Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 545
Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:38:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời thật chua chát, đều im lặng.
“Nếu miền Nam, công việc ở xưởng thịt ông sẽ mất trắng đấy.”
“Mất thì mất thôi, giờ thấy chẳng cả.”
Chủ nhiệm Dương vẻ như đang tâm lý phá hũ sứt, “ thấy cái mặt lợn b-éo của Giám đốc Lý là thấy buồn nôn, mà cứ như viếng mộ .”
“Chẳng thú vị gì.”
Thấy ông kiên quyết như , những khác cũng thêm vài phần cân nhắc.
Đợi đến khi về đến xưởng thịt, ai về nhà nấy, Chủ nhiệm Dương dẫn Lương Nhuệ về nhà .
Căn nhà của Chủ nhiệm Dương ở xưởng thịt, Lương Nhuệ thời niên thiếu từng đến vô .
Lúc đó là thời gian nổi loạn nhất.
Đ-ánh nh-au, trốn học, về nhà, hầu như cái gì cũng phần.
Mỗi về nhà, theo Dương Hướng Đông về nhà ngủ sàn, cho nên khi đây, Lương Nhuệ còn chút thẫn thờ.
Hóa những khu nhà tập thể cũ kỹ mà từng ngưỡng mộ đây, giờ cũng loang lổ cũ nát như .
“Nhà chú vẫn thế, Lương Nhuệ , cháu đừng chê nhé.”
Chủ nhiệm Dương lấy chìa khóa thắt lưng , cạch một tiếng mở cửa.
Lương Nhuệ, “Sao cháu chê chứ ạ?
Hồi đó cháu đến nhà chú nghỉ ngơi, chú cũng chê cháu nghịch ngợm .”
Lời dứt, Chủ nhiệm Dương ngẩn một lát, ông ngẩng đầu kỹ Lương Nhuệ, “Đứa nhỏ đúng là trưởng thành .”
Đứa trẻ Lương Nhuệ nổi loạn ngày nào giờ thể những lời như .
Lương Nhuệ gì, tóc mai bạc trắng của Chủ nhiệm Dương, im lặng một lúc, dường như thứ đều khác xưa .
Cửa mở.
Chủ nhiệm Dương gọi một tiếng trong nhà, “Hướng Đông, xem ai đến ?”
Dương Hướng Đông mấy năm nay sống như ý.
Ba vốn là trưởng phòng sản xuất của xưởng thịt, ai ai cũng kính trọng gọi một tiếng Chủ nhiệm Dương.
kể từ khi ba điều chuyển công tác, ngày tháng của cũng ngày một xuống.
Những bạn thiết đây thoắt cái tản sạch sành sanh.
Đại ca Lương Nhuệ thì nỗ lực học hành .
Tiểu Hầu thì về giúp ba .
Những bạn cũ của cũng đều rời bỏ , những ngày tháng tung hô cũng một trở .
Người khác đều mục tiêu, chỉ là .
Dương Hướng Đông sống vật vờ mấy năm, đó tin thì là Lương Nhuệ đỗ Thanh Đại, Lương Phong đỗ Khoa Đại.
Lúc đó, Dương Hướng Đông mới giật nhận cách giữa và Nhuệ lớn đến nhường .
Cậu cũng từng nỗ lực vươn lên, giống như Nhuệ thi một trường đại học , nhưng là cái loại học hành , bất kể xuống sách thế nào.
Cái m-ông cứ như đóng đinh .
Những cuốn sách giáo khoa qua, nhanh từ tai sang tai biến mất sạch.
Thi đại học trượt liên tiếp hai , điều khiến Dương Hướng Đông nản lòng, bắt đầu tự nhốt trong phòng, nên ngay cả khi ba về gọi , cũng lười biếng chẳng cử động.
Chủ nhiệm Dương thấy tiếng trả lời, mặt già chút giữ nổi, ông bèn đẩy cửa phòng, đ-á một cái m-ông Dương Hướng Đông, “Thằng ranh , gọi bao nhiêu , ngoài xem một chút thì ch-ết ??”
Dương Hướng Đông đang ở tuổi đôi mươi, lúc nổi loạn nhất, đ-á như , lập tức định phát hỏa.
