Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 578
Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:46:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho nên mua một căn nhà nhỏ ở gần đó, bên trong đều sửa sang hết, thoải mái.
Sau khi Lương Thu Nhuận và Giang Mỹ Thư đến nơi, họ vội vàng ngay, mà ở cửa một lúc lâu, mãi cho đến mười một giờ rưỡi.
Giang Lạp Mai dẫn theo , hùng hùng hổ hổ mới xuất hiện ở cửa, trong mắt bà ngấn lệ, nhưng mặt đằng đằng sát khí:
“Đứa con gái nghịch ngợm ?”
Lời dứt, Giang Mỹ Thư cũng chút bất ngờ, thực sự là cô ngờ tốc độ của Giang Lạp Mai thể nhanh đến , họ gọi điện thoại cho đối phương lúc mười giờ bốn mươi.
Hiện tại cũng mới chỉ mười hai giờ thôi.
Đây là bay tới ?
Có lẽ nhận sự nghi hoặc của Giang Mỹ Thư, Giang Lạp Mai thở dài:
“Thời gian qua cô vì tìm Hiểu Quyên mà tìm từ Dương Thành đến Bành Thành, đang ở trong một nhà khách tại khu vực giáp ranh giữa hai thành phố.”
“Sau khi con gọi điện thoại cho con, bà liên lạc với cô.”
Có thể , kể từ khi Triệu Hiểu Quyên trốn khỏi tàu hỏa, Giang Lạp Mai bao giờ một giấc ngủ ngon lành, hễ bà nhắm mắt là trong đầu đều hiện lên cảnh con gái bắt cóc bán .
Điều khiến bà thế nào cũng ngủ .
Dẫn đến mấy tháng nay, bà ngừng giữa Dương Thành và Bành Thành, bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào, chỉ để tìm cho Triệu Hiểu Quyên.
Thú thật, nếu Triệu Hiểu Quyên là đứa con bà vất vả lắm mới m.a.n.g t.h.a.i sinh bao nhiêu năm kết hôn, thì bà thật sự quản nó nữa .
là từng thấy đứa trẻ nào lời như .
Lúc Giang Mỹ Thư mới sự vất vả của Giang Lạp Mai, cô thở dài:
“Cô cô, cô đang ở bên trong.”
“Tối nay con nhận điện thoại của Gia Huy, Triệu Hiểu Quyên đến đầu quân cho , để giữ chân Triệu Hiểu Quyên, Gia Huy đành giả vờ đồng ý thu lưu cô .”
Mấy chữ cuối cùng lọt tai Giang Lạp Mai, khuôn mặt già nua của bà nóng bừng lên:
“Xin , gây thêm phiền phức cho con và bạn của con .”
Chỉ từ câu , bà thể , đàn ông mà con gái sống ch-ết đòi theo đuổi căn bản hề ý định trúng nó.
Nói một câu là tự dâng tận cửa cũng thèm lấy đấy.
Giang Mỹ Thư lắc đầu, cô gõ cửa, hiệu im lặng với Giang Lạp Mai, một lát , bên trong truyền đến tiếng bước chân.
Kiều Gia Huy mặc đồ ngủ, quần đùi, mang dép lê cứ thế , mở cửa:
“Chị dâu, Thu Nhuận.”
Khi thấy phía họ còn , Kiều Gia Huy nhướng mày, hỏi đối phương là ai.
Tuy nhiên, cũng khó để đoán .
“Người vẫn đang ngủ bên trong.”
Vừa dứt lời, Triệu Hiểu Quyên đ-ánh thức, cô chân trần nhảy xuống giường cửa, khi thấy Giang Mỹ Thư, cùng với Giang Lạp Mai.
Sắc mặt Triệu Hiểu Quyên lập tức trắng bệch:
“Kiều thiếu, phản bội !”
Giọng nhọn sắc, dường như thể đ-âm thủng màng nhĩ .
Kiều Gia Huy lạnh lùng cô :
“Phản bội?
Nói gì đến phản bội?
và cô quen ?”
“Nếu nể mặt chị dâu, cô nghĩ cô thể bước chân cái cửa của ?”
Cậu bây giờ thực sự hối hận , hối hận vì lúc đầu thật sự nên hèn mọn mà chào hỏi Triệu Hiểu Quyên, nếu sớm như thì thà rằng đừng ý định đó còn hơn.
Kiều Gia Huy là một đàn ông , thừa nhận, nhưng đây những đối tượng của luôn luôn là chia tay trong hòa bình.
Giống như Triệu Hiểu Quyên loại âm hồn tan , đúng là đầu tiên gặp .
