Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 553
Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:42:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Căn sân nhỏ hiện tại, bên trong phòng căn bản chỗ đặt chân, ngay cả đầu giường cũng chất đầy hàng hóa.
Hoàn sự thuận tiện nào cho cuộc sống cả.
Chỗ thể , chỉ là một nơi tạm thời để ngủ mỗi ngày mà thôi.
Lời của Giang Mỹ Thư dứt, những khác còn kịp lên tiếng, Vương Lạt Mai :
“Thế e là tốn ít tiền nhỉ?”
Vừa mua nhà, xây thêm nhà.
Điều căn bản là việc mà bình thường thể gánh vác nổi.
“Vâng, đúng là tốn tiền, nhưng khoản tiền nên chi.”
Giang Mỹ Thư quả quyết, trong lúc ăn cô vẫn luôn vô tình hữu ý sắm sửa bất động sản.
Bởi vì cô rõ rằng, phi vụ ăn nào là mãi mãi kiếm tiền, ăn sẽ lúc thua lỗ, nhưng trong vòng ba mươi năm tới thì bất động sản vẫn .
Ngay cả khi so với điểm thấp nhất trong tương lai, việc mua nhà bây giờ vẫn là hời, coi như là đầu tư .
Chẳng may việc ăn xoay xở thuận tiện, cùng lắm thì bán một căn nhà để đổi lấy vốn.
Vương Lạt Mai thấy khuyên con gái út, bèn sang Giang Mỹ Lan, Giang Mỹ Lan thẳng thắn:
“Con tán thành ý kiến của em .”
Vương Lạt Mai thấy khuyên xong, dứt khoát phất tay:
“Thôi , các con lớn chủ kiến riêng của , quản nữa.”
Làm như bà gì con cái cũng .
Bà thấy buồn nhiều hơn, các con lớn, chủ ý riêng .
Người già vô dụng .
Chuyện ——
Giang Mỹ Thư và Giang Mỹ Lan trao đổi ánh mắt với , thở dài:
“Mẹ ơi, về phương diện ăn thì vẫn nên lấy ý kiến của chúng con chính ạ.”
Không còn cách nào khác, về phương diện tầm bọn họ sớm vượt qua cha .
Bọn họ thể vì sự phản đối của cha mà việc , đó là một hành động ngu xuẩn.
Giang Mỹ Thư cũng là kiếp mới chợt nhận một điều, đó là khi năng lực và tầm của vượt qua cha , nhất định sự tách biệt với họ.
Có thể hiếu, nhưng thể lúc nào cũng thuận.
Nếu hậu quả của sự việc cũng chỉ thể do chính bọn họ gánh chịu mà thôi.
Thấy thế mà vẫn khuyên , Vương Lạt Mai dứt khoát mắt thấy tâm phiền trong phòng, hai đứa con gái nữa.
Thật là đứa giỏi hơn đứa .
Đứa nào đứa nấy chủ kiến đều lớn cả.
Chứng kiến hai bên nảy sinh mâu thuẫn, những khác đều chút gượng gạo.
Hơn cả là sự luống cuống.
“Sao các con cãi với thế .”
Giang Trần Lương thở dài.
Giang Mỹ Thư bình tĩnh:
“Bố ơi, chuyện bố cũng đừng quản, chị em con sẽ tự quyết định, đến lúc thu xếp xong xuôi, bố cứ việc dọn nhà là .”
Đây là ngay cả Giang Trần Lương cũng trấn áp luôn .
Lúc , Giang Trần Lương cũng thể cảm nhận nỗi uất ức của vợ .
“Cái con bé , chúng là cha của con, lẽ nào hại các con ?”
Giang Mỹ Thư vì câu mà nhượng bộ:
“Con bố là vì cho con và chị , nhưng bố ơi, con và Mỹ Thư lớn , ngay cả việc ăn chúng con cũng thể độc lập một phương ở bên ngoài , lúc con và em càng hy vọng bố phối hợp với chúng con hơn.”
Còn một câu gây tổn thương tình cảm mà nàng .
Đó chính là—— chuyện chúng con quyết định, bố bớt can thiệp .
Giang Trần Lương là thông minh, ông đương nhiên , tức đến mức run rẩy cả :
“Không quản quản quản nữa, chúng mà quản nổi các con.”
Ông cũng theo trong phòng.
Mắt thấy cả bố cũng cho tức giận bỏ .
Giang Mỹ Thư xòe tay:
“Xong , giải quyết xong hai cụ , mua nhà thôi.”
Giang Mỹ Lan phì :
“ là cái đồ quỷ quyệt.”
