Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 491

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:27:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vẫn còn đang dùng mưu mẹo.

 

Cũng thôi, nếu Tiểu Từ tâm cơ, cũng thể ở nhà lâu như mà còn thể bảo vệ em gái trưởng thành.

 

Giang Mỹ Thư một hồi lâu, lúc mới chậm rãi :

 

“Tiểu Từ, em thành thật."

 

Đương nhiên , nếu Tiểu Từ là một thành thật thì thể cướp hết mối ăn của những xung quanh.

 

Ngày thường cô dùng tâm cơ với khác, Giang Mỹ Thư mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng dùng tâm cơ lên chính .

 

Giang Mỹ Thư sẽ vui .

 

Tiểu Từ thấy lời , hình lập tức cứng đờ:

 

“Chị Giang."

 

Giọng mang theo vài phần cầu xin.

 

Giang Mỹ Thư với Vương Lạt Mai:

 

“Mẹ, đưa Thúy Cúc nghỉ ngơi một lát , con với Tiểu Từ ngoài chuyện một chút."

 

Vương Lạt Mai ừ một tiếng, bóng lưng Giang Mỹ Thư và Tiểu Từ rời , chút lo lắng.

 

Ngược , Giang Mỹ Lan an ủi bà:

 

“Yên tâm , con bé trong lòng tính toán cả ."

 

Cái “con bé" , họ đều hiểu rõ là đang về ai.

 

“Hơn nữa."

 

Giang Mỹ Lan nhạt giọng :

 

“Những ngày Mỹ Thư ở đây, Tiểu Từ quả thực chút huênh hoang quá mức."

 

Biết cô và Vương Lạt Mai là của Giang Mỹ Thư nên cô luôn tâng bốc.

 

đối với Hứa Ái Hương thì chẳng mấy khách khí, tranh nước, tranh chổi, tranh nhà vệ sinh.

 

Những việc Tiểu Từ đều âm thầm .

 

Nói cho cùng, bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, hiếu thắng, đó là khuyết điểm của Tiểu Từ, nhưng tương tự, ưu điểm của cô cũng chính là những thứ :

 

mồm mép lanh lợi, gió chiều nào che chiều nấy, gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ, nhờ mới thể như cá gặp nước thị trường.

 

Tiểu Từ là một gai góc, thể dùng tiếp còn xem Giang Mỹ Thư điều khiển nổi .

 

Bên ngoài.

 

Giang Mỹ Thư và Tiểu Từ gốc cây đa già, ánh nắng buổi trưa chút ch.ói mắt, duy chỉ cây đa lớn che khuất phần lớn sự gay gắt đó.

 

Chỉ là, ánh nắng chiếu xuyên qua kẽ lá cây đa, để những đốm sáng lốm đốm mặt đất.

 

Giang Mỹ Thư lời nào, Tiểu Từ càng thêm thấp thỏm, qua bao lâu, Tiểu Từ rốt cuộc nhịn nữa, cô c.ắ.n môi:

 

“Chị Giang."

 

lên tiếng .

 

Giang Mỹ Thư đanh mặt , cô như thế mang theo vài phần uy nghiêm của Lương Thu Nhuận, đó là khí thế học một cách vô ý sự ảnh hưởng lâu ngày.

 

“Bao lâu ?"

 

“Cái gì cơ?"

 

Tiểu Từ chút ngỡ ngàng.

 

Giang Mỹ Thư:

 

“Em cứ hiếu thắng, gây sóng gió trong sân như bao lâu ?"

 

Lúc đầu khi cô gọi Tiểu Từ đến, đối phương như , trong sự cẩn trọng lộ vài phần nịnh nọt, cầu xin sự bảo bọc, cho nên cô đối xử với khách sáo.

 

mới trôi qua bao lâu chứ?

 

Tối đa là đầy nửa năm mà thôi.

 

Tiểu Từ giống như biến thành một khác, , lẽ đây mới là bản chất thật của cô .

 

Tiểu Từ c.ắ.n môi:

 

“Chị Giang."

 

trả lời thế nào.

 

Giang Mỹ Thư chằm chằm cô , gọi thẳng cả họ lẫn tên:

 

“Từ Kiều Kiều, cái sân là nhà của em, ở đây em cần dùng thủ đoạn cũng thể sống ."

 

“Em cần thiết dùng những thủ đoạn lên ."

 

“Chị , đối với em, chỉ em gái và Trần Thanh mới là , nhưng đó là chuyện , bây giờ cùng ở trong một cái sân, cùng một công việc ăn, em hãy tự hỏi lòng xem, lúc em cần giúp đỡ, ai trong sân từng từ chối em ?"

 

Tiểu Từ cúi gầm mặt, mân mê vạt áo lời nào.

