô cùng đúng lúc.
Vì trời tối, Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận cũng tiện qua cửa khẩu về ngay trong đêm, nên nghỉ một đêm tại căn nhà ở Hương Cảng.
Họ ở chính căn nhà để cho Lương Duệ, cũng thật khéo, Trần Kim Sơn thấy động tĩnh liền nghĩ Giang Mỹ Thư ở nhà, trong đêm cầm kịch bản chạy tới tìm Giang Mỹ Thư xem giúp.
Lương Thu Nhuận khi mở cửa còn chút ngơ ngác, đợi Trần Kim Sơn xong mục đích đến, khẽ nhíu mày:
“Đạo diễn Trần, bây giờ mười giờ tối , xem kịch bản e là thích hợp."
Trần Kim Sơn:
“Thích hợp, thích hợp chứ, sáng mai năm giờ đến phim trường phim , cũng chỉ lúc mới thời gian thôi, vả theo thì ngày mai Mỹ Thư cũng , với cô chẳng chỉ còn chút thời gian tối nay ?"
Lời , còn tưởng đang “xuân tiêu một khắc đáng giá nghìn vàng" chứ.
Sắc mặt Lương Thu Nhuận tối sầm , nhưng ngăn Giang Mỹ Thư gọi :
“Đạo diễn Trần , chúng giải quyết nhanh gọn để còn nghỉ sớm."
Lương Thu Nhuận:
“..."
Lương Thu Nhuận vốn định việc cũng nữa, tranh thủ lúc Giang Mỹ Thư và Trần Kim Sơn thảo luận kịch bản, cũng một bên canh chừng.
.
Chẳng gì cả, chỉ chằm chằm thôi.
Ai bảo hai chuyện thật khiến bực cơ chứ.
Vẫn là Trần Kim Sơn thấy tự nhiên, mấy kéo kéo cổ áo, luôn cảm thấy gáy chút lạnh lẽo.
Tuy nhiên, may mà hai cũng thảo luận đến hồi kết, Trần Kim Sơn trong lòng chắc chắn:
“Vậy là ý tưởng của hai giống , thì chọn bộ phim hài ."
“Dù cũng là một mùa phim Tết nữa, ăn Tết thì xem cái gì náo nhiệt vui vẻ một chút."
Giang Mỹ Thư “ừ" một tiếng, cô ngáp một cái:
“Còn về phần quảng bá thì cứ theo cách cũ đây là , lúc phim bắt đầu thì rục rịch tung tin tức ngoài."
“Dù khi phim công chiếu, tin tức về bộ phim cơ bản cho hang cùng ngõ hẻm đều thì mới coi là đạt yêu cầu."
Nếu cứ âm thầm mắt, trừ khi là phim cực hot, bằng khó để xoay chuyển tình thế.
Trần Kim Sơn cầm kịch bản, nghiêm túc :
“ sẽ như ."
“Mấy phương pháp cô tuyên truyền cho phim 'Bản khế ước bán ' đó đều ghi chép , hiện tại áp dụng cho hai bộ thấy hiệu quả khá , định bộ thứ ba cũng như ."
Giang Mỹ Thư “ừ" một tiếng, còn sức để trả lời nữa, cô ngáp dài, đuôi mắt chân mày đều lộ vài phần mệt mỏi.
“Vậy phiền nữa."
Trần Kim Sơn chủ động dậy cáo từ.
Giang Mỹ Thư tiễn , Lương Thu Nhuận liền tiễn, khi đến ngoài cửa, Lương Thu Nhuận đột nhiên hỏi một câu:
“Đạo diễn Trần, kết hôn ?"
Trần Kim Sơn ngẩn , theo bản năng :
“Cái đó thì ."
“ là theo chủ nghĩa độc ."
Anh dường như lúc mới hậu tri hậu giác nhận Lương Thu Nhuận dường như mấy chào đón , Trần Kim Sơn theo chủ nghĩa độc , Lương Thu Nhuận cũng hề lơ là cảnh giác.
Anh chỉ nhạt giọng :
“Lần nếu xem kịch bản thì cố gắng chọn ban ngày, như cho , cũng cho Giang Giang nhà ."
Đó là sự thật.
Trần Kim Sơn chút mù mờ, nhưng thấy Lương Thu Nhuận trịnh trọng như , vẫn gật đầu, mãi đến khi về đến nhà đóng cửa mới cảm thấy chút kỳ quái:
“Chọn ban ngày?
