Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 570

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:43:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thậm chí còn lâu hơn.

 

Đây chính là cái lợi của việc xe .

 

Giang Mỹ Thư sờ sờ chiếc xe, Kiều Gia Huy chú ý thấy, liền nhiệt tình giới thiệu.

 

“Chị dâu nhỏ, chị và Thu Nhuận cũng là ông bà chủ , thể xe chứ?

 

Như phù hợp với phận của hai ."

 

Giang Mỹ Thư đương nhiên lợi ích của xe , nhưng cứ hễ nghĩ đến việc mua một chiếc xe ít nhất cũng mất mười vạn, cuối cùng nó mất giá chỉ còn vài nghìn tệ, thậm chí còn thấp hơn nữa.

 

Mà mười vạn tệ hiện nay nếu đem mua nhà, tương lai ít nhất cũng tính bằng tiền triệu trở lên, cứ nghĩ như là Giang Mỹ Thư nỡ xuống tay.

 

“Chúng sẽ suy nghĩ thêm."

 

Lương Thu Nhuận bắt đầu tính toán chi li , bèn :

 

“Khi nào trong tay dư dả tiền bạc thì mới cân nhắc."

 

Coi như là giữ thể diện cho Giang Mỹ Thư.

 

Kiều Gia Huy lúc mới thêm nữa, nhấn ga cho xe chạy nhanh như bay, chẳng mấy chốc đến Tiền Hải, nơi thực sự là hoang vu quá đỗi.

 

Ngay cả một phần ba của La Hồ cũng bằng, ít nhất bên La Hồ còn nhà cửa.

 

Còn bên Tiền Hải cũng là một vùng đất hoang và vũng nước.

 

Chỗ đó thực sự là rộng lớn.

 

Chả trách nơi lấp biển, nếu lấp biển thì mảnh đất căn bản dùng .

 

Kiều Gia Huy xem xong chút ngẩn ngơ:

 

“Ở đây nhiều đất như , nhưng một bóng cũng thấy, chúng tìm ai bây giờ?"

 

Lương Thu Nhuận và Giang Mỹ Thư xuống xe, quan sát bốn phía, gần như thu hết địa hình nơi tầm mắt.

 

Lúc trong lòng mới nắm rõ tình hình.

 

“Chúng tiên đến khảo sát địa hình, xác định phạm vi khái quát, mới tìm Cục Quy hoạch và Cục Đất đai bên hỏi thăm."

 

Đây mới chính là Lương Thu Nhuận, bất cứ việc gì cũng sẽ chỉ lời đồn thổi, tin tưởng hơn việc tận mắt chứng kiến.

 

Kiều Gia Huy xong liền thở dài, lẽ sự khác biệt giữa và Lương Thu Nhuận , cũng thảo nào mà Thu Nhuận thể một đến Dương Thành mà đến cơ ngơi như ngày hôm nay.

 

“Gia Huy, bên chúng xem xong , lái xe dọc theo phía về phía , chúng vòng quanh một chút nữa."

 

Kiều Gia Huy đương nhiên lý do gì để từ chối.

 

Anh lái xe liền tù tì hơn hai mươi phút, cuối cùng cũng tìm thấy công nhân ở một nơi, họ dường như đang đổ đất, nhưng vài xe đất đó so với cái hố sâu như rãnh trời thì dường như chẳng thấm tháp .

 

Lương Thu Nhuận bảo Kiều Gia Huy đỗ xe ở bên cạnh, quan sát một chút mới tiến lên mời thu-ốc đối phương:

 

“Đồng chí, các đây là đang?"

 

Anh hỏi, đối phương liền trút bầu tâm sự.

 

“Chúng đang lấp biển đây đồng chí ạ, đồng chí xem chúng đang cái chuyện viển vông , lãnh đạo cấp của chúng thế mà bảo chúng lấp biển, đây là chuyện đùa ?"

 

Bởi vì cảm thấy mục tiêu thể đạt nên những công nhân khi đổ đất cũng việc kiểu đối phó.

 

Lương Thu Nhuận trong lòng hiểu rõ:

 

“Lãnh đạo của các thuộc bộ phận nào ?

 

thể giúp các phản hồi một chút."

 

Lời dứt, đối phương lập tức sang, thấy khí thế của Lương Thu Nhuận giống bình thường, lúc mới :

 

“Chúng thuộc Cục Đất đai."

 

Lương Thu Nhuận trong lòng nắm rõ:

 

“Được , đến lúc đó sẽ hỏi xem ."

 

, đất của các lấy từ ?"

 

“Mua đấy chứ."

 

“Ba tệ một xe đấy, bảo lấp biển thế thì cần bao nhiêu đất mới lấp đầy ?"

 

Lương Thu Nhuận nảy ý định, một nữa mời thu-ốc đối phương mới lên xe.

 

Giang Mỹ Thư và Kiều Gia Huy đều đang đợi ở đó, thấy lên xe liền hỏi ngay:

 

“Đã hỏi thăm rõ ràng hết ?"

