Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 547

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:39:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà nhớ Giang Mỹ Thư lúc mới gả tới, thích ăn thích chơi ham ngủ, lúc nào cũng là trời sập cao chống đỡ.

 

Cô cũng sẽ lo toan những chuyện vụn vặt .

 

Bất ngờ hỏi như , Giang Mỹ Thư sững , cô từ phía bà Lương vòng phía , cứ thế bò lên hai chân bà, khẽ :

 

“Để mà mệt, thì đời con sống ai là mệt ạ.”

 

“Chỉ là đây con thảnh thơi, lúc đó con thảnh thơi là vì Thu Nhuận gánh vác con, hiện giờ con và cùng sát cánh bên , mệt thì mệt thật, nhưng thu hoạch cũng tệ.”

 

Nhìn nhà cửa và tiền bạc trong tay, đây mới là sự đảm bảo định cho Giang Mỹ Thư.

 

Bà Lương vuốt ve mặt cô:

 

“Con là một đứa trẻ , chính vì là đứa trẻ nên càng thể liên lụy đến con.”

 

“Mỹ Thư, nếu con là do sinh , lẽ sẽ hai lời mà theo con ngay, nhưng con , con là con dâu , sinh dưỡng con, theo bên cạnh con để dưỡng lão, thật tình, mặt mũi nào.”

 

bốn đứa con trai, cuối cùng dưỡng lão dựa cô con dâu út, chuyện ?

 

Điều đối với Giang Mỹ Thư mà quả thực công bằng.

 

Giang Mỹ Thư ngẩng đầu:

 

“Mẹ, việc dưỡng lão hiếu thuận câu nệ chuyện đó ạ, cũng thể cứ đem sự công bằng , bởi vì nó dựa cái tâm.”

 

“Con gả tới đây những năm , đối với con, đối với nhà con, điểm con luôn ghi nhớ trong lòng.”

 

Ngay cả việc cô và Lương Thu Nhuận định sinh con, với tư cách là chồng bà Lương cũng thể thấu hiểu.

 

Giang Mỹ Thư dám khẳng định, đời ai hơn chồng cô cả.

 

Bà Lương vẫn còn do dự.

 

Giang Mỹ Thư híp mắt :

 

“Đến lúc đó , con sẽ gọi cả bác Lâm theo, bác cũng vất vả cả đời , cũng đến lúc hưởng phúc.”

 

“Đừng lúc nào cũng quanh quẩn ở tiệm may nữa, kẻo hỏng hết mắt.”

 

“Mẹ , bác chắc chắn cũng theo .”

 

“Chỉ là bác Lâm đồng ý ạ?”

 

Bác Lâm đang canh cửa ở bên ngoài giơ tay lên:

 

đồng ý.”

 

Uyển Như ở , ông ở đó.

 

Đây là điều ông thề từ lâu đây.

 

Giang Mỹ Thư thấy bác Lâm thật đáng yêu, cô đầu với bà Lương:

 

“Mẹ xem, bác Lâm đều đồng ý , đồng ý thì quả là phụ lòng bác Lâm quá.”

 

Bà Lương hỏi:

 

“Bên đó nhà cửa đủ chỗ ở ?”

 

“Đủ ạ.”

 

Giang Mỹ Thư :

 

“Thu Nhuận xưởng trưởng ở Hoành Thái, nên nhà họ Kiều sắp xếp cho một căn biệt thự nhỏ màu trắng, vì con và Thu Nhuận thường xuyên chạy Bằng Thành nên nhà vẫn để trống, qua đó thể ở, con với biệt thự nhỏ đó lắm, đảm bảo sẽ thích.”

 

Bà Lương gì mà sang Lương Thu Nhuận.

 

Bởi vì chuyện như thế Giang Mỹ Thư khó xử.

 

Lương Thu Nhuận hiểu ý của :

 

“Mỹ Thư đều là thật đấy ạ, biệt thự nhỏ đó nét giống với căn nhà tây khi kết hôn, trong nhà bồn cầu xả nước, ban công lộ thiên, còn phòng khách và phòng ngủ, tất cả đều khép kín, nửa đêm vệ sinh cũng cần ngoài nữa.”

 

Lần , bà Lương thực sự xiêu lòng:

 

“Cái già của tàu hỏa nữa.”

 

Giang Mỹ Thư dịu dàng :

 

“Giường ba ngày bọn con đều sẽ cùng , chắc chắn vấn đề gì ạ.”

 

Thế là xong.

 

Mọi nỗi lo lắng đều Giang Mỹ Thư giải quyết, bà Lương dù đồng ý cũng khó .