Sao chọn ban ngày, ban đêm mới là lúc linh cảm của tuôn trào chứ, lúc tìm em gái Giang thì chẳng lẽ đợi ban ngày lúc đông mới tìm, thế thì còn gì là thú vị nữa?"
Anh là kịch bản phim, nên thông thường chỉ đến lúc đêm khuya tĩnh lặng mới cảm hứng dồi dào.
Còn lời Lương Thu Nhuận , Trần Kim Sơn cũng để tâm, tất nhiên , chỉ cảm xúc của cao, bằng lúc đầu cũng sẽ lăn lộn đến mức trở thành thu-ốc độc phòng vé ở Hương Cảng, suýt chút nữa còn giới trong nghề phong sát.
Tiễn Trần Kim Sơn xong, Lương Thu Nhuận mới , khi phòng ngủ thấy Giang Mỹ Thư gối đầu ngủ , chằm chằm một lúc lâu, mới từ cửa tới bên giường, nhẹ nhàng c.ắ.n một cái lên môi cô.
“Giang Giang."
—— Em chỉ thể là của một thôi.
Sự chiếm hữu đến muộn màng đó rốt cuộc cũng đến.
Khi Giang Mỹ Thư tỉnh nữa, thấy vẫn là một Lương Thu Nhuận ôn hòa bình thản, dường như Lương Thu Nhuận đầy tính xâm lược và chiếm hữu đêm qua từng tồn tại .
“Lão Lương, hôm nay chúng về Thâm Quyến luôn."
“Về em sẽ bảo chị Quyên qua giúp em quản lý Tiểu Đông Môn một chút."
Lương Thu Nhuận tự nhiên lý do gì đồng ý, tốc độ của hai nhanh, khi Giang Mỹ Thư về nữa thấy những căn nhà thấp bé đó, cô trái càng thích và thích nghi hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-602.html.]
Cô sinh ở mảnh đất quê hương nghèo nàn .
Vì cho dù Hương Cảng phồn hoa đến mấy, nơi cô thích vẫn là ở đây.
Chỉ là khi hai về tới nơi, lúc mới nhớ một chuyện quan trọng.
Giang Mỹ Thư cẩn thận :
“Hình như chúng bỏ quên Gia Huy ở Hương Cảng ?"
Lương Thu Nhuận khựng , nheo nheo thái dương:
“Để gọi điện cho , bảo mau ch.óng qua đây."
Có thể tưởng tượng khi Lương Thu Nhuận gọi cuộc điện thoại , Kiều Gia Huy ở bên phát hỏa thế nào, xả một tràng mới lấy tốc độ nhanh nhất về Thâm Quyến.
Tuy nhiên mới tới Giang Mỹ Thư bắt cu li, gần như ngày nào cũng đến Tiểu Đông Môn điểm danh, tất nhiên Giang Mỹ Thư cũng ngoại lệ.
Cứ bận rộn như đến tận tháng mười hai Tết, công trường xây dựng Tiểu Đông Môn cuối cùng cũng tiến triển, kiểu kiến trúc dạng trung tâm thương mại đó cũng lộ diện.
So với khu Vườn Phú Quý bắt đầu mở bán giai đoạn một, mảnh đất Tiểu Đông Môn dường như luôn chậm hơn một nhịp, nhưng Giang Mỹ Thư hề sốt ruột.
Cô chỉ việc theo đúng quy trình.
Có sự quản lý của Lê Văn Quyên, của Tiểu Đông Môn từ xuống dường như đều quy củ hơn hẳn, kéo theo cả cái tên Kiều Gia Huy vốn ba ngày nghỉ hai ngày cũng bắt đầu mỗi ngày.
Đến tháng ba năm 81, khu Vườn Phú Quý bên cạnh bán xong giai đoạn một, mà Tiểu Đông Môn của Giang Mỹ Thư mới bắt đầu chậm chạp trang trí.
Vì chuyện , thư ký đặc biệt điều tra tình hình của Tiểu Đông Môn còn báo cáo với Lý Thành Đông:
“Lý thiếu, ngài bảo theo sát Tiểu Đông Môn, đều xem ."
“Bên đó hiện tại phần thô mới xây xong, ngay cả cần cẩu cũng tháo dỡ, họ còn mời đội trang trí đến nội thất."