“Làm cho họ giận hết cả , em nghĩ xem thế nào để dỗ dành họ ?”
“Chuyện đơn giản thôi.”
Giang Mỹ Thư tinh quái một tiếng:
“Muộn một chút con mua cho một cái vòng tay vàng, mua cho bố một cái nhẫn vàng, đảm bảo thể dỗ dành họ phục tùng ngay.”
Được .
Đây là định dùng đến năng lực đồng tiền .
Giang Mỹ Lan nghĩ cũng thấy đúng.
Giang Mỹ Thư trong những chuyện như thế quả quyết hơn nàng nhiều:
“Đi thôi, mua nhà thôi, tiền trảm hậu tấu, những chuyện như thế thì đừng bàn bạc với bố nữa.”
Bàn bạc những chuyện như thế , đến cuối cùng chỉ tăng thêm mâu thuẫn gia đình mà thôi.
Giang Mỹ Lan trái phản đối, nàng về lấy sổ tiết kiệm, giao cho Giang Mỹ Thư:
“Đây là sổ tiết kiệm cá nhân của chị, Thẩm Chiến Liệt .”
“Dùng tiền để mua nhà, tên sổ đỏ tên em .”
Giang Mỹ Thư ngẩn :
“Chị, chị định tặng nhà cho em đấy ?”
“Không ?”
Giang Mỹ Lan dỗi :
“Dù cũng bảy nghìn tệ, chị cũng là bỏ .”
“Hơn nữa tên em, em ở, ở vẫn là những chúng mà thôi.”
Giang Mỹ Thư ướm hỏi:
“Vậy nếu căn nhà tăng giá thì ?”
“Tăng giá thì tăng giá thôi, coi như là quà sinh nhật ba mươi tuổi chị tặng em .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-553.html.]
Giang Mỹ Thư sắp bước sang tuổi ba mươi .
Giang Mỹ Lan cũng giá trị của căn nhà trong tương lai, nhưng khi nàng tặng cho Giang Mỹ Thư, nàng vẫn hề nương tay chút nào.
Điều khiến Giang Mỹ Thư chút cảm động, thực cô thiếu nhà cửa, cũng thiếu tiền bạc nữa, nhưng hành động của chị cô luôn mang cho cô cảm giác như về quá khứ .
Lúc đó hai chị em bọn họ đều nghèo khó, chị cô một tháng nhận lương mười bảy tệ, mà vẫn thể lén nhét cho cô vài tệ tiền tiêu vặt.
Giang Mỹ Thư chớp chớp mắt, cố gắng nén sự chua xót nơi đáy mắt:
“Chị ơi, em bây giờ khác với ngày xưa .”
Cô còn là đứa trẻ bỏ đói, ăn đủ no, nghèo đến mức trong tay nổi một hào tiền như ngày xưa nữa.
“Cái gì mà giống?
Em là em gái chị nữa ?”
Lời , Giang Mỹ Thư theo bản năng lắc đầu:
“Làm thể chứ?”
“Vậy là , căn nhà đưa cho em, chị cũng tâm tư riêng, với tình hình hiện tại của chị và Thẩm Chiến Liệt, chắc thể tiếp tục chung sống , chị chuẩn cho phương án nhất.”
“Thực sự đến nước chị và thể sống nổi nữa, đến nước ly hôn, cũng thể phân chia mất căn nhà trong tay chị .”
“Có lẽ.”
Giang Mỹ Lan đang mỉm , nhưng Giang Mỹ Thư cảm thấy như nàng sắp :
“Đây là con đường lui cuối cùng của chị và Tiểu Quất.”
Nền tảng cơ bản của nàng đều ở Dương Thành, nàng tạm thời thể rời .
Mà nhà cửa và sổ tiết kiệm, nàng cũng yên tâm đưa cho khác, chỉ thể đưa cho em gái .
Giang Mỹ Thư thấy những lời , trong lòng đau thắt , cô theo bản năng tiến lên nắm c.h.ặ.t lấy tay chị :
“Chị ơi, sẽ đến mức như .”
“Thẩm Chiến Liệt sẽ là loại đó .”
Trong ký ức của cô, Thẩm Chiến Liệt của cả hai kiếp đều là lòng riêng.
“Cho dù , thì chị vẫn luôn phòng .”
Giọng điệu Giang Mỹ Lan bình thản:
“Mỹ Thư, em xem chị đáng đời .”
“Trong cuộc hôn nhân từ đầu đến cuối đều là sự toan tính và đề phòng của chị.”
Trước khi Thẩm Chiến Liệt xảy chuyện , thực tế Giang Mỹ Lan luôn phòng đối phương .
