Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 544

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:38:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói thẳng , những hôm nay tìm đến nhà họ Lương, bất kể là ai cũng đều là lãnh đạo của cô.

 

giờ đây phận của hai bên đổi.

 

Những đang đối mặt với việc Giám đốc Lý của xưởng thịt đông lạnh cô lập, điều chuyển trở thành những rảnh rỗi.

 

Còn Giang Mỹ Thư cùng Lương Thu Nhuận miền Nam, tạo dựng một vùng trời riêng ở đó.

 

Thậm chí, một Giang Mỹ Thư đầu tư ít sản nghiệp, những điều thôi thấy ngưỡng mộ .

 

Giờ bước những năm 80, sớm còn như đây, nhắc đến tiền là biến sắc nữa.

 

Ngược , những thông minh thời nhận thức rằng, ai kiếm tiền đó là sếp.

 

Nghĩ đến đây, khi Vương Lạt Mai gật đầu chào hỏi, Chủ nhiệm Dương là đầu tiên tiến tới nịnh bợ, “Đồng chí Giang, rời khỏi xưởng thịt đúng là đắc ý quá, thật hồi đó còn cùng Trưởng phòng Trần khen cô là một nhân vật lợi hại, câu của đúng là sai chút nào.”

 

Hồi đó Giang Mỹ Thư gả cho Lương Thu Nhuận, chẳng mấy coi trọng.

 

, Giang Mỹ Thư lúc đó là nhân viên tạm thời, còn Lương Thu Nhuận là giám đốc xưởng.

 

Hai vốn chẳng liên quan gì đến , nhưng họ kết hôn, ngày tháng sống cũng khá.

 

Hồi Lương Thu Nhuận đưa , bãi chức, ít sợ dính dáng đến liên lụy, nhưng Giang Mỹ Thư sợ, lúc đó cô chạy vạy khắp nơi tìm nhờ vả quan hệ.

 

Muốn cứu Lương Thu Nhuận , tình nghĩa đó đều thấy rõ.

 

Cho nên Giang Mỹ Thư thể đến ngày hôm nay, dường như gì lạ.

 

Đối mặt với lời xu nịnh của Chủ nhiệm Dương, Giang Mỹ Thư mỉm , “Mượn lời chúc của chú ạ.”

 

“Cũng chúc Chủ nhiệm Dương từng bước thăng tiến.”

 

Lời ai cũng , chỉ là Giang Mỹ Thư đây tính tình nhút nhát thanh cao, thì nhưng miệng .

 

Ra miền Nam ăn rèn luyện một phen, ngược thể .

 

Nghe lời chúc tụng, lẽ Chủ nhiệm Dương vui mừng, nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại của , ông vui nổi, “ còn thăng tiến gì nữa, đám chúng xưởng thịt đuổi việc, sa thải là may lắm .”

 

Bây giờ thể giữ cái chức danh hờ là điều may mắn của bọn họ .

 

Nếu thực sự sa thải, cái bát sắt truyền ba đời sẽ giữ nổi nữa.

 

Giang Mỹ Thư xong cũng an ủi ông thế nào, nửa ngày mới , “Chủ nhiệm Dương, chú là năng lực, mà thế giới năng lực sẽ vùi lấp ạ.”

 

Chủ nhiệm Dương khổ gì, đến lượt khi ngang qua Lương Nhuệ, ông do dự một chút, cuối cùng cũng mở lời, “Lương Nhuệ, Hướng Đông nhà chú cháu còn nhớ ?”

 

Dương Hướng Đông, Lương Nhuệ thể nhớ chứ.

 

Lúc mới chuyển đến trường trung học xưởng thịt, Dương Hướng Đông là bạn đầu tiên kết giao, cũng là kẻ theo đầu tiên của , trong những năm tháng tuổi trẻ hiểu sự đời, và Dương Hướng Đông ít chuyện sai trái và những trò nghịch ngợm.

 

Chỉ là đó ba đưa khỏi xưởng, cũng còn là giám đốc xưởng nữa.

 

Khi đó đám bạn bè vây quanh tan hơn một nửa.

 

Chỉ còn Dương Hướng Đông và Tiểu Hầu.

 

Cho nên khi nhắc đến Dương Hướng Đông, Lương Nhuệ còn chút thẫn thờ, “Chú ạ, cháu thể nhớ , hồi đó chính cháu và cùng đốt xưởng mà.”

 

.”

