Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 520

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:32:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh thích ăn nhím biển hấp trứng, mềm, ăn dễ chịu.

 

Giang Mỹ Thư lấy thêm sáu con nhím biển đầy gai, thật sự là đ-âm ch-ết mà.

 

“Chỉ ăn hải sản cũng đủ, chúng lấy thêm chút món mặn .”

 

“Lấy nửa con ngỗng thấy thế nào?

 

Một nửa nhắm r-ượu, một nửa cho em ăn da ngỗng giòn.”

 

Giang Mỹ Thư chỉ yêu thích mỗi da ngỗng , cảm giác giòn tan, còn mang theo vài phần mỡ màng, ngon đến mức quỳ xuống.

 

Ở Dương Thành lâu , lẽ khẩu vị cũng đồng hóa, cô chỉ yêu ngỗng vịt .

 

Quả nhiên, cô b-éo thì ai b-éo.

 

Thấy cô thích, Lương Thu Nhuận đương nhiên chuyện đồng ý, “ừm” một tiếng:

 

“Đều theo em.”

 

Giang Mỹ Thư thích nhất là dáng vẻ của Lương Thu Nhuận khi lời đó, cô động tác móc tiền, Lương Thu Nhuận sảng khoái rút tiền.

 

Còn thuận tiện lấy thêm cho Giang Mỹ Thư nửa con vịt , hơn nữa chỉ lấy phần tinh túy nhất của vịt , bảo đối phương đóng gói riêng .

 

Giang Mỹ Thư thấy hành động của , khỏi mày mở mắt :

 

“Lão Lương nhà em thật là trai!”

 

Lương Thu Nhuận đầu, nhướn mày :

 

“Thôi , đây là vì hai miếng ăn nên lời ý gì cũng tuôn hết.”

 

Giang Mỹ Thư cũng thẹn, cô dõng dạc :

 

“Em đây vì hai miếng ăn.”

 

“Vậy em là vì cái gì?”

 

Giang Mỹ Thư thấy xung quanh ai, kiễng chân lên, ngửa đầu đặt một nụ hôn lên môi , hì hì :

 

“Em đây là vì sắc đấy.”

 

Lương Thu Nhuận cô hôn đến mức mặt nóng bừng, một hồi lâu cũng phản ứng kịp, đến khi phản ứng kịp thì Giang Mỹ Thư chạy xa .

 

Lương Thu Nhuận theo bản năng giơ tay chạm nhẹ lên môi, môi vẫn còn lưu ấm của cô.

 

Việc khiến Lương Thu Nhuận nhịn mà mỉm .

 

Buổi tối khi về nhà, chị Trương vẫn qua, Giang Mỹ Thư dứt khoát tự xuống bếp, gọi cả Lương Thu Nhuận cùng .

 

Lương Thu Nhuận phụ trách sơ chế hải sản, cô phụ trách nấu.

 

Đợi đến khi nấu xong một bữa cơm, nóng mệt, ngay cả hứng thú ăn uống dạt dào đó cũng còn.

 

Quả nhiên, cô thích hợp để nấu cơm, cô chỉ thích hợp để ăn!

 

Có điều hải sản rốt cuộc cũng tươi ngon, để bạc đãi công sức vất vả nấu nướng của , Giang Mỹ Thư ngậm ngùi ăn hết ba c.o.n c.ua, hai con nhím biển, cộng thêm nửa con cá.

 

Ăn no đến mức bụng tròn căng, thấy Lương Thu Nhuận tắm rửa, cô liền ườn như một con cá mặn.

 

Đợi Lương Thu Nhuận dọn dẹp xong qua, Giang Mỹ Thư vỗ vỗ giường, Lương Thu Nhuận bật :

 

bóp vai cho em nhé?”

 

Giang Mỹ Thư híp mắt lật :

 

“Lão Lương, vẫn là hiểu em nhất.”

 

Lương Thu Nhuận bóp vai cho cô:

 

“Vài ngày nữa Bằng Thành, bên đó thứ đều mới bắt đầu, điều kiện cũng gian khổ, em đừng theo ?”

 

Ở Dương Thành dù cũng nhà lầu nhỏ để ở, chị Trương phục vụ, luôn hơn là theo đến Bằng Thành khai hoang.

 

Giang Mỹ Thư thấy lời , lập tức bật dậy như một cái lò xo:

 

“Lão Lương, xem khi bỏ rơi thư ký Trần, cũng định bỏ rơi em luôn ?”

 

“Được lắm.”

 

Cô nhào tới, hốc mắt đều đỏ lên:

 

“Có định bỏ rơi bọn em đó Bằng Thành tận hưởng cuộc sống sung sướng ?”

 

Lương Thu Nhuận thật sự là oan ức ch-ết :

 

“Giang Giang.”

 

Anh giống như bế một đứa trẻ, ôm cô lòng:

 

“Em mà, ý đó.”

 

“Anh chỉ lo em theo đến Bằng Thành sẽ chịu khổ.”