Khuôn mặt vốn trắng bệch của Triệu Hiểu Quyên, khi thấy lời của Kiều Gia Huy, lập tức tái nhợt đến mức còn một giọt m-áu:
“Kiều thiếu.”
Cô mới rửa mặt xong, mặc quần áo rộng thùng thình, trong mắt ngấn lệ, tự một vẻ quật cường và đáng thương:
“Anh thật sự nhẫn tâm như , lấy nửa phần tâm ý đối với em ?”
Đã đến bước , sự chú tâm của Triệu Hiểu Quyên mà ở việc là Giang Lạp Mai đến bắt , mà là ở Kiều Gia Huy.
là nực và ngu xuẩn.
Kiều Gia Huy nhướng mày, đ-ánh giá cô một chút:
“Thỏ ăn cỏ gần hang, cô ?”
“Cô chính là cái đám cỏ gần hang đó đấy.”
Triệu Hiểu Quyên cam tâm:
“Nếu như chị họ em thì ?
Anh thích em ?”
Đã đến lúc , cô vẫn còn đang vì mấy chuyện tình tình ái ái mà sống ch-ết .
Kiều Gia Huy:
“Giả thiết tồn tại, chị dâu, cô nghĩ sẽ quen cô ?”
Kiều Gia Huy ở Hương Cảng nếu là hô mưa gọi gió thì cũng là khác, cho dù là đến Dương Thành và Bành Thành cũng , ngoài vệ sĩ theo, theo phận của căn bản tiếp xúc nổi với hạng tầng lớp như Triệu Hiểu Quyên.
Theo lời của Kiều Gia Huy, Triệu Hiểu Quyên phịch xuống đất:
“ , ——”
“ thật ngu xuẩn.”
Bên cạnh, Giang Lạp Mai thấy con gái như , xót xa tức giận:
“Từ xưa đến nay hỏi cưới mới là vợ, bỏ trốn là , đạo lý con vẫn hiểu ?”
Triệu Hiểu Quyên lời nào.
Cô ngước đầu đám đang vây quanh , cuối cùng ánh mắt dừng Giang Mỹ Thư, trong mắt cô mang theo lệ, giọng điệu quật cường:
“Chị hài lòng chứ?”
“Nhìn thấy Kiều thiếu từ chối, vứt bỏ, thấy giấc mộng của tan vỡ, chị hài lòng chứ?”
Giang Mỹ Thư nhíu mày, mắng thấp một câu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-578.html.]
“Đồ thần kinh.”
“ hài lòng cái gì?
Cô từ chối thì liên quan gì đến ?
Triệu Hiểu Quyên, tình nghĩa đây giữa và cô, cái tình nghĩa duy nhất chính là cô cô, nếu cô cô, cô là cái thá gì chứ??”
Nếu Giang Lạp Mai, cô thậm chí sẽ đưa Triệu Hiểu Quyên đến miền Nam.
Lời , sắc mặt Triệu Hiểu Quyên lập tức xám xịt .
Kiều thiếu là .
Giang Mỹ Thư cũng .
“Phải, các cao cao tại thượng, chỉ là tên hề nhảy nhót, ?”
Lời cô dứt, Giang Lạp Mai tát một cái thật mạnh:
“Mày điên ?
Đến miền Nam một chuyến mà ngay cả não mày cũng cần nữa , ai cao cao tại thượng hả?
Chị họ mày khi nào đối xử với mày?
Nó đối với mày còn đủ ?
Nó nếu thật sự cao cao tại thượng, mày nghĩ mày sẽ xuất hiện ở miền Nam ?
Xuất hiện ở Dương Thành, còn thể ở trong nhà chị họ mày ?”
“Triệu Hiểu Quyên, lương tâm, mày lương tâm ?”
Cái tát đ-ánh cho Triệu Hiểu Quyên cả ngây dại, cô bịt mặt, nửa ngày lời nào, nước mắt lã chã rơi xuống.
Giang Lạp Mai mặc kệ những điều đó, bà mang theo tới, đặc biệt thuê hai đàn ông, liền dặn dò họ lấy dây thừng, trói Triệu Hiểu Quyên .
Xác định cô sẽ bỏ trốn nữa.
Giang Lạp Mai lúc mới sang với Giang Mỹ Thư:
“Con , xin con .”
Bà cúi chào Giang Mỹ Thư.
Giang Mỹ Thư lắc đầu:
“Cô cô, giữa chúng cần những lời .”
Vốn dĩ vì Triệu Hiểu Quyên mà cô thêm vài phần giận lây sang cả cô cô Giang Lạp Mai, nhưng lúc thấy dáng vẻ tiều tụy của cô cô, cô liền thấy nhẹ nhõm vài phần.
Nhà ai đứa con như thế thì đó đau lòng, đó xui xẻo.
