Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 582
Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:46:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Mỹ Thư:
“Vậy chị cứ yên tâm mặt hàng , chỉ là đừng đưa nhiều loại hàng một lúc, tránh tham quá hóa thâm."
“Nếu giai đoạn chị tích lũy vốn liếng, thể mở loại xưởng đồ chơi , đó mới là nơi kiếm khoản lớn."
“Tất nhiên, chỉ dừng ở đó, còn những món ăn vặt bán ở cổng trường học, như kẹo cao su, vỏ quýt khô, da cay lớn các loại."
“Chị dâu hai, chị đừng coi thường những thứ , nó vẻ bắt mắt, nhưng thực tế lợi nhuận của nó còn cao hơn cả đồ chơi, chị đồ chơi chơi một tháng nửa năm, thậm chí một hai năm đều là bình thường, nhưng nếu là những loại kẹo cao su, vỏ quýt khô, da cay lớn thì ?"
“Cơ bản là khi mua về, chẳng bao lâu là ăn sạch bách, bọn trẻ sẽ tiếp tục mua."
“Vì , so với đồ chơi, tỷ lệ mua của những món ăn vặt cao hơn, lợi nhuận cũng sẽ cao hơn."
Những điều Giang Mỹ Thư là những điều Thẩm Minh Anh bao giờ nghĩ tới, cô sững tại chỗ giống như cả đại hựu đại ngộ .
“Mỹ Thư, chị bảo việc chọn mặt hàng tuy cũng , nhưng chị và Thu Tùng cứ bảo, luôn cảm thấy thiếu một chút gì đó, chị nghĩ nửa năm cũng nghĩ , hóa cái thiếu sót trong đó là từ đồ chơi chuyển sang món ăn vặt."
“Và còn là những món ăn vặt mà trẻ con thích ăn nữa."
“Em cho chị một hướng , đợi chị và Thu Tùng tích thêm ít tiền nữa, giai đoạn tụi chị chắc chắn 100% sẽ mở một xưởng ăn vặt và xưởng đồ chơi."
Thẩm Minh Anh mới đến Dương Thành nửa năm, nhưng cô sớm tham vọng bừng bừng , so với một đại bưu cục như mặt hồ tĩnh lặng, rõ ràng cô hợp với một thành phố năng động, sức cạnh tranh mạnh như Dương Thành hơn.
Giang Mỹ Thư chút ngưỡng mộ khứu giác và sự quyết đoán của Thẩm Minh Anh, cô đối với mục tiêu cũng rõ ràng.
Có lẽ, đây chính là sự khác biệt trực tiếp giữa cô và một phụ nữ mạnh mẽ.
Cô chúc mừng:
“Vậy em đợi chị dâu hai, tương lai chị sẽ trở thành nữ xưởng trưởng."
Đây là vinh dự cao quý nhất đối với phụ nữ trong thời đại .
Giang Mỹ Thư ở Dương Thành quá lâu, đến hơn tám giờ, cô chuyện với Thẩm Minh Anh cũng hòm hòm , lúc mới sực nhớ về Bằng Thành.
Chỉ là lúc trời tối, nếu cô về e là chút an .
May mà lúc chiều, Lương gọi điện cho Lương Thu Nhuận, bảo Lương Thu Nhuận đến đón Giang Mỹ Thư.
Lương Thu Nhuận bận xong công việc, liền mượn xe ô tô con của Kiều Gia Huy, lái thẳng một mạch từ Bằng Thành đến Dương Thành.
Lúc đến là chín giờ rưỡi, quả thực còn sớm nữa.
Lúc gõ cửa , Giang Mỹ Thư còn đang trò chuyện rôm rả với Thẩm Minh Anh, chú Lâm mở cửa.
Nhìn thấy Lương Thu Nhuận trong nháy mắt, Giang Mỹ Thư chút mừng rỡ, lập tức chạy lon ton qua đó:
“Ông Lương."
Lương Thu Nhuận quan sát kỹ cô một lượt, thấy cô , lúc mới thở phào nhẹ nhõm, giọng dịu dàng:
“Anh đến đón em về nhà."
Rõ ràng trong mắt Lương Thu Nhuận, căn nhà nhỏ vài chục mét vuông mới là nhà của và Giang Mỹ Thư, một tổ ấm nhỏ chỉ thuộc về hai bọn họ.
Lời dứt, Lương liền mặt giữ :
“Muộn quá , là hai đứa tối nay cứ nghỉ ngơi ở đây, mai hãy về?"
Lương Thu Nhuận lắc đầu:
“Sáng mai con đến công trường, từ Dương Thành qua đó e là kịp."
Mẹ Lương còn định gì đó.