 

Chủ nhiệm Dương cũng cảm thán, “Hướng Đông hồi đó cũng nghịch ngợm giống cháu, chỉ là ngờ cháu nỗ lực học hành đỗ Thanh Đại, còn Hướng Đông nhà chú đỗ nổi trung cấp, học xong cấp ba thi đại học hai đều trượt, giờ thì—”

 

Thất nghiệp ở nhà .

 

Mấy chữ thực ông tiện , vì thấy hổ vô cùng.

 

Rõ ràng hai bạn nhỏ hồi đó đều nghịch ngợm như , nhưng Lương Nhuệ cải tà quy chính, nỗ lực vươn lên trở thành nhân trung long phượng, còn Dương Hướng Đông trượt mấy , giờ ở nhà trở thành thanh niên thất nghiệp.

 

Lương Nhuệ cũng ngờ bạn nhỏ của rơi tình cảnh , ngẩn một lúc, hồi lâu mới hỏi, “Chú ạ, nhà chú chuyển chứ?

 

Cháu thăm Đông Tử.”

 

Cậu thể , Chủ nhiệm Dương mong còn .

 

“Chưa chuyển, vẫn ở chỗ cũ, Lương Nhuệ .”

 

Chủ nhiệm Dương chút cảm động, “Cháu thể thăm nó là , chứng tỏ cháu vẫn coi Hướng Đông nhà chú là bạn, đứa trẻ đó giờ tính tình chút lệch lạc , cháu giúp chú khuyên bảo nó một chút cũng , nếu là cái loại học hành thì chúng học nữa.”

 

Lương Nhuệ “" một tiếng, với Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận một tiếng, cùng Chủ nhiệm Dương ngoài.

 

Điều khiến những đồng nghiệp cũ cùng Chủ nhiệm Dương đều vô cùng ngưỡng mộ.

 

Xem kìa, đó chính là cái lợi của việc quan hệ với thiếu gia nhà giám đốc.

 

qua mấy năm , vẫn còn giữ tình cảm, đám con cái nhà , đúng là đến việc bắt quan hệ cũng .

 

Đáng đời ghét bỏ.

 

Sau khi bọn họ khỏi, Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận cùng dậy tiễn khách, nhà họ Lương ở là tứ hợp viện, mái hiên cổng lớn rộng, họ mái hiên sẽ tuyết rơi trúng.

 

Mãi đến khi họ hết, Giang Mỹ Thư mới hỏi Lương Thu Nhuận, “Họ đến tìm gì?”

 

Lương Thu Nhuận kéo cổ áo để hở cho cô, chắc chắn gió lạnh sẽ lùa , lúc mới cởi cúc áo khoác đại y, ôm Giang Mỹ Thư lòng, rảo bước đưa cô trong nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-544.html.]

Lúc mới thong thả kể , “Họ mặt, ngăn cản Giám đốc Lý một chút, để đám đó vị trí cũ.”

 

Giang Mỹ Thư xong suýt chút nữa thì bật vì tức, “Chuyện thể ?”

 

“Đây là chuyện viển vông ?”

 

“Sao họ thể đưa yêu cầu vô lý như thế?”

 

Lương Thu Nhuận “ừ" một tiếng, “Những là do hưởng những ngày tháng quá lâu , thành đầu óc lú lẫn luôn .”

 

Anh cũng là khi ngoài mới nhận thấy, đây là căn bệnh chung của những ở trong nhà máy quốc doanh quá lâu, suy nghĩ viển vông, bát sắt, nghĩ rằng thể một bát truyền ba đời.

 

Giang Mỹ Thư, “Thế đồng ý với họ ?”

 

“Làm ?”

 

Lương Thu Nhuận thấy cô thích ăn khoai lang nướng vùi trong than, loại khoai lang khi chín vùi kiểu đó ngọt thơm dẻo, bèn dùng que cời than lôi một củ, bên ngoài dính ít tro bẩn, bóc lớp vỏ , lúc mới đưa cho Giang Mỹ Thư.

 

Giang Mỹ Thư cũng khách sáo, c.ắ.n một miếng khoai lang nướng ngọt lịm, mềm dẻo, chỉ cảm thấy cảm giác hạnh phúc tràn trề.

 

Quả nhiên một món ăn chỉ hợp ăn mùa đông mới khí.

 

“Đừng rời khỏi xưởng thịt, cho dù xưởng thịt, những vị trí rảnh rỗi cũng dễ dàng điều chuyển nữa, chỉ thể đến chỗ mới thôi.”

 

cũng ch-ết lời, trong họ một vài theo mấy năm, năng lực của họ cũng rõ, dùng thì xử lý công việc thực sự .”