 

Bà Lương châm cứu cuối cùng là ngày mười bảy tháng Giêng, vị quốc sư kê đơn thu-ốc, Giang Mỹ Thư và còn sợ trạng thái của bà Lương tiện đường dài nên đặc biệt hỏi qua vị quốc sư, ông đưa một câu trả lời:

 

“Đổi sang một nơi ấm áp cũng , theo kinh nghiệm khám bệnh nhiều năm của , thấy già dễ xảy vấn đề nhất chính là mùa đông giá rét.”

 

“Nếu điều kiện bệnh nhân cho phép, các chị cứ đưa bà Nam tránh đông , qua mùa đông về cũng .”

 

Giang Mỹ Thư một tiếng.

 

“Tuy nhiên, các chị mang bà thì nhất định trông nom cho kỹ, ai thể đảm bảo bà sẽ phát bệnh, nếu xuất hiện tình trạng mất trí nhớ của già như thế , lỡ như lạc thì phiền phức lắm.”

 

Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận lập tức rùng , đều ghi nhớ kỹ điều .

 

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Lương Thu Nhuận và Giang Mỹ Thư liền bàn bạc một phen:

 

“Tới Dương Thành, ngoài bác Lâm , còn sắp xếp một đồng chí nữ, lúc nào cũng theo sát bên cạnh .”

 

Như mới thể đảm bảo bà Lương lạc.

 

Giang Mỹ Thư ừ một tiếng hỏi :

 

“Vậy qua đó mới sắp xếp , thực nhất là mang một quen từ Thủ đô cùng, ?”

 

Như thì bà Lương chung sống cũng sẽ thuận tiện hơn.

 

Lương Thu Nhuận:

 

“Để tìm xem, xem thể tìm cô bảo mẫu nhỏ nào theo .”

 

Chỉ là nhân tuyển bảo mẫu nhỏ dễ tìm, cuối cùng Lương Thu Nhuận tìm từ nhà một họ hàng xa một đồng chí nữ mười chín tuổi tên là Lương Lan Hương.

 

Gia đình cô bé sắp xếp cho cô một cuộc hôn nhân nhưng cô chịu, thà theo bảo mẫu nhỏ cho bà Lương còn hơn là ở nhà lấy chồng.

 

Giang Mỹ Thư cũng gặp qua Lương Lan Hương, khuôn mặt tròn trịa, lông mày đậm mắt to, phía mặc một bộ quần áo vá víu, chút gò bó túm ống quần.

 

Nhỏ giọng gọi một tiếng thím út.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-547.html.]

Giang Mỹ Thư kinh ngạc Lương Thu Nhuận, gật đầu:

 

“Không gọi sai , và bố con bé là em họ cách đời.”

 

Giang Mỹ Thư nắm tay cô bé khựng , vì cô phát hiện tay của Lương Lan Hương còn dày vết chai hơn cả tay , cô im lặng một lúc:

 

“Thím gọi con là Lan Hương nhé, phiền con theo bà hai .”

 

Bà hai chính là bà Lương.

 

Lương Lan Hương gật đầu:

 

“Con sẽ chăm sóc cho bà hai ạ.”

 

“Nguyên lai con ở nhà cũng là chăm sóc bà nội con.”

 

Dừng một chút bổ sung thêm một câu:

 

“Bà nội con liệt mà con đều thể chăm sóc , lưng m-ông bà đều lở loét.”

 

Trong lòng Giang Mỹ Thư khẽ thở dài, cô khen đối phương nhưng chẳng hiểu thốt nên lời.

 

Bởi vì việc chăm sóc thế hệ nên đổ dồn lên đầu thế hệ cháu chắt, chẳng qua là sự thiếu hụt của thế hệ mới khiến cô bé lấp chỗ trống.

 

Cô dứt khoát nhắc tới chủ đề nữa mà trực tiếp đề cập đến tiền lương:

 

“Con chăm sóc sát thím, cơ bản là cần ở bên cạnh 24/24 giờ, nhưng con cần nấu cơm việc nhà, vì những việc đó sẽ khác gánh vác, con chỉ cần ở bên cạnh thím, trông chừng bà, bất cứ lúc nào cũng để bà rời một .”

 

“Tiền lương thì chúng ba tháng thử việc, nếu phù hợp, sẽ tăng cho con lên tám mươi đồng một tháng.”

 

Sở dĩ trả mức lương cao như là vì cần mặt suốt cả ngày, dù cần quá nhiều việc nhưng việc mất tự do là điều tất yếu.

 

Cho nên mức lương Giang Mỹ Thư đưa gần như cao hơn một nửa so với thị trường.

 

Lương Lan Hương cũng chút sững sờ:

 

“Tiền lương cao như ạ?”

 

, cộng thêm việc con còn xa quê hương nữa.”

