Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 597

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:47:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồ của cố nhân, bạn học cũ tặng thì ông thể nhận, nhưng đồ của học sinh thì .

 

Lương Duệ thở phào nhẹ nhõm đặt hộp Đại Hồng Bào xuống, đó lấy một hộp khác:

 

“Đây là đồ em mang tới, tặng thầy ít dưa muối của tiệm Lục Tất Cư ạ.”

 

Anh mở hộp , để lộ hai vò dưa muối bên trong:

 

“Thầy xem , đều là dưa muối đáng bao nhiêu tiền , nhưng quý ở tấm lòng.”

 

“Em lặn lội từ Thủ đô tới đây, mang theo suốt ba nghìn cây đấy ạ.”

 

Mà chỉ mang theo hai vò dưa muối.

 

Khóe miệng Minh Khánh Viễn giật giật, gương mặt chất phác của học trò nhà , ông cuối cùng cũng thể thốt lời từ chối:

 

“Vậy dưa muối cũng để .”

 

như thế nữa nhé.”

 

Lương Duệ thở phào:

 

“Thầy yên tâm, nhất định ạ.”

 

Anh còn hăng hái thêm:

 

“Thầy ơi, món dưa muối ngon lắm, thầy giáo em cũng thích cực kỳ, dùng dưa muối cuốn bánh, một thầy thể ăn năm ba cái đấy.”

 

Minh Khánh Viễn:

 

“...”

 

Thấy họ trò chuyện vui vẻ.

 

Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận lặng lẽ lui ngoài, ngay cả Kiều Gia Huy cũng dám hé răng, để gian bên trong cho Lương Duệ và Minh Khánh Viễn.

 

Đợi khi ngoài, quà còn trong cốp xe, bà thở dài một , :

 

“Cũng may là lời Lương Duệ, mang theo mớ quà nó chuẩn .”

 

“Nếu , theo thu-ốc l-á, r-ượu, , bóng cá mà chúng chuẩn , e là giáo sư Minh nhất định sẽ nhận.”

 

Lương Thu Nhuận cũng là đầu tiên gặp trường hợp tặng quà mà hố thế , ông đầu :

 

“Thầy Minh là một thầy .”

 

“Lương Duệ phúc mới gặp thầy.”

 

Kiều Gia Huy từ đến nay bao giờ ghét bỏ như , ông lập tức nhịn hỏi một câu:

 

“Còn em thì ?”

 

Giang Mỹ Thư gật đầu:

 

“Món quà chúng chuẩn đúng là dùng thật.”

 

Ai mà ngờ chứ, món quà Lương Duệ chuẩn lúc đầu còn bà và Lương Thu Nhuận chút chê bai, hai ai nấy đều chuẩn quà riêng.

 

Kết quả.

 

Quà của bọn họ ghét bỏ, ngược quà của Lương Duệ giữ , chỉ thể , đúng là mỗi mỗi khác.

 

Lương Thu Nhuận cũng coi như là vấp một khôn hơn một chút:

 

“Sau chúng tặng quà cũng cân nhắc nhiều mặt hơn.”

 

Giang Mỹ Thư gật đầu.

 

Kiều Gia Huy há to miệng:

 

“Chả trách năm đó món quà chị ba em tặng đều giáo sư Minh ném ngoài, hóa là quà chị ba em tặng quý giá quá .”

 

“Người chỉ thích hàng rẻ tiền thôi.”

 

Lời thì vẻ kỳ cục, nhưng chẳng sai .

 

Giang Mỹ Thư trực tiếp chỉ :

 

“Giáo sư Minh là thích hàng rẻ tiền, mà là nhận quà, thấy ?

 

Đối phương vốn chẳng nhận quà, là do Lương Duệ quá chân thành, hơn nữa món quà đó do học sinh tặng, mà là do bạn của giáo sư Minh tặng, ông mới nhận lấy đấy chứ.”

 

Kiều Gia Huy thở dài:

 

“Đây cũng là lý do tại Đại học Hương Cảng luôn thể vững , những giáo sư thích nhận quà, nhưng nhiều hơn cả là loại như giáo sư Minh, đều là những khí tiết cứng cỏi.”

 

ông thể phủ nhận rằng chính những khí tiết như giáo sư Minh mới nên danh tiếng cho Đại học Hương Cảng.

 

Giang Mỹ Thư tán thành, tranh thủ lúc Lương Duệ đang ở bên trong chuyện với giáo sư Minh, bà dạo một vòng quanh Đại học Hương Cảng.

 

Đây là đầu tiên bà đến đây.

 

Nhìn những tòa nhà giảng đường cao v.út, những gương mặt tràn đầy sức sống thanh xuân.

 

Giang Mỹ Thư đầu tiên nảy sinh một cảm giác:

 

“Anh Nhuận, hình như chúng già .”

