Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 481
Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:27:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khỏi là nhiệt tình đến mức nào.
Giang Nam Phương lắc đầu, “Năm ngoái em chuyển ngoài .”
Cậu lấy chìa khóa, dẫn đám Giang Mỹ Thư về phía ký túc xá dành cho giảng viên, chứ ký túc xá sinh viên.
“Chuyển đến bên , sống cùng các thầy cô giáo.”
Ký túc xá nhân viên ở đây là những dãy nhà cũ xây riêng biệt từng căn.
Có thể thấy rõ sự khác biệt lớn so với ký túc xá sinh viên.
Trên đường qua, còn gặp ít những cụ già tóc hoa râm, dáng vẻ nho nhã, những đều chào hỏi Giang Nam Phương:
“Tiểu Giang, nhà đến thăm cháu .”
Rất ôn hòa, giống như bậc tiền bối hậu bối .
Giang Nam Phương đều lượt đáp lời, cũng quên giới thiệu với các giảng viên :
“Đây là chị gái cháu.”
Giọng đầy vẻ tự hào.
Giang Mỹ Thư nhận sự quan tâm thiết từ những học giả lão thành , điều khiến cô đầu tiên cảm giác ưu ái mà lo sợ.
Cứ như thể những học giả và những chuyên gia hàng đầu trong nước, vốn bình dị và gần gũi đang chào hỏi cô, khiến cô chút ngẩn ngơ.
Nên rằng, theo vòng tròn giao thiệp vốn của cô, cả đời cô sẽ chẳng mối liên hệ nào với những nhân vật lớn từng xuất hiện tivi, báo chí cả.
Mà hiện giờ nhờ Giang Nam Phương, bọn họ ai nấy đều đối xử đặc biệt niềm nở với cô.
Điều khiến Giang Mỹ Thư một sự tự hào từ tận đáy lòng, em trai của cô cuối cùng trưởng thành đến mức trở thành một cây đại thụ chọc trời.
Lương Nhuệ và Lương Phong bên cạnh đương nhiên cũng thấy cảnh , trong mắt Lương Nhuệ là sự ngưỡng mộ, cảm thấy Giang Nam Phương như thật oai phong.
Còn về phần Lương Phong thì nảy sinh tâm lý tự ti, rõ ràng và Giang Nam Phương còn là bạn cùng lớp, nhưng khi gặp , Giang Nam Phương trở thành giảng viên của Đại học Khoa học Kỹ thuật (Khoa Đại), còn thì suýt chút nữa trượt đại học.
Thậm chí còn chắc thể bước chân cổng trường Khoa Đại .
Vừa nghĩ đến đây, Lương Phong liền cảm thấy m-áu dồn lên mặt, sự nóng bừng và đỏ ửng khiến tự ti, hổ thẹn, còn mặt mũi nào đến mức tìm một cái lỗ để chui xuống.
“Đến .”
May mắn , khi đến bên cạnh một ngôi nhà, Giang Nam Phương cắt ngang dòng suy nghĩ tự oán tự trách của Lương Phong, “Mọi .”
Đó là một sân nhỏ độc lập, chia hai hộ, vợ chồng Giáo sư Quách – ân sư của Giang Nam Phương sống ở gian chính lớn, còn Giang Nam Phương sống ở gian phòng ngoài cùng, tương đương với việc thể chăm sóc hai cụ, gian riêng tư.
Căn phòng lớn, hơn mười mét vuông, đặt một chiếc giường, một chiếc bàn, một chiếc tủ quần áo, liếc mắt một cái là thấu hết, nhưng dọn dẹp sạch sẽ.
Chỉ vì sống độc nên cũng chỉ một chiếc ghế.
Giang Nam Phương cũng câu nệ, bởi vì đến là thiết nhất của .
“Mọi cứ giường .”
“Em rót nước cho .”
Có thể thấy ngay cả việc tiếp đãi khác, cũng phóng khoáng, tự nhiên.
Giang Mỹ Thư mím môi, “Nam Phương, em cần phiền phức , chị xong chuyện ngay.”
Giang Nam Phương xách chiếc phích nước vỏ sắt, rót đầy hai cốc sắt, ngay cả hộp cơm của cũng đem dùng, “Làm gì mà vội vàng thế, buổi trưa em dẫn nhà ăn ăn chút gì đó, cơm canh ở nhà ăn của trường em thực sự ngon.”
Giang Mỹ Thư thở dài, Lương Phong chịu nổi sự nhiệt tình của Giang Nam Phương, lầm lũi chạy ngoài, một ở ngoài .
Giang Nam Phương bưng cốc tráng men đựng nước nóng, chút lúng túng, “Cậu ạ?”
Không là cả.
Mà là vì càng giỏi, Lương Phong càng tự ti.
Bởi vì rõ ràng hẹn ước với Giang Nam Phương, cùng đến Khoa Đại học tập, nhưng giờ đây Giang Nam Phương trở thành giảng viên Khoa Đại, còn thì suýt nữa rớt bảng.
Giang Mỹ Thư thấy Lương Phong chạy ngoài, cô cũng đuổi theo mà bảo Lương Nhuệ xem thế nào, cô lo Lương Phong đừng để xảy chuyện gì.
Khi trong phòng chỉ còn cô và Giang Nam Phương, cô mới mở lời:
“Điểm thi đại học của Lương Phong , điểm của nó thấp hơn bình thường ba mươi điểm.”