Cậu định bỏ cuốn sách mặt để nổi giận, giây tiếp theo, còn nhanh tay hơn tay , trực tiếp giật cuốn sách mặt xuống.
“Đông Tử.”
Gương mặt đang hung hăng của Dương Hướng Đông, khi đối diện với Lương Nhuệ, lập tức xì hẳn xuống.
Giống như lửa lớn gặp trận mưa rào.
Có khoảnh khắc đó, Dương Hướng Đông tưởng xuất hiện ảo giác, giơ tay véo mạnh cánh tay một cái, đầu Chủ nhiệm Dương, “Ba, con mơ chứ?”
“Anh Nhuệ của con đến thăm con ?”
“Con đang mơ chứ?”
Nói chút xót xa.
Sự nổi loạn của Dương Hướng Đông thời thiếu niên cộng cũng bằng Lương Nhuệ, nhưng bây giờ thành thế , là dáng vẻ mà Lương Nhuệ từng thấy bao giờ.
“Không mơ.”
Người trả lời là Lương Nhuệ, “Đông Tử, lâu gặp.”
Lương Nhuệ trong phòng ngủ chật hẹp của khu tập thể, cao lớn, đến mức cúi đầu để chuyện.
Dương Hướng Đông thấy lời , ngẩn ngơ hồi lâu, đó, c-ơ th-ể phản ứng nhanh hơn cả não bộ, gần như là phản xạ điều kiện lao lên ôm c.h.ặ.t lấy Lương Nhuệ.
“Anh Nhuệ, bây giờ mới đến thăm em.”
Cậu mang theo vài phần nức nở.
“Họ đều phất lên , sẽ thèm để ý đến thằng nhỏ nữa, bảo em đừng đũa mốc mà đòi chòi mâm son, đừng tìm nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-545.html.]
Dương Hướng Đông thực đến ngoài cổng trường của Lương Nhuệ nhiều .
Mỗi thi đại học thất bại đều tìm đến Lương Nhuệ, nhưng nào .
Cậu dám gặp Lương Nhuệ.
Người bạn từng chơi cùng giờ quá xuất sắc , xuất sắc đến mức ch.ói mắt, chỉ cần ngẩng đầu ngôi trường của Lương Nhuệ, dáng vẻ của Lương Nhuệ là sẽ thấy tự ti.
Tự ti đến mức còn chỗ nào dung .
Rõ ràng Nhuệ từng bảo hãy nỗ lực học hành, tìm một lối thoát, nhưng .
Cộng thêm việc gia đình xảy chuyện, trưởng thành từ thiếu niên lên thanh niên, thi đại học thất bại liên miên, ở nhà thất nghiệp ăn bám.
Dương Hướng Đông gần như trở thành tấm gương của cả khu tập thể .
Cậu còn mặt mũi nào gặp Lương Nhuệ chứ.
Lương Nhuệ Dương Hướng Đông ôm c.h.ặ.t, cũng phản kháng, chỉ im lặng đó lắng Dương Hướng Đông từng chút một bộc bạch, đợi đủ , đủ .
Lương Nhuệ mới kéo , “Đông Tử, nếu hợp học hành thì học nữa.”
“Qua đây cùng , ?”
Dương Hướng Đông hầu như bất kỳ do dự nào, thậm chí còn hỏi Lương Nhuệ định bảo gì, liền trực tiếp đồng ý ngay, “Được, Nhuệ bảo em gì em cái đó.”
Lương Nhuệ mười lăm tuổi sai bảo Dương Hướng Đông phóng hỏa.
Dương Hướng Đông liền , chỉ là đầu óc , chân tay cũng chẳng linh hoạt, rõ ràng Lương Nhuệ bảo lửa phóng, dập tắt kịp thời, nhưng hỏng việc, để lửa cháy lan .
Dương Hướng Đông hai mươi mốt tuổi sẽ thế nữa.
Cậu trải qua những năm tháng khó khăn nhất, cũng trải qua những năm tháng Lương Nhuệ bảo bọc.
Dương Hướng Đông sẽ nắm bắt cơ hội ở bên cạnh Lương Nhuệ, bởi vì hiểu rõ rằng với đầu óc của , đời đổi đời là khó, nhưng theo Nhuệ, thể đổi đời.