 

Lương Thu Nhuận nắm tay bà:

 

“Không chúng già , mà là đám trẻ lớn .”

 

Câu khiến tâm trạng Giang Mỹ Thư lập tức lên:

 

, bọn trẻ lớn , chúng cũng lớn .”

 

Cho nên thấy những luồng khí thanh xuân ập đến , bà mới cảm thấy ngưỡng mộ.

 

Lương Thu Nhuận xoa đầu bà:

 

“Chúng bây giờ , bọn trẻ còn quá trẻ, cuộc đời vẫn còn thuộc về giai đoạn m-ông lung, giống như chúng thứ định sẵn, chỉ việc tiến về phía mà thôi.”

 

Chỉ thể , tuổi hai mươi thanh xuân vô cùng tươi , nhưng tiền đồ mịt mờ.

 

Tuổi ba mươi đang độ chín muồi, sự nghiệp bùng nổ.

 

Mỗi cái một cái riêng.

 

Không cần ngưỡng mộ lẫn .

 

Giang Mỹ Thư khẽ “ừm” một tiếng, khi dạo một vòng quanh trường, phía Lương Duệ cũng gặp mặt xong giảng viên hướng dẫn, xác định rõ các chi tiết.

 

Trước tiên lấy chìa khóa ký túc xá, phía Đại học Hương Cảng bắt buộc nghiên cứu sinh ở ký túc xá, Lương Duệ chỉ lấy chìa khóa qua xem một chút, thấy cũng .

 

Liền cùng Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận lái xe ngoài mua đồ dùng giường chiếu.

 

Thứ bọn họ đều rành bằng Kiều Gia Huy, cũng Kiều Gia Huy đưa họ , tóm cuối cùng bộ đồ giường chiếu mua đắt dã man.

 

Ga giường, vỏ chăn, vỏ gối tính hết hơn một nghìn tệ, Giang Mỹ Thư tuy cảm thấy xót tiền, nhưng nghĩ , đồ dùng giường chiếu nếu mà rẻ tiền thì ngủ cũng thoải mái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-597.html.]

 

Thế là nghiến răng mua hẳn ba bộ.

 

“Sao mua nhiều thế ạ?”

 

Lương Duệ chút bất ngờ.

 

Giang Mỹ Thư hùng hồn :

 

“Sắp xếp cho con một bộ ở ký túc xá trường, ngoài , cổng trường chẳng một khu chung cư tên là Tương Cảnh Lâu ?

 

Mẹ một căn hộ ở đó, và ba con bình thường ít khi ở, mua thêm một bộ đồ giường chiếu, qua đó bộ ga giường vỏ chăn cũ xuống, con cứ qua đó mà ở.”

 

“Nếu ở ký túc xá, một yên tĩnh một chút thì qua đó ở.”

 

“Trong nhà cơ bản là cái gì cũng , ngoại trừ giường chiếu cần mới, những thứ khác cơ bản đều là xách túi ở luôn thôi.”

 

Căn hộ chính là căn mà Giang Mỹ Thư mua nhà thứ hai đặc biệt giữ một căn để ở, cũng cho thuê.

 

Chỉ là, kế hoạch ban đầu của bà là giữ để bà ở, cũng ngờ Lương Duệ sang Hương Cảng học hành, tính như , Lương Duệ đến căn hộ lẽ còn nhiều hơn bà.

 

Thế cũng hơn là để trống.

 

Lương Duệ sững sờ hồi lâu:

 

“Nhà nhà ở Hương Cảng ạ?”

 

Chuyện lớn như chẳng một tí gì cả.

 

“Có chứ.”

 

Giang Mỹ Thư:

 

“Dù thì chỗ ở là , con hỏi nhiều thế gì?”

 

Bà mua xong ba bộ đồ, dứt khoát trả ba nghìn năm trăm tệ, trả xong bà thầm nghĩ, đúng là tiền sinh hư hỏng, bà tiêu hẳn một nghìn tệ ở thập niên 80 để mua một bộ đồ giường bốn món.

 

Quả nhiên, con tiền là thích hưởng thụ.

 

Thấy bà mua dư một bộ, Lương Duệ trái hỏi nữa, ngược ánh mắt Lương Thu Nhuận trầm xuống, dừng bộ ga giường màu hồng sen một lát, đó nhếch môi .

 

Mua xong một đồ dùng hàng ngày, Kiều Gia Huy liền cáo từ, ông về Hương Cảng thì chắc chắn về nhà họ Kiều thăm và chị gái của .

 

Đương nhiên cũng cần phiền gia đình ba Giang Mỹ Thư đoàn tụ.

 

Kiều Gia Huy , Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận chuyện tự nhiên hơn nhiều:

 

“Đi thôi, đưa con xem nhà mới, những lúc và ba con tới đây, con chính là đại vương trong nhà.”