 

“Không .”

 

Giang Mỹ Thư ngửa đầu , đôi mắt của cô còn rực rỡ hơn cả ánh đèn vài phần:

 

“Lão Lương, ở bên ngay cả chịu khổ cũng là niềm vui.”

 

Đây là lời thật lòng.

 

Khi ở bên Lương Thu Nhuận, cô thể phóng đại tính lười biếng của , thể cái gì cũng cần quản, sống một cuộc sống quần áo đưa đến tận tay, cơm dâng tận miệng.

 

nếu Lương Thu Nhuận, cô sẽ lo toan thứ.

 

Giang Mỹ Thư là cực kỳ mệt mỏi và lười biếng, cô chỉ chút hứng thú với việc kiếm tiền, hứng thú với việc ăn uống, nhưng nếu việc ăn uống mà phiền phức thì cô thà nhịn một bữa.

 

Đây mới là một Giang Mỹ Thư chân thực.

 

Một Giang Mỹ Thư Lương Thu Nhuận chiều hư.

 

Giang Mỹ Thư khi lời , Lương Thu Nhuận cảm nhận gì, chỉ cúi xuống cô chằm chằm, ở nơi Giang Mỹ Thư thấy, một khoảnh khắc ánh nước lướt qua.

 

Anh cứ thế ôm Giang Mỹ Thư lắc lắc:

 

“Ngay cả khi màn trời chiếu đất, ăn no mặc ấm cũng sợ ?”

 

Giang Mỹ Thư trả lời c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt:

 

“Không sợ lão Lương.”

 

Cô nảy hứng thú, to gan lớn mật nhéo mặt Lương Thu Nhuận:

 

“Dù ở bên , cũng sẽ để em đói .”

 

Thật sự đói , cô chân dài, tự sẽ chạy.

 

Lương Thu Nhuận bỗng chốc nên lời, một uy nghiêm như , lúc Giang Mỹ Thư nhéo đến mức da mặt lật xa, nhưng dường như quan tâm chút nào.

 

Chỉ giơ tay xoa đầu cô, lẩm bẩm :

 

“Sẽ để em đói .”

 

Lương Thu Nhuận đời thể chịu khổ, nhưng Giang Mỹ Thư thì .

 

Lương Thu Nhuận cũng thực sự thực hiện đúng như lời hứa của , khi bên Bằng Thành xác định, liền chạy chạy hai bên.

 

Kiên quyết để Giang Mỹ Thư nghỉ ngơi ở Bằng Thành.

 

Đến tháng Chín, những sự việc giai đoạn đầu ở bên Bằng Thành cơ bản chốt xong, Lương Thu Nhuận lúc mới gọi Giang Mỹ Thư cùng qua, điều khi qua, gọi Kiều Gia Huy đang ở Hồng Kông qua .

 

Anh gọi Kiều Gia Huy cũng thẳng thắn.

 

“Gia Huy, Bằng Thành sắp mở xưởng chi nhánh, bên Hồng Thái ở Dương Thành để thư ký Trần tiếp quản vị trí xưởng trưởng, em ở Dương Thành một thời gian, trợ thủ cho thư ký Trần.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-520.html.]

 

Kiều Gia Huy ngờ mới qua đây thấy một tin sét đ-ánh như :

 

“Anh Thu Nhuận, tự dưng đổi xưởng trưởng thế ạ?”

 

Lương Thu Nhuận lúc mới thông báo cho Kiều Gia Huy, nhà đầu tư :

 

“Bên Bằng Thành đưa điều kiện , qua đó mở xưởng chi nhánh, Hồng Thái ở Dương Thành bên thể thiếu , cho nên chỉ thể đẩy thư ký Trần lên xưởng trưởng.”

 

mà, nếu em đồng ý.”

 

Lương Thu Nhuận ngẩng đầu :

 

“Em cũng thể lựa chọn tự xưởng trưởng.”

 

Kiều Gia Huy:

 

“...”

 

Kiều Gia Huy nên lời:

 

“Anh Thu Nhuận, thấy em là cái nguyên liệu để xưởng trưởng ?”

 

Cả đời của ngoài việc đầu t.h.a.i thì thật sự vô dụng.

 

Lương Thu Nhuận “ừm” một tiếng:

 

“Vậy đây, để vị trí xưởng trưởng , em thì là thư ký Trần, tự lựa chọn.”

 

Thư ký Trần tiên phong :

 

“Lãnh đạo, xưởng trưởng.”

 

Xưởng trưởng thật sự dành cho con .

 

Ngày nào cũng tăng ca ch-ết tiệt dứt.

 

Chó cũng thèm .

 

Kiều Gia Huy thấy thư ký Trần xưởng trưởng, lập tức hoảng loạn:

 

“Việc , thư ký Trần, là do Thu Nhuận một tay bồi dưỡng , xưởng trưởng thì ai chứ?”