Tiền tiết kiệm của nàng luôn để trong hai cuốn sổ, một cuốn là để cho Thẩm Chiến Liệt xem, một cuốn là chỉ nàng .
Mà bây giờ, cuốn sổ tiết kiệm riêng tư Giang Mỹ Lan đưa cho Giang Mỹ Thư.
Nàng đang chuẩn cho phương án nhất—— trở mặt.
Nếu thực sự đến bước trở mặt với Thẩm Chiến Liệt, khoản tiền là nền tảng để nàng nuôi con.
Môi Giang Mỹ Thư run lên một chút:
“Chị ơi, đến mức đến bước .”
“Chị cũng , nhưng chị thể chuẩn cho phương án nhất.”
Giang Mỹ Lan bầu trời xanh thẳm:
“Em xem, nếu chị thể chân thành với khác như em, liệu chị và Thẩm Chiến Liệt đến bước ?”
Ngay cả lúc yêu thương nhất, nàng vẫn luôn ba phần phòng với Thẩm Chiến Liệt.
Giang Mỹ Lan cũng ba phần giữ kẽ với Thẩm Chiến Liệt.
Giang Mỹ Thư thể là chị sai, nhưng cũng thể nàng đúng.
Giang Mỹ Lan trở nên như là do môi trường sống từ nhỏ, cộng thêm kinh nghiệm hôn nhân từ kiếp tạo thành.
Tất cả đều trong hôn nhân cần chân thành với .
điều mới là điều khó thực hiện nhất.
“Chị.”
Giang Mỹ Thư nhỏ giọng an ủi nàng:
“Chị đừng tự dằn vặt nữa, đợi Thẩm Chiến Liệt về, hai hãy chuyện hẳn hoi với một chút.”
Giang Mỹ Lan gật đầu, lúc mới vực tinh thần để chính sự.
Hai tiên ngân hàng rút bảy nghìn tệ, lúc mới tìm bà nội Chu.
Giang Mỹ Lan mặc cả năm trăm, nhưng nàng là thanh toán một ngay tại chỗ, bà nội Chu cứng rắn cuối cùng cũng bớt cho năm trăm tiền lãi.
Cuối cùng sân nhỏ bên cạnh chốt với giá sáu nghìn năm trăm tệ.
Tốc độ sang tên cũng nhanh, sáng sớm hôm bà nội Chu bèn cầm sổ đỏ cùng Giang Mỹ Thư đến cơ quan quản lý nhà đất.
Chỉ mất bốn mươi phút đồng hồ, tất việc sang tên nhà.
Cuối cùng tên của căn nhà đặt tên của Giang Mỹ Thư.
“Căn nhà đến lúc đó dọn dẹp từ trong ngoài một lượt, để bố bọn họ đều dọn qua đây .”
Giang Mỹ Thư định bụng là cả gia đình sẽ ở cùng , căn nhà còn thì để cho đám Hứa Ái Hương ở.
Giang Mỹ Lan cũng tán thành phương án .
Bèn gật đầu:
“Vậy thì cứ thế .”
“Chị cũng thấy nhà ở cùng thì thuận tiện hơn một chút.”
Lúc là do điều kiện, hiện tại điều kiện , chắc chắn sẽ để bản chịu uất ức nữa.
Bọn họ về đó phương án .
Triệu Hiểu Quyên liền đề nghị:
“Em ở cùng với .”
Chỉ ở cùng với họ, cô mới thêm vài phần cảm giác an .
Đối với việc , cả Giang Mỹ Thư và Giang Mỹ Lan đều từ chối:
“Có nhiều phòng mà, đến lúc đó em cứ tự dọn qua là .”
“Những phòng còn thì để hai gian kho hàng, một gian phòng khách.”
Cứ như , nhà họ Giang ở Dương Thành cuối cùng cũng một nơi định cư chính thức.
Bên nhà cửa đang dọn dẹp rầm rộ.
Bên , đến đầu tháng hai, Thẩm Chiến Liệt bèn phong trần mệt mỏi trở về, trong ấn tượng của Giang Mỹ Thư, Thẩm Chiến Liệt luôn là cao to vạm vỡ.
Thẩm Chiến Liệt lúc g-ầy ít.
Cứ như một tráng kiện g-ầy rộc thành một cái xác khô .
Đừng là Giang Mỹ Thư nhận , ngay cả Giang Mỹ Lan cũng ngẩn một lúc, nàng lao tới, quan sát từ xuống , nhỏ giọng hỏi:
“Thẩm Chiến Liệt, thành thế ?”