 

“Phía Cục Đất đai và Cục Quy hoạch bên chắc là đều tham gia, đặt một mục tiêu cho những là lấp biển xây thành phố, một xe đất chừng ba tệ."

 

Lời dứt, Giang Mỹ Thư lập tức “ừng ực" một tiếng nuốt nước miếng.

 

Tiếng động chút lớn, dẫn đến việc Lương Thu Nhuận và Kiều Gia Huy dù thấy cũng khó.

 

Thấy họ đều sang, Giang Mỹ Thư cũng hổ, thậm chí còn chút phấn khích:

 

“Hai kiếm một mớ tiền nhanh ?"

 

“Ý chị là ?"

 

Kiều Gia Huy còn chút ngẩn ngơ.

 

Giang Mỹ Thư lúc đầu óc vô cùng tỉnh táo:

 

“Hãy nhận lấy công trình lấp biển ."

 

“Ba tệ một xe đất, tiền để chúng kiếm."

 

“Chúng Hậu Nhai, bên kéo mấy nghìn xe đất cũng thành vấn đề, cả Bành Thành những gặp vấn đề như chúng hề ít ."

 

“Ngay cả Lương còn vấn đề đổ đất thải khó, dẫn đến việc hành động , thì những đơn vị thi công khác chắc chắn cũng chẳng khá khẩm hơn."

 

“Mà việc chúng cần chính là liên kết với những đơn vị thi công , lấy hết đất thải của họ về."

 

Cô đặc biệt bổ sung thêm một câu:

 

“Là lấy mi-ễn ph-í nhé, đương nhiên nếu mà gian một chút thì chúng thể giúp họ giải quyết đất thải, mỗi xe đất thải lấy một hai tệ, còn đổ thì cần họ quản, tóm chúng thể giúp họ giải quyết vấn đề thực tế là ."

 

“Như chúng thể kiếm bốn năm tệ một xe đất."

 

Lời dứt, gian chật hẹp trong xe bỗng chốc trở nên yên tĩnh, Kiều Gia Huy “ừng ực" nuốt một ngụm nước miếng:

 

“Chị dâu nhỏ, chị thật là lợi hại."

 

Thực sự, nếu là thì đ-ánh ch-ết cũng nghĩ còn thể kiếm tiền kiểu cơ đấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-570.html.]

Chỉ là một xe đất thải, ngay cả họ cũng đổ , mà qua tay Giang Mỹ Thư thao tác như , đất thải biến thành kho báu, một xe đất thải kiếm năm tệ.

 

Muốn lấp biển thì cái hố sâu như rãnh trời , lấp thành mặt đất như thì cần bao nhiêu xe đất đây?

 

Đây là lấp đất chứ, lúc rõ ràng là đang nhặt tiền mà.

 

Vừa thể giải quyết vấn đề lớn của họ, thể thuận tiện kiếm một mớ tiền nhanh.

 

Đây thực sự là điều bình thường thể nghĩ ?

 

Thấy Kiều Gia Huy và Lương Thu Nhuận đều với ánh mắt phức tạp, Giang Mỹ Thư sờ sờ mặt:

 

“Sao thế?"

 

“Có cách quá gian ác ?"

 

cô nghĩ nghĩ , cách kiếm tiền cũng vi phạm pháp luật .

 

Là Bành Thành hiện đang quy hoạch thành phố, cho phép đổ đất thải r-ác thải bừa bãi, mà Tiền Hải cần đất thải để lấp biển, cô đây rõ ràng là đang lách luật.

 

“Không ."

 

Lương Thu Nhuận chút cảm thán, giơ tay xoa đầu cô:

 

“Giang Giang của quá thông minh ."

 

Ngay cả Lương Thu Nhuận cũng chút chấn động.

 

Tư duy kiếm tiền kiểu thực sự là từng thấy bao giờ, ngay cả khi hỏi thăm ba tệ một xe đất, ý nghĩ của chẳng qua cũng chỉ là đem đất thải ở Hậu Nhai bán mà thôi.

 

Mà chiêu của Giang Mỹ Thư, gần như trực tiếp liên kết tất cả đất thải của các đơn vị thi công bộ Bành Thành với .

 

Số lượng là bao nhiêu chứ?

 

Bành Thành là một thành phố mới nổi, kể từ khi cải cách mở cửa liền dốc sức phát triển, nơi hầu như ngày nào cũng đấu giá đất đai, ngày nào cũng đơn vị thi công đến xây dựng.

 

Mà những đơn vị thi công xây dựng đều sẽ gặp vấn đề mà Lương Thu Nhuận gặp đó, đó là đất thải chỗ để, cho phép đổ bừa bãi, điều khó những .

 

Mà Giang Mỹ Thư hiện giờ chính là giúp họ giải quyết vấn đề, thuận tiện kiếm hai khoản tiền.