 

“Vị trí xưởng trưởng ngoài thì còn ai xứng đáng hơn.”

 

Thư ký Trần chuyện.

 

Lương Thu Nhuận khẽ ho một tiếng:

 

“Chuyện là thế , việc xưởng trưởng tất cả chúng đều , khổ mệt chịu tội, cho nên dự định sẽ tăng đãi ngộ báo đáp cho thư ký Trần.”

 

Lời dứt, thư ký Trần lập tức Kiều Gia Huy chằm chằm đầy mong đợi.

 

Trong lòng Kiều Gia Huy ‘thịch’ một cái:

 

“Đãi ngộ tăng như thế nào ạ?”

 

Lương Thu Nhuận:

 

“Gia Huy em cũng đấy, ban đầu đến Hồng Thái là lấy lương, lấy là tiền hoa hồng.”

 

“Cho nên cũng cho thư ký Trần, đổi từ lương ch-ết sang tiền hoa hồng, thành tích của Hồng Thái càng thì tiền hoa hồng của càng cao.”

 

“Đương nhiên, nếu kém thì lương.”

 

“Đây là tương đối.”

 

Kiều Gia Huy chút do dự:

 

“Cổ phần chúng phân chia , chiếm hai mươi phần trăm, em chiếm tám mươi phần trăm.”

 

Lương Thu Nhuận:

 

, lúc đầu đầu tư một khoản tiền, cho nên mới lấy cổ phần .”

 

Anh ngẩng đầu thư ký Trần:

 

“Nếu cũng thể bỏ một khoản tiền để đầu tư, thể nhượng cổ phần trong tay , còn phía Gia Huy thì tùy tình hình mà định đoạt.”

 

Thư ký Trần bỗng chốc im bặt, giống như quả cà tím sương đ-ánh .

 

“Sao thế ?”

 

Lương Thu Nhuận khó hiểu hỏi.

 

Thư ký Trần:

 

“Không tiền.”

 

Anh mếu máo :

 

“Tiền lương mỗi tháng của đều gửi về hết , con mụ nhà nuôi ba đứa con, tiêu hết một nửa, cộng thêm gia đình cha già cần nuôi, hai đứa em trai cũng trông cậy , cả nhà vợ cũng chỉ trông chờ .”

 

Tương đương với việc một kiếm tiền mà bốn năm gia đình tiêu.

 

Trong tình cảnh , thư ký Trần mà giữ tiền thì đó mới là chuyện lạ.

 

Lương Thu Nhuận xong cũng im lặng một lát:

 

“Đến mấy ngàn tệ cũng giữ nổi ?”

 

Phải rằng tiền lương của thư ký Trần, một tháng tận hơn bốn trăm tệ cơ mà, ngay cả khi Lương Thu Nhuận đây xưởng trưởng ở xưởng thịt, một tháng cũng chỉ hơn hai trăm tệ lương thôi.

 

Mà lương của thư ký Trần sắp gấp đôi .

 

“Không giữ nổi.”

 

Thư ký Trần ủ rũ:

 

“Trên còn thừa chín đồng ba hào năm xu, trụ đến ngày rằm tháng mới phát lương.”

 

Được , lúc mới là cuối tháng.

 

Lương Thu Nhuận:

 

“...”

 

Lương Thu Nhuận lặng một lúc, với Kiều Gia Huy:

 

“Đây đúng là một tên nghèo kiết xác, tiền đầu tư, còn cổ phần, chúng cứ xem xét mà cho .”

 

Chiếm tỷ lệ cổ phần tiền đầu tư, và chiếm tỷ lệ cổ phần khi tiền đầu tư mà chỉ cái trọc lốc, chắc chắn là giống .

 

Kiều Gia Huy:

 

“Em tượng trưng một chút, cho một phần trăm.”

 

“Đây là quyền hạn em thể điều động.”

 

“Nhiều hơn nữa thì em xin phép lão đậu nhà em .”

 

Mặc dù, để ý đến cái ông lão đậu vô tình vô nghĩa đó.

 

Lương Thu Nhuận suy nghĩ một chút:

 

“Vậy cho hai phần trăm .”

 

“Cộng ba phần trăm cổ phần của Hồng Thái, cần đầu tư, chỉ cần góp công sức thôi, đương nhiên tiền đề là cho thành tích của Hồng Thái phát triển lên .”

 

Thực thành tích của Hồng Thái khó , rằng hơn một năm phát tán quảng cáo, danh tiếng xe đạp Hồng Thái hầu như vang dội khắp cả nước .

 

Chỉ cần thư ký Trần chuyện xằng bậy, thì ngay cả khi ăn vốn cũ, vốn cũ của Hồng Thái cũng đủ để ăn trong một thời gian dài.

 

Cho nên, khi thư ký Trần , tự dưng hưởng ba phần trăm cổ phần của Hồng Thái, hầu như sững sờ, lắp ba lắp bắp:

 

“Lãnh đạo, việc là quá nhiều ?”

Loading...