 

“Họ chân thành đối đãi với em, chị cũng hy vọng em thể chân thành đối đãi với họ, nếu em điều , Tiểu Từ , dù em năng lực bán hàng đến , chị cũng thể giữ em nữa."

 

“Bởi vì so với việc bán hàng, ở đây chúng coi trọng con hơn."

 

Tiểu Từ lập tức chút hoảng loạn:

 

“Chị Giang, chị đừng đuổi em ."

 

Tiểu Từ năm nay mười chín tuổi, còn dẫn theo một đứa em gái, những như họ nếu rời khỏi cái sân nhỏ , bên ngoài e rằng sẽ ăn tươi nuốt sống.

 

Ở nơi như Dương Thành , coi trọng nam giới, coi trọng gia đình, coi trọng tông tộc.

 

Tiểu Từ lớn lên như nên cô hiểu rõ hơn ai hết, nếu rời khỏi cái sân , cô và em gái buổi tối e rằng đến một giấc ngủ ngon cũng chẳng dám mơ.

 

Hai cô gái, một đang tuổi thanh xuân, một tay tấc sắt, rời khỏi cái sân , họ chính là những con cừu chờ mổ thịt.

 

Mà cái sân là nơi trú ẩn duy nhất của họ, những ở đây bao giờ vì họ cha , chỉ hai chị em mà bắt nạt họ.

 

Cũng ai thèm khát xác của họ.

 

Giang Mỹ Thư:

 

“Chị bao giờ ý định đuổi em , Tiểu Từ , vững ở cái sân , em lấy lòng chân thành đổi lấy lòng chân thành."

 

“Những ở đây bất kể là chị, em gái chị, Tiêu và chị dâu Ái Hương, mỗi đều là những nhân hậu, em trêu chọc họ, họ cũng sẽ đến bắt nạt chị em em."

 

“Chị thật lòng, nếu em thực sự thể chung sống với họ, đối với em và em gái em chỉ lợi chứ hại."

 

“Em nghĩ xem năm nay em bao nhiêu tuổi?

 

Mười chín tuổi?"

 

“Em gái em mười một tuổi, hai chị em em lúc cần chỗ dựa, điểm tựa nhất, họ coi em như mà đối đãi, lâu dần, nếu em gả từ cái sân , nhà chồng bắt nạt, em nghĩ những sẽ mặc kệ em ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-491.html.]

 

Tiểu Từ thấy những lời , cô ngẩn hồi lâu.

 

Điều kiện sống và tầm hạn hẹp khiến cô nhận vấn đề chỉ thấy cái lợi mắt, tranh thắng một chậu nước, tranh vệ sinh , cô đạt mục đích thì bao giờ quan tâm đến .

 

Mà những lời Giang Mỹ Thư mở một thế giới mới cho Tiểu Từ.

 

mà, họ của em."

 

Tiểu Từ thấp giọng , những thứ chị Giang chỉ mới .

 

Giang Mỹ Thư:

 

“Họ của em, lúc em ngoài bắt nạt ở trong sân, họ giúp em ?"

 

Tiểu Từ lẩm bẩm:

 

“Có giúp."

 

Lúc cô về theo đuôi, là Tiêu giúp cô đuổi , còn hộ tống cô về tận nhà.

 

bán hàng bận xuể, cũng là bác Vương và Giang Mỹ Lan đến giúp đỡ.

 

Em gái đột nhiên đến kỳ kinh nguyệt, quần đỏ lừ lóc chạy về, cũng là chị dâu Hứa Ái Hương dạy con bé cách băng vệ sinh, giặt quần cho con bé, túc trực bên cạnh con bé.

 

Mà đây đều là những vấn đề Tiểu Từ bỏ qua.

 

Giang Mỹ Thư:

 

“Vậy là đúng , họ giúp em, Tiểu Từ."

 

Cô ngẩng đầu , mang theo vài phần nghiêm túc:

 

“Em đừng họ đau lòng."

 

“Thực sự đến bước đó, em , họ ngược sẽ thèm em lấy một cái, lúc đó mới thực sự là kết thúc."

 

Giang Mỹ Thư ban đầu sắp xếp Tiểu Từ cái sân chính là nhắm đến việc cô Vương Lạt Mai và Hứa Ái Hương đều là những từng trải, thể giúp đỡ chị em Tiểu Từ một tay.

 

Tiểu Từ sợ hãi đến mức toát mồ hôi lạnh, cô lẩm bẩm:

 

“Em hưởng ngày lành lâu quá nên quên mất gốc rễ ."

 

Giang Mỹ Thư đúng sai:

 

“Vào ."

 

“Thúy Cầm và Bảo Căn ở phòng em lâu , chị sẽ sắp xếp khác."