Nói đến đây, thư ký Hứa mang theo vài phần khinh miệt:
“Cứ theo cái kiểu tự tìm đường ch-ết của họ, Lý thiếu ngài cứ yên tâm, họ chắc chắn đối thủ của chúng ."
“Không quá hai năm họ tuyệt đối sẽ phá sản."
Cái kiểu nhà hình thù kỳ quái đó, ai mà thèm chứ?
Chẳng ai thèm .
Lý Thành Đông mỉm :
“Tiếp tục chằm chằm bọn họ cho ."
Anh Kiều Gia Huy là kẻ vô dụng, nhưng còn cặp vợ chồng ?
Lý Thành Đông thừa nhận vẫn vài phần đề phòng đối với cặp vợ chồng .
Công trường xây dựng Tiểu Đông Môn, Kiều Gia Huy một nữa bước tầng một của trung tâm thương mại, gian rộng hàng nghìn mét vuông đó, đầu tiên thấy đau đầu:
“Chị dâu nhỏ, chị xây tầng một thành thế rốt cuộc là định gì hả?"
Giang Mỹ Thư xem bản vẽ kiến trúc, quả nhiên đúng như những gì cô , cô vô cùng hài lòng:
“Cứ theo cái mà nghiệm thu, ngoài bảo của thợ Diêu bắt đầu sân ."
Đối mặt với câu hỏi của Kiều Gia Huy, cô suy nghĩ một chút:
“Cậu thấy chỗ dùng để gì?"
Kiều Gia Huy , lắc đầu:
“Chỗ hình thù kỳ quái, diện tích lớn, ai mà thầu nổi chứ?"
Ở đây cho dù là bán cho thuê đều là vấn đề nan giải.
Giang Mỹ Thư:
“ bán, chỉ cho thuê thôi."
“ tiền đề là để thợ Diêu từ từ trang trí bên trong lên."
“Thợ Diêu."
Giang Mỹ Thư đưa bản vẽ cho ông :
“Ông đồng ý trang trí, đó thành các gian ngăn cách, kích thước to nhỏ khác , nhỏ thì ba đến năm mét vuông, lớn thì hơn bốn mươi mét vuông, thống nhất sơn tường trắng, trần nhà thống nhất lắp kiểu đèn chùm pha lê ."
Đèn chùm pha lê là cô đặc biệt thu mua từ bên Hương Cảng về, hơn nữa còn mua một lượng lớn, cô định bộ tầng một bằng kiểu đèn chùm pha lê .
Thợ Diêu chút bất ngờ:
“Giang lão bản, nếu chỗ để bán thì cô dùng vật liệu thế để trang trí thì lỗ ."
Giang Mỹ Thư lắc đầu:
“ bán."
Chỉ chứ chịu thêm gì nữa.
May mà thợ Diêu vốn chỉ thích việc chứ thích tranh cãi, chủ nhân dặn thì ông .
Đợi đến khi việc trang trí tầng một hình hài , Giang Mỹ Thư liền mời đến chụp ảnh, thực cô nên sớm hơn, mời chào đầu tư .
đáng tiếc con đường cô hiện tại ai từng qua, cũng ai sẵn lòng tin tưởng cô, nên cô chỉ thể đợi trang trí hiệu quả mới chụp ảnh quảng cáo.
Cô còn đặc biệt mời thợ chụp ảnh lão luyện nổi tiếng ở Thâm Quyến, một bộ ảnh dùng cho tờ rơi, một bộ khác dùng tờ Nhật báo Thâm Quyến, còn bộ thứ ba chính là video.
Một video dài bốn mươi lăm giây, Giang Mỹ Thư dự định sẽ phát video đài truyền hình Thâm Quyến và Dương Thành, hơn nữa còn là khung giờ vàng.
Sau khi liệt kê hết các kế hoạch xong, cô khoanh một vòng tròn đài truyền hình Thâm Quyến và Dương Thành, cô luôn cảm thấy vẫn còn thiếu chút gì đó.
“Sao ?"
Thấy cô ngủ, Lương Thu Nhuận liền pha một ly sữa đưa tới.
Giang Mỹ Thư cũng khách sáo, uống xong cô chỉ chỗ khoanh tròn hỏi Lương Thu Nhuận:
“Lão Lương, quảng cáo chiêu thương của trung tâm thương mại Tiểu Đông Môn, em chỉ phát đài truyền hình Thâm Quyến và Dương Thành mà phát CCTV-1, thấy đủ ?"