Giang Mỹ Thư liền đỡ:
“Mẹ, Thu Nhuận bây giờ chỉ đến công trường, mà còn chạy đến các đơn vị ở Bằng Thành nữa, hơn nữa còn sớm."
Lần , Lương tiện giữ nữa, bà qua giúp xách đồ, tiễn họ cửa, dặn dò kỹ lưỡng:
“Hai đứa đường chú ý an ."
Giang Mỹ Thư “" một tiếng, nắm lấy tay Lương chút quyến luyến rời.
Mãi cho đến khi họ lên xe xa , vẫn còn thể thấy Lương canh ở cửa qua gương chiếu hậu.
Giang Mỹ Thư thở dài:
“Ông Lương, chúng nếu thời gian, hãy thường xuyên về Dương Thành thăm lớn."
Không chỉ chồng cô, mà còn chú Lâm, đẻ của cô, cùng với chị gái, Thẩm Tiểu Quất bọn họ nữa.
Lương Thu Nhuận nắm vô lăng, mắt thẳng phía :
“Được, đợi dự án quỹ đạo, chúng sẽ thường xuyên về."
Đường từ Dương Thành đến Bằng Thành dễ , khắp nơi đều là ổ gà ổ vịt, khiến cho cả quãng đường đặc biệt xóc nảy.
Đến cuối cùng Giang Mỹ Thư nghiêng đầu ngủ ghế phụ.
Nhìn dáng vẻ cô ngủ say, Lương Thu Nhuận nghiêng đầu một hồi lâu, mỉm nhẹ:
“Giang Giang, chúng mua một chiếc xe ô tô con nhé."
“Em gì, coi như em đồng ý đấy."
Giang Mỹ Thư Lương Thu Nhuận giở trò thế , nhân lúc cô ngủ say mà hỏi cô.
Thế thì cô trả lời đây.
Từ Dương Thành đến Bằng Thành lái mất hai tiếng đồng hồ, lúc mới tới nơi.
Nhìn thấy mười một giờ hơn, khu tập thể Cục Chiêu thương khắp nơi đều tối om om.
Lương Thu Nhuận đỗ xe ô tô con ở cửa, lúc mới chạm chạm mặt Giang Mỹ Thư:
“Giang Giang, chúng tới nơi ."
Giang Mỹ Thư chút mơ màng định dậy, co chân quá lâu, lúc dậy chân tay chút tê rần, cô nhẹ giọng :
“Chân em tê , bế em ."
Lương Thu Nhuận đương nhiên sẽ từ chối, dang rộng hai cánh tay, bế ngang Giang Mỹ Thư lên.
Giang Mỹ Thư “á" một tiếng, ngoái đầu chỗ đỗ xe:
“Chúng đỗ xe ở đây vấn đề gì ?"
Đầu ngõ khu tập thể rộng lắm, nếu đỗ ở đây, khác nhất định thể ngoài .
Lương Thu Nhuận bế cô, từng bước vững:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-582.html.]
“Cả khu tập thể ai dậy sớm hơn , khi họ cản đường, lái xe ."
Giang Mỹ Thư “ồ" một tiếng, hai tay ôm lấy cổ Lương Thu Nhuận:
“Vậy thực sự vất vả quá."
Dù cô cũng chuyện sáng nào cũng bốn năm giờ dậy, điều đối với hạng như Giang Mỹ Thư mà , chẳng khác nào cực hình.
Lương Thu Nhuận cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô:
“Cũng ."
“Chuyện bàn với em lúc nãy, em cân nhắc thế nào ."
Vào khu tập thể thì leo bậc thang, Giang Mỹ Thư dạo b-éo lên một chút, nặng một trăm cân , nhưng đối với Lương Thu Nhuận, bế cô leo bậc thang vẫn nhẹ nhàng như .
“Chuyện gì cơ?"
Giang Mỹ Thư vẫn còn ngơ ngác.
“Chúng mua một chiếc xe ô tô con, như ngoài cũng sẽ thuận tiện hơn."
Giống như hôm nay Dương Thành đón Giang Mỹ Thư, nếu mượn xe của Kiều Gia Huy, đợi đạp xe đến Dương Thành, chắc đợi đến rạng sáng mất.
Giang Mỹ Thư nhíu mày:
“Em thì ý định đó, nhưng tiền của chúng đủ."
Bên ngoài họ còn nợ ít nợ ngoài nữa đấy.
Lương Thu Nhuận:
“Bên Hoành Thái tiền hoa hồng, lấy tiền hoa hồng mua một chiếc xe , nhờ Gia Huy và Cục trưởng Lý bên , giúp chúng chạy đường dây hải quan, xem chiếc xe ô tô nào hải quan giữ , như lúc chúng mua cũng rẻ hơn một chút."
Đây cũng hẳn là một cách.
Giang Mỹ Thư lập tức đồng ý ngay:
“Được."