 

Giang Mỹ Thư Lương Thu Nhuận khen đến mức ngại ngùng, cô mím môi :

 

“Làm gì lợi hại như chứ."

 

“Đây là một cơ hội kinh doanh, ai nghĩ thì đó kiếm tiền , nhất là chúng nên nắm c.h.ặ.t lấy con đường trong tay ."

 

Giang Mỹ Thư thích hợp để nghĩ ý tưởng, còn Lương Thu Nhuận thì thích hợp hơn để thực hiện.

 

Trong khoảnh khắc , bộ não của Lương Thu Nhuận hoạt động nhanh như chớp:

 

“Phía Cục Đất đai và Cục Quy hoạch chúng quen, nhưng Trưởng phòng Lý chắc chắn là ."

 

“Quay Cục Chiêu thương, nhờ Trưởng phòng Lý giúp đỡ kết nối giới thiệu."

 

Trên bàn r-ượu tại Cục Chiêu thương.

 

Cục trưởng Trần của Cục Quy hoạch và Trưởng phòng Lý đang uống r-ượu, Trưởng phòng Lý mặt mày rạng rỡ, ông bỗng thấy ghen tị thôi:

 

“Lão Lý , ông vận may hơn , lúc hai là bạn học, khi nghiệp phân về Cục Quy hoạch, ông phân về Cục Chiêu thương, ai mà ngờ chứ."

 

bây giờ đang lo phát sầu đây, ông thì ngược tiền thưởng nhận mỏi tay, đúng là cùng cùng mệnh mà."

 

Trưởng phòng Lý đương nhiên là hiểu bạn học cũ của :

 

“Ông gặp chuyện gì khó khăn ?"

 

Bèn thuận miệng hỏi một câu.

 

thế, nhận lệnh từ lãnh đạo cấp , bảo Cục Quy hoạch chúng quy hoạch vùng biển Tiền Hải thành đất liền để chuẩn xây dựng thành phố."

 

Lời dứt, Trưởng phòng Lý vốn đang uống r-ượu cũng nhịn mà phun cả ngoài:

 

“Chẳng là chuyện đùa ?"

 

“Cái nơi chim thèm đậu như Tiền Hải , ngay cả bắt hải sản còn chê xa, ở đó rõ ràng là biển, quy hoạch thành đất liền ?"

 

Chuyện chẳng cũng giống như để mặt trời mọc ở đằng Tây, phi lý như ?

 

thế, cũng thấy phi lý, chẳng lãnh đạo cấp đầu óc nước , cứ đưa những nhiệm vụ kỳ quái như ."

 

“Ông bảo thành ?"

 

“Cái dự án của đưa đấu thầu mấy ngày nhưng ai nhận cả, những ai nhận mà họ còn âm thầm mắng là đồ ngốc."

 

mà, là ngốc ?

 

Đây là nhiệm vụ lãnh đạo cấp giao cho mà."

 

Kết quả ai nhận nhiệm vụ , thì cái ghế của ông giữ nữa ?

 

Cục trưởng Trần mới hâm mộ bạn học cũ của , chỉ cần quản lý việc chiêu thương là .

 

“Lấp biển?"

 

Trưởng phòng Lý cũng ái ngại ông , ông cũng uống r-ượu nữa, cẩn thận giúp bạn học cũ của nghĩ cách, chỉ là nghĩ hồi lâu cũng chẳng cả, ông cảm thán một câu:

 

“Lấp biển tạo đất liền thực sự là chuyện viễn vông, cái cần bao nhiêu đất chứ?"

 

Nói đến đây, ông bỗng khựng :

 

“Lấp biển cần đất ?"

 

“Lấp biển cần đất?"

 

Ông đột nhiên sực tỉnh, thần thần bí bí :

 

thật sự khả năng sẽ giúp ông đấy."

 

Lời dứt, Cục trưởng Trần lập tức sang, đầy hy vọng hỏi:

 

“Ông cách ?"

 

“Cũng hẳn, thể giới thiệu cho ông một , đó lẽ sẽ giúp ông."

 

Trưởng phòng Lý nghĩ ngợi, bèn bảo thư ký tìm Lương Thu Nhuận và Giang Mỹ Thư.

 

Cũng thật khéo, Lương Thu Nhuận và Giang Mỹ Thư cũng đang định tìm Trưởng phòng Lý, nhờ quan hệ để bắc cầu sang Cục Quy hoạch, để nhận lấy nhiệm vụ lấp biển Tiền Hải .

 

Họ đến văn phòng Cục Chiêu thương để trình bày ý định.

 

Người trong văn phòng rõ ràng đều Giang Mỹ Thư và Kiều Gia Huy, thực sự là hai đó quá nổi tiếng .

 

“Trưởng phòng Lý của chúng hôm nay việc ngoài , hai mai hãy ."

 

Giang Mỹ Thư chút thất vọng:

 

“Có ạ?"

Loading...