 

Tiểu Từ lúc mới ngoan ngoãn ừ một tiếng.

 

Nhìn bóng lưng Tiểu Từ rời , Giang Mỹ Thư hồi lâu, đông thì tranh chấp sẽ nhiều.

 

Ngay khoảnh khắc , cô đột nhiên thể thấu hiểu sự khó khăn của Lương Thu Nhuận.

 

Giang Mỹ Thư nghĩ, cô chỉ thể bước nào bước nấy.

 

Giải quyết xong chuyện của Tiểu Từ, cô chuyện với Vương Lạt Mai và Giang Mỹ Lan một lát về tình hình trong nhà, đôi bên trao đổi thông tin xong xuôi cô mới rời khỏi sân nhỏ.

 

Trở về căn nhà lầu nhỏ kiểu Tây.

 

Giang Mỹ Thư còn nhà, Kiều Gia Huy như một chú ch.ó Husky chạy xồ :

 

“Chị dâu nhỏ, cuối cùng chị cũng về ."

 

“Chị còn nhớ chị một em trai cùng cha khác ở Hồng Kông ?"

 

Giang Mỹ Thư:

 

“..."

 

“Chị còn nhớ chị cùng em trai cùng cha khác về Hồng Kông gặp lớn ?"

 

Cậu giả vờ lấy tay lau nước mắt, lao đến ôm chầm lấy:

 

“Em nhớ chị ch-ết , chị dâu nhỏ ơi!"

 

Tiếc là, cái ôm của Kiều Gia Huy mới một nửa tay của Lương Thu Nhuận chặn :

 

“Gia Huy, ngứa da ?"

 

Lời nhẹ nhàng nhưng khiến Kiều Gia Huy lập tức im bặt như thóc, như gà mắc tóc.

 

Cậu cứng đờ tại chỗ dám động đậy.

 

Lương Thu Nhuận liếc một cái:

 

“Để chị dâu nghỉ ngơi , nghỉ ngơi xong mới chuyện tiếp theo."

 

Giang Mỹ Thư từ lúc về đến tận bây giờ, gần hai mươi ngày nghỉ ngơi một lúc nào.

 

Vừa mới về nhà, đến cái tắm cũng kịp tắm Kiều Gia Huy đòi đưa Hồng Kông, đến việc Giang Mỹ Thư .

 

Lương Thu Nhuận cũng đồng ý.

 

Quả nhiên, lời dứt, Giang Mỹ Thư cảm kích mỉm với :

 

“Em đúng là tắm một cái, từ tàu hỏa về đến giờ mồ hôi nhễ nhại, nóng chịu nổi."

 

Thủ đô lạnh bao nhiêu thì Dương Thành nóng bấy nhiêu, đúng là hai thái cực.

 

“Vậy cũng , chị dâu nhỏ chị tắm , em đợi chị ở ngoài nhé."

 

Lời thật sự dễ gây hiểu lầm quá mất.

 

Lời Kiều Gia Huy dứt Lương Thu Nhuận tặng cho một cái cốc đầu, kèm theo một cái lạnh lùng.

 

Chẳng lời nào nhưng khiến Kiều Gia Huy lập tức giơ tay lên động tác khóa miệng.

 

Nói thêm câu nữa chính là lợn.

 

Lương Thu Nhuận gì thêm.

 

Giang Mỹ Thư tắm xong, chỉ cảm thấy cả nhẹ nhõm hẳn , cô lau tóc chuẩn tìm Kiều Gia Huy chuyện, kết quả lúc cô ngoài thì Kiều Gia Huy .

 

Điều khiến Giang Mỹ Thư chút thắc mắc:

 

“Kiều Gia Huy ?"

 

Lương Thu Nhuận tới, từ phía ôm lấy eo cô, cô g-ầy, tấm lưng mỏng manh, vòng eo thon nhỏ, ôm trong lòng vặn một vòng tay:

 

“Giang Giang, em tắm xong ngoài là hỏi đàn ông khác, hình như lắm nhỉ?"

 

Người “tiểu biệt thắng tân hôn", chính là đang về Lương Thu Nhuận và Giang Mỹ Thư như lúc , chỉ là một cái ôm nhẹ nhàng cũng thể khiến khí huyết trong dâng trào đến mức chút mất kiểm soát.

 

Giang Mỹ Thư thấy tiếng thở nặng nề bên tai, cô dám động đậy, bàn tay cứng đờ đến mức dám lau tóc nữa, chỉ sợ động đậy chỗ nào gây chuyện “cướp cò".

 

Thế mà cô vẫn quên giải thích.

 

“Lão Lương, đừng ghen mà, rõ ràng là Kiều Gia Huy tìm em chính sự, ghen tuông thế ."

 

 

Loading...