 

Câu Lương Duệ giật khóe miệng, nhưng cuối cùng vẫn theo qua đó, Tương Cảnh Lâu cách trường học của họ một cách nhất định.

 

Lái xe mất mười lăm phút, nếu Lương Duệ xe buýt thì lẽ mất nửa tiếng.

 

Mười cây , tính là xa, nhưng cũng thể coi là gần.

 

Đợi khi đến nơi, xe dừng lầu khu chung cư, Lương Duệ tò mò quan sát xung quanh, việc xây dựng khu chung cư Tương Cảnh Lâu , hơn nữa giống với nhà cấp bốn tứ hợp viện ở Thủ đô, nhà ở đây đều là những tòa nhà cao từ bảy đến mười tầng.

 

Điều khiến Lương Duệ đến hoa cả mắt:

 

“Nhà ở đây chắc rẻ nhỉ?”

 

Giang Mỹ Thư nghĩ một chút:

 

“Cũng tạm, hồi đó mua rẻ, một nghìn tám một mét vuông, chắc là hết mấy vạn tệ gì đó thôi.”

 

Bà dẫn Lương Duệ lên lầu, Lương Thu Nhuận cùng, chỉ là khi đến cửa tầng năm, Giang Mỹ Thư định mở cửa thì cánh cửa đối diện mở .

 

Người bước là đạo diễn Trần, cũng chính là Trần Kim Sơn đổi tên.

 

Ông bây giờ để tóc dài, buộc kiểu đuôi ngựa thấp, trông đậm chất nghệ sĩ, đương nhiên khí chất đạo diễn cũng càng thêm rõ rệt.

 

“Cô Giang?”

 

Trần Kim Sơn khi thấy Giang Mỹ Thư thì chút sững sờ:

 

“Cô tới ?

 

Sao báo cho một tiếng, để bến xe đón cô.”

 

Trần Kim Sơn khi quen Giang Mỹ Thư, một bước từ kẻ chuyên phim lỗ vốn trở thành quán quân phòng vé.

 

Hơn nữa chỉ trong vòng hơn một năm, ông trở thành đạo diễn lớn mới nổi về doanh thu phòng vé ở Hương Cảng, tiếng trong giới điện ảnh cũng vô cùng trọng lượng.

 

Mà tất cả những điều đều là nhờ phụ nữ mặt .

 

, Trần Kim Sơn đối với Giang Mỹ Thư một loại ơn tri ngộ.

 

Giang Mỹ Thư cũng ngờ trùng hợp như , bà gật đầu với Trần Kim Sơn:

 

“Đạo diễn Trần, chúng đột xuất quyết định đưa con sang đây học tập.”

 

“Con học ?”

 

Trần Kim Sơn ngẩn , lúc mới sang Lương Thu Nhuận và Lương Duệ, gương mặt Lương Thu Nhuận ôn hòa, khí thế trầm , ngoài ba mươi tuổi.

 

Vậy thì là .

 

Ông sang Lương Duệ, vóc dáng còn cao hơn cả ông , hơn nữa trông cũng còn nhỏ nữa .

 

Trần Kim Sơn giật khóe miệng:

 

“Mỹ Thư, cô trẻ thế đứa con trai lớn tướng thế .”

 

Thật sự là , nếu tình cờ gặp Giang Mỹ Thư đường, bà là một cô gái độc chồng thì ông cũng tin.

 

Giang Mỹ Thư sờ sờ mặt, hì hì :

 

“Có lẽ là do em trông già thôi ạ.”

 

Bà kéo Lương Duệ một cái:

 

“Nào Lương Duệ, đây là chú Trần của con, một đạo diễn lớn tiếng trong giới Hương Cảng, quen con.”

 

Lương Duệ ngờ trong những ngày mặt, quen nhiều như , hơn nữa còn là những lợi hại như thế.

 

Lương Duệ nén sự kinh ngạc trong lòng, lúc mới lễ phép chào một tiếng:

 

“Chào chú Trần ạ.”

 

Trần Kim Sơn theo bản năng sờ soạng , phát hiện mang theo quà cáp gì, liền thuận tay tháo chiếc đồng hồ đang đeo cổ tay xuống:

 

“Quà gặp mặt cho cháu đầu gặp gỡ.”

 

“Đừng chê là chú Trần đeo qua nhé, đồng hồ mới mua tuần đấy.”

 

Trước Trần Kim Sơn sẽ bao giờ chơi những thứ , lúc đó ông nghèo đến mức cơm mà ăn, đây cũng là nhờ liên tục đại thắng ba bộ phim, hơn nữa bộ thứ tư và thứ năm vẫn đang đợi ông chốt hạ nữa cơ.

 

Ý nghĩa trong chuyện đương nhiên là khác hẳn .

 

 

Loading...