Thấy đồng ý dứt khoát như , Lương Nhuệ ngẩn một lát, “Không cân nhắc một chút ?
Hay là hỏi rốt cuộc bảo em gì?
Vạn nhất bảo em g-iết phóng hỏa thì ?”
Dương Hướng Đông nghiêm túc , “Anh sẽ thế .”
“Hơn nữa nếu thực sự ngày đó, Nhuệ, chỉ cần sai bảo, em sẽ .”
Cả đời Dương Hướng Đông chỉ nhận một đại ca là Lương Nhuệ.
Đại ca bảo gì, cái đó.
Lương Nhuệ một lúc, hồi lâu chẳng nên lời, chỉ giơ tay vỗ vỗ vai Dương Hướng Đông, “Anh em .”
Vỗ xong, tay nắm đ-ấm đưa mặt Dương Hướng Đông, Dương Hướng Đông cũng nắm đ-ấm chạm một cái.
Hai , thứ đều cần .
“Chú Dương, cháu và Đông T.ử chuyện riêng một chút ạ.”
Ý là bảo Chủ nhiệm Dương ngoài, Chủ nhiệm Dương mong còn , quan hệ giữa Lương Nhuệ và con trai ông càng thì ông càng yên tâm.
Dù Lương Nhuệ cũng là sinh viên giỏi của Thanh Đại, Lương Nhuệ ở bên cạnh ông sợ con trai lầm đường.
Chủ nhiệm Dương chỉ nhanh ch.óng rời , ông còn gác ngoài cửa, xua đuổi những hàng xóm định xem náo nhiệt.
“Giải tán , bạn của Hướng Đông nhà đến, gì mà xem?”
“Chủ nhiệm Dương, ông thế là đúng , thấy trông vẻ quen quen, là con nhà Giám đốc Lương nhỉ?”
Lương Nhuệ thời niên thiếu thường xuyên đến nhà Chủ nhiệm Dương, dần dà cũng quen với những hàng xóm .
Chủ nhiệm Dương , nhưng đối phương hỏi đến mức , ông đành , “Phải, nhưng đừng hỏi nữa, bây giờ là bình thường chúng thể tiếp xúc .”
Lương Nhuệ nổi loạn, ngang ngược còn đ-ánh nh-au năm đó giờ đỗ Thanh Đại, điều gây chấn động cho cả khu tập thể xưởng thịt.
Ai mà ngờ chứ, ai cũng ngờ tới.
Cậu thiếu niên nổi loạn đó thể nỗ lực đến mức .
“Chủ nhiệm Dương , thấy vận may nhà ông sắp đến đấy.”
Dương Hướng Đông đúng là sa sút mấy năm, nhưng giờ gặp Lương Nhuệ nâng đỡ, thì khi phất lên như diều gặp gió luôn.
Chủ nhiệm Dương xua đuổi , “Mọi chuyện còn , đừng linh tinh nữa.”
Trong phòng.
Lương Nhuệ Dương Hướng Đông râu ria lởm chởm, đang cố gắng tìm hình dáng của Dương Hướng Đông đây, nhưng thật khó thấy, Dương Hướng Đông trong ký ức của một cặp răng khểnh, rạng rỡ, gặp ai cũng hì hì.
Còn Dương Hướng Đông hiện tại tóc dài, che mất mắt, ánh mắt cũng mang vài phần âm u và u buồn.
Lương Nhuệ, “Đông Tử, lát nữa cắt tóc .”
“Được Nhuệ, hết.”
Dương Hướng Đông lâu khỏi cửa, giờ một bộ quần áo định ngoài.
Lương Nhuệ với , “Anh bảo em qua đây là theo bên cạnh , mà là để em Dương Thành.”
Lần , Dương Hướng Đông lập tức ngẩn , “Anh Nhuệ, em theo , Dương Thành gì?”
“Làm ăn.”
Lương Nhuệ thẳng thắn, “Anh và Lương Phong vì vấn đề học hành, nhất thời Dương Thành , nên cần em giúp Dương Thành lo liệu việc ăn, thỉnh thoảng về thủ đô liên lạc với tụi .”
“Nói đơn giản thì em chính là đôi mắt, là đôi chân của , lúc ngoài , em sẽ ngắm thế giới bên ngoài.”