 

“Cho nên cũng bảo với họ, nếu cảm thấy việc rảnh rỗi ở xưởng tiếp nữa, cũng thể theo miền Nam phát triển.”

 

Giang Mỹ Thư lập tức cả khoai cũng ăn nữa, “Họ ạ?”

 

“Đều bảo về suy nghĩ.”

 

Lương Thu Nhuận lấy nước rửa sạch tay, dùng khăn lau khô, sạch sẽ, nhưng sẵn sàng tìm khoai trong đống than bẩn thỉu, bóc vỏ đưa cho Giang Mỹ Thư.

 

Chỉ thể khi thích một , bất kỳ khó khăn nào cũng thể vượt qua.

 

Ngay cả Lương Thu Nhuận cũng ngoại lệ.

 

Giang Mỹ Thư c.ắ.n khoai lang, thở mang theo vị ngọt thơm, “Họ ?”

 

Lương Thu Nhuận lắc đầu, giơ ba ngón tay, “Những thể hạ quyết tâm theo miền Nam quá ba .”

 

Bởi vì đa đều quen với sự thoải mái kiểu luộc ếch bằng nước ấm , chỉ cần xưởng thịt sa thải họ, họ sẽ kiên trì bám trụ ở vị trí đó cả ngày.

 

miền Nam là thuê xa quê, định đành, còn về nhà thường xuyên, nhưng ở xưởng thịt cầm cự thì khác, dù là việc rảnh rỗi thì cũng vẫn là bát sắt.

 

Biết cái bát sắt còn truyền cho con cái, điều rốt cuộc là giống .

 

Giang Mỹ Thư, “Thế thì đừng quản nữa, cứ chờ xem.”

 

“Ừ, bảo với họ là ngày rằm hãy đến tìm .”

 

“Quá thời gian đó sẽ rời .”

 

Những rời khỏi nhà họ Lương, đường về cũng đang nghiêm túc cân nhắc.

 

“Lão Trần, Giám đốc Lương bảo theo miền Nam, ông ?”

 

Trưởng phòng Trần cũng coi là do một tay Lương Thu Nhuận cất nhắc lên, ông khổ một tiếng, “ cũng miền Nam lắm, nhưng già trẻ, vợ con già trẻ ai lo?”

 

cũng giống như ông thôi, cái tuổi của chúng , rời xong, thiếu đành, nhưng mà cứ cầm cự thế cam tâm.”

 

, chúng đều là thủ đô cũ , cả đời từng xa xứ bao giờ, còn sợ cho.”

 

Chủ nhiệm Dương thấy lời liền lạnh một tiếng, “Còn sợ , bây giờ chúng nhạo còn ít ?

 

Kể từ khi đám chúng từ chức vụ quan trọng điều chuyển sang vị trí rảnh rỗi, ai mà chẳng nhạo chúng ?

 

Trong xưởng thịt ngày là đồ , học trò, đối thủ một mất một còn của chúng đều thăng tiến hết , ngược là những vốn dĩ lăn lộn khá khẩm như chúng giờ sắp sa thải đến nơi .”

 

“Nhìn thấy những đứa trẻ trẻ hơn chúng , vốn là học trò ngày xưa mà giờ còn chào một câu lãnh đạo, đó chẳng là trò ??”

 

“Cho nên các ông thà những bạn cũ ngày xưa nhạo, cũng khỏi cửa?”

 

thì giống các ông, lão Dương thông minh, nhưng Giám đốc Lương thì , hơn nữa còn là thành đạt nhất trong những rời khỏi xưởng thịt chúng , nên chắc chắn, lão Dương sẽ theo .”

 

Lời dứt, lập tức kinh ngạc, “Lão Dương, nếu ông theo Giám đốc Lương miền Nam, thế cái nhà ở thủ đô ông cần nữa ?”

 

đấy, vợ con cha ông, ông đều cần nữa ?”

 

“Cần chứ?

 

thủ đô thì thể cần ?

 

ở đây, họ cũng nhạo theo, Hướng Đông nhà thành thế chẳng khi điều chuyển, đám bạn bè cũ cũng chẳng chơi với nó nữa , dẫn đến việc nó sa sút tinh thần, nếu đổi, gương cho Hướng Đông nhà , e là hỏng hết mất.”

 

Mọi im lặng.

 

“Ông thực sự miền Nam , nghĩ kỹ , hối hận chứ?”

 

Người hỏi câu là Trưởng phòng Trần.

 

Chủ nhiệm Dương “ừ" một tiếng, “Đi, cùng lắm thì về đây ăn xin, lúc đó các ông nhớ cho một bát cơm là .”

 

 

Loading...