“Cứ đợi cơ hội ."
Lương Thu Nhuận thấy cô đồng ý, liền thở phào nhẹ nhõm, mua xe là một chuyện lớn, hơn nữa còn tốn ít tiền, luôn lo lắng Giang Mỹ Thư quá tiết kiệm mà từ chối .
Không ngờ cô đồng ý.
Đưa Giang Mỹ Thư lên lầu xong, Lương Thu Nhuận xuống chạy một chuyến, mang hết thức ăn trong cốp xe .
Bằng Thành tháng bảy nóng như lò lửa, những món thịt dải chiên tuy đến mức hỏng ngay, nhưng cũng bọc kín, nếu sẽ chua.
Giang Mỹ Thư còn cách nào khác, đành mở túi thịt dải , đặt ở vị trí cửa sổ để thoáng khí.
Vì thức ăn quá nhiều, cuối cùng cả bậu cửa sổ đều bày đầy thức ăn, thế vẫn để hết, cô còn cách nào khác lấy một chậu nước lạnh, đặt thức ăn trong chậu, như thể hạ nhiệt độ.
Có hiệu quả, nhưng nhiều.
Giang Mỹ Thư cảm thán một câu:
“Ông Lương, em thấy so với xe ô tô con, nhà cần một chiếc tủ lạnh hơn."
Có tủ lạnh , đống thức ăn trong nhà lo hỏng nữa.
Lương Thu Nhuận nghĩ ngợi:
“Vậy chúng mua cả tủ lạnh luôn."
Giang Mỹ Thư chút do dự:
“Ông Lương, bên ngoài còn nợ tiền mà."
Lương Thu Nhuận thấp giọng :
“Là nợ tiền, nhưng với thu nhập hiện tại của nhà , những khoản nợ chúng một năm là trả hết ."
“Không cần thiết vì nợ nần mà giảm chất lượng cuộc sống của ."
Bởi vì dù là tủ lạnh xe ô tô con, đây đều là những thứ nhà họ hiện tại đang cần thiết.
Giang Mỹ Thư:
“ nếu để bọn Trần , chúng tiền tiêu xài mà trả nợ, thế cũng cho lắm."
Vẫn là thấy c.ắ.n rứt.
Nói cho cùng cô cũng là một đứa trẻ thật thà.
Lương Thu Nhuận:
“Trả lãi, trả lãi theo mức giá thị trường, hơn nữa giữa bạn bè còn thể hỗ trợ lẫn đường lối ăn, Giang Giang."
Anh ôm lấy cô, thấp giọng :
“Không cần đạo đức cao thượng quá mức như , chúng đều chỉ là bình thường thôi."
Giang Mỹ Thư cúi đầu “ừm" một tiếng.
Tốc độ của Lương Thu Nhuận nhanh, ngày hôm khi bận xong công việc, liền gọi điện cho thư ký Trần.
Miền Nam xưởng tủ lạnh, nhưng một cái ở Dương Thành, một cái ở Châu Châu, bên Bằng Thành là .
Thư ký Trần hiện giờ là xưởng trưởng ở Hoành Thái Dương Thành, cũng coi là một “địa đầu xà" , lăn lộn đến cấp bậc , đương nhiên cũng quen xưởng trưởng và nhân viên bán hàng của xưởng tủ lạnh.
Tốc độ bên thư ký Trần nhanh, ngay chiều hôm đó chốt một chiếc tủ lạnh, nhờ nhân viên bán hàng bên đó chuyển tủ lạnh đến khu tập thể Cục Chiêu thương ở Dương Thành.
Vì chuyện , Lương Thu Nhuận còn đặc biệt xin nghỉ hai tiếng đồng hồ, về khu tập thể.
Trời quá nóng, tháng bảy ở Bằng Thành chỉ hận nhiệt độ cao bốn mươi độ.
Bên ngoài dù núi vàng núi bạc, Giang Mỹ Thư cũng chịu nổi cái khổ , đành ở nhà tránh nóng.
Nghe thấy động động bên ngoài, Giang Mỹ Thư còn chút ngạc nhiên, đợi ghé đầu ngoài cửa sổ xuống.
Trời đất, hóa là ông Lương nhà cô và một đồng chí nam quen , đối phương cũng lợi hại thật, vác vai một chiếc tủ lạnh màu xanh lá cây.
Cánh đơn, hai ngăn, cao lắm, nhưng khổ nỗi là nặng quá .
Có thể thấy đôi chân của đối phương đè xuống, chỉ hận gập cả .
“Ông Lương."
Giang Mỹ Thư gọi một tiếng, liền xỏ dép lê, phi như bay xuống .
Cô gọi một tiếng, hàng xóm xung quanh cũng tò mò qua.