Cô cô như , cô thêm gì nữa.
“Cô cô.”
Giang Mỹ Thư thở dài:
“Nếu tìm thấy Triệu Hiểu Quyên , thì hãy trông chừng nó cho nhé, khi đưa về Thủ đô, nếu nó chạy mất nữa.”
“Lời khuyên của con dành cho cô là đừng tìm nữa.”
Cô liếc Triệu Hiểu Quyên đang trói c.h.ặ.t đất, giọng điệu đặc biệt lạnh lùng:
“Dù , cô cũng chỉ một đứa con là Triệu Hiểu Quyên, vì dành tâm sức cái thứ phế vật rõ ràng , thà rằng dành tâm sức và tiền bạc tinh lực Hiểu Cương còn hơn.”
“Vốn liếng dưỡng già của cô là Hiểu Cương, Hiểu Quyên.”
Qua chuyện , cô coi như thấu , loại chỉ trục lợi lụy tình như Triệu Hiểu Quyên, cô căn bản sẽ tinh thần trách nhiệm, càng thể phụng dưỡng Giang Lạp Mai khi về già.
Giang Lạp Mai thấy lời , sắc mặt trắng bệch, sợi tóc khẽ run, một khoảnh khắc, cả bà dường như già mấy tuổi.
“Cô , cô sẽ để tâm đến lời đề nghị của con.”
Là một mà , bảo bà từ bỏ đứa con nào bà cũng đành lòng, nhưng chuyện đến nước , Giang Mỹ Thư thực sự đúng.
Thay vì dành tâm sức cho Hiểu Quyên, chi bằng dành tiền bạc và tinh lực cho Hiểu Cương.
Hiểu Cương học hành, cũng hiếu thảo, hiểu chuyện, nó thì họ cha mới , tuổi già mới thể bảo đảm.
Thấy lọt tai lời của Giang Mỹ Thư, Triệu Hiểu Quyên lập tức cuống lên:
“Giang Mỹ Lan, chị bớt ly gián , quan hệ giữa và lắm, chị bảo đừng cần , mặc kệ , lòng chị thật độc ác!!”
Giang Mỹ Thư còn kịp lên tiếng, Lương Thu Nhuận tát cô một cái, chát một tiếng.
Hiện trường bỗng chốc yên tĩnh trở .
Má trái của Triệu Hiểu Quyên cũng sưng đỏ lên, cô ngước đầu đàn ông đầy uy quyền khiến cô sợ hãi .
Lúc , đang lạnh lùng cô :
“Nếu tại cô, Giang Giang nhà giờ đang nghỉ ngơi giường, nếu tại cô, tâm sức của cô thời gian qua ở việc ăn, thì cũng là ở nhà nghỉ ngơi.”
“Vì một cái thứ phế vật như cô, mà liên lụy cô ăn ăn xong, nghỉ ngơi nghỉ ngơi , Triệu Hiểu Quyên, cô hao tâm tổn trí vì cô, cô còn dám bất kính với cô thử xem?”
Cái tát của Lương Thu Nhuận hiệu quả hơn bất kỳ ai.
Quả nhiên, lời dứt, Triệu Hiểu Quyên lập tức ngây tại chỗ, một chữ cũng dám thêm gì nữa.
Không chỉ , Lương Thu Nhuận còn với Kiều Gia Huy:
“Nhớ kỹ dáng vẻ của cô , cô đến tìm chú, trực tiếp báo cảnh sát cô quấy rối chú.”
“ ngược xem thử Triệu Hiểu Quyên cô, cơm lành canh ngọt ăn chán , ăn cơm tù .”
Đây mới chính là đòn chí mạng.
Đ-ánh cho Triệu Hiểu Quyên nhất thời ngẩn , đương nhiên nhiều hơn là sự sợ hãi.
Cô dám động đậy nữa, cũng dám mở miệng nữa, để mặc cho đối phương đưa .
Giang Lạp Mai cũng là thấy lời đe dọa của Lương Thu Nhuận, bà thở dài, cúi đầu xin theo.
Lương Thu Nhuận gì, sự độ lượng của Giang Mỹ Thư, ai khiến Giang Mỹ Thư thoải mái, liền khiến đối phương thoải mái.
Còn về việc xin ?
Vô ích thôi.
Mãi cho đến khi Giang Lạp Mai dẫn Triệu Hiểu Quyên khỏi, Giang Mỹ Thư mới kéo tay áo Lương Thu Nhuận:
“Lão Lương, hết giận ?”
Khuôn mặt căng thẳng của Lương Thu Nhuận bỗng chốc dịu dàng vài phần:
“Anh là giận cô hết đến khác gây phiền phức cho em.”