 

Lương Lan Hương thành thật :

 

“Con chính là coi trọng việc xa quê hương đấy ạ, nếu xa, bố con bắt con về gả chồng mất.”

 

Giang Mỹ Thư:

 

“Chuyện đó thì , nếu con theo bọn thím thì ai thể bắt con về gả chồng .”

 

“Đương nhiên, tiền đề là bản con vững vàng.”

 

“Con chắc chắn sẽ vững vàng ạ.”

 

Lương Lan Hương cam đoan.

 

Họ chỉ xác định nhân tuyển thôi đủ, còn để bà Lương qua xem một lượt, bà Lương đứa trẻ Lương Lan Hương , là một đứa bé khổ mệnh.

 

Tính cách cũng thật thà chất phác, gian xảo, nên chốt cô bé.

 

Xác định xong nhân tuyển chăm sóc bà Lương.

 

Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận bắt đầu bắt tay thống kê danh sách nam hạ , chút đông.

 

Cô và Lương Thu Nhuận, còn bà Lương và bác Lâm, ngoài còn vợ chồng Thẩm Minh Anh, Dương Hướng Đông và Triệu Hiểu Quyên hai cũng Nam.

 

Bên phía Lương Thu Nhuận, trong cấp Chủ nhiệm Dương và Khoa trưởng Trần đều đồng ý Nam, hai cũng quyết đoán.

 

Số lượng xác định xong, tính tới tính lui cũng gần mười , đều mua vé.

 

Thanh niên thì mua ghế cứng, già thì mua giường .

 

Nội việc mua vé tàu và xin giấy chứng nhận tới mười mấy tờ, ai nấy tự tìm đơn vị mà xin, cái nào tiện xin thì do Lương Thu Nhuận giải quyết.

 

Thời gian khởi hành ấn định là ngày mười chín tháng Giêng.

 

Trên đường đông nên cũng đến nỗi quá buồn chán, nhờ mối quan hệ của Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận, những cùng cơ bản đều vây quanh nịnh nọt bà Lương.

 

Người già thích náo nhiệt, bà Lương cũng ngoại lệ, ba ngày tàu hỏa hầu như nụ lúc nào dứt.

 

Đợi đến sáng ngày hai mươi hai đến Dương Thành, áo bông to sụ đều mặc nổi nữa, lũ lượt cởi .

 

Bà Lương càng thẳng thắn :

 

“Mẹ cảm thấy khí ở Dương Thành còn dễ chịu hơn Thủ đô của chúng nhiều.”

 

Không khí Thủ đô lạnh và khô, hít mũi miệng mang theo sự lạnh lẽo và khô rát.

 

khí ở Dương Thành xuống tàu thể ngửi thấy sự ấm áp và ẩm ướt, hít trong khoang mũi sẽ thấy thoải mái.

 

Giang Mỹ Thư :

 

“Bên là phương Nam nước nhiều, độ ẩm trong khí cao, còn miền Bắc của chúng thì ngược ạ."

 

Bà Lương theo bản năng :

 

“Vậy là tới đúng chỗ .”

 

Tới đây hít thở thôi cũng thấy sảng khoái.

 

Giang Mỹ Thư thấy lời nhịn mà cùng Lương Thu Nhuận trao đổi một ánh mắt, cả hai đều chút vui mừng.

 

Cảm thấy để bà Lương uổng công tới đây.

 

Người đông, việc sắp xếp cũng chia mấy phần.

 

Bà Lương, bác Lâm, còn Lương Lan Hương chăm sóc sát ba họ là đưa trực tiếp tới biệt thự nhỏ màu trắng.

 

Giang Trần Lương và Triệu Hiểu Quyên, cùng với Dương Hướng Đông ba Giang Mỹ Thư sắp xếp tới căn nhà nhỏ mà cô đang ở.

 

Chỉ là đông thêm , căn nhà nhỏ e là ở xuể nữa, cần tìm nhà mới .

 

Tuy nhiên đây là chuyện khi định.

 

Còn Chủ nhiệm Dương và Khoa trưởng Trần thì theo Lương Thu Nhuận tới ký túc xá Hoành Thái, tạm thời định cư ở đây, nơi họ việc Lương Thu Nhuận vẫn đang suy nghĩ.

 

Sau khi nơi ở của những đều định xong, ai về chỗ nấy.

 

Lương Thu Nhuận dẫn bà Lương và bác Lâm về biệt thự nhỏ màu trắng, khi bà Lương thấy biệt thự nhỏ, bà sững hồi lâu:

 

“Đây là nhà tây nhỏ ?”

 

Thời niên thiếu bà từng ở qua, bà mang bà lấy chồng khác thì còn ở loại nhà nữa.

 

 

Loading...