Những lời còn cô cần , Giang Nam Phương cũng hiểu, khẽ nhíu mày, khuôn mặt trắng trẻo hiện lên vài phần lo lắng:
“Vậy điểm của là bao nhiêu?”
“Ba trăm hai mươi tám điểm.”
Giang Nam Phương tự lẩm bẩm:
“Kỳ thi đại học tổng điểm là bốn trăm, điểm của hề ít .”
“Theo lý mà thì đáng lẽ thể chạm tới ngưỡng cửa của Khoa Đại, nhưng chỉ sợ là...”
Sợ cái gì?
Sợ đầu tiên khôi phục kỳ thi đại học, còn về phương thức tuyển sinh như thế nào, thực tế tất cả đều một quy chuẩn cụ thể.
Giang Mỹ Thư :
“ , chính là sợ, sợ nó Khoa Đại nhận, chị lo điều đối với Lương Phong mà sẽ là một cú sốc chí mạng.”
Cô ngập ngừng một lát:
“Nam Phương, bên phía em thể...”
Giang Mỹ Thư thực ngại mở miệng phiền em trai , nhưng chuyện đến nước , chỉ còn cách nhờ vả thôi.
Thế nên cô mới lặn lội đường xa từ Dương Thành trở về, đưa Lương Phong đến tìm Giang Nam Phương, chính là giữ thái độ còn nước còn tát.
Giang Nam Phương trong phòng, lúc hơn bốn giờ chiều, mùa đông ở thủ đô trời tối sớm, bên ngoài chỉ còn ráng chiều, đúng lúc tia sáng mờ ảo xuyên qua cửa sổ chiếu rọi lên trai trẻ.
Lông mày khẽ nhíu , toát vẻ trầm phù hợp với lứa tuổi.
Thấy lời nào, Giang Mỹ Thư c.ắ.n môi, “Nếu khiến em quá khó xử thì thôi .”
Cô giúp Lương Phong, nhưng điều đó nghĩa là cô sẽ khó em trai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-481.html.]
Giang Nam Phương lắc đầu, an ủi cô:
“Chị, chị đừng vội.”
“Chuyện khó thì cũng khó, nhưng dễ thì cũng hẳn là quá khó.”
Ở bên Giáo sư Quách lâu , cách chuyện của Giang Nam Phương cũng mang theo vài phần bóng dáng của Giáo sư Quách.
Thấy chị gái vẻ mặt đầy mơ hồ, Giang Nam Phương giải thích một cách trình tự:
“Thứ nhất, thành tích của Lương Phong vốn hề kém, ba trăm hai mươi tám điểm, ở thủ đô chắc cũng trong top đầu.
Thứ hai, kết quả thi thử bình thường của , hai điểm là đủ .”
“Chị ở đây đợi em một lát, em tìm thầy em.”
Một lát Giáo sư Quách đến, ông ngoài năm mươi tuổi, gương mặt chữ điền, đeo kính gọng đen, trông nho nhã.
“Cháu là chị gái của Nam Phương ?”
Câu đầu tiên ông hỏi là chuyện của Lương Phong, mà là hỏi thăm Giang Mỹ Thư.
Giang Mỹ Thư chút căng thẳng, bởi vì ở kiếp tivi, cô từng thấy ảnh của Giáo sư Quách, nhưng hiện tại mà là ở tương lai.
Vào ngày Giáo sư Quách qua đời hai mươi năm , danh tiếng của ông mới công bố rộng rãi.
Nghĩ đến việc một nhân vật lớn như đang hỏi chuyện , lòng bàn tay Giang Mỹ Thư toát mồ hôi, cô cố gắng giữ cho bình tĩnh nhất thể:
“Dạ, là cháu.”
Chỉ là giọng tiết lộ sự căng thẳng của cô.
Giáo sư Quách ở bên cạnh híp mắt :
“Đừng căng thẳng, thường Nam Phương nhắc đến cháu, nếu nhờ cháu, nó cũng chọn đến Khoa Đại sớm như , nếu cháu, trong suốt năm nhất nó cũng thể bữa nào cũng ăn no, thậm chí còn ăn thịt, thỉnh thoảng còn tiếp tế cho ông thầy nữa.”
Cuộc sống của giảng viên thời đó thanh bần.
Ngay cả Giáo sư Quách cũng ngoại lệ, khi cuộc sống của ông quá khổ cực, Giang Nam Phương sẽ đem phiếu lương thực, phiếu thịt mà Giang Mỹ Thư đưa cho , chia bớt một ít cho Giáo sư Quách.
Giáo sư Quách đương nhiên sẽ nhận, Giang Nam Phương liền nghĩ cách mua thịt về, nấu sẵn mang sang cho vợ chồng Giáo sư Quách.
Như , đối phương nhận cũng .
Giang Mỹ Thư ngờ còn chuyện , cô về phía Giang Nam Phương.
Giang Nam Phương gãi đầu, “Chị, lúc chị Dương Thành chẳng để cho em nhiều phiếu lương thực và phiếu thịt ?
Cộng thêm lúc , bà cũng để cho em nữa.”
“Cho nên trong một thời gian dài, tay chân em khá dư dả.”
Cậu mím môi ngượng ngùng, “Đương nhiên chỉ phiếu thì chắc mua thịt, trong chuyện còn công của thím hai Thẩm nữa, mỗi em đại lâu bách hóa mua thịt và lương thực, thím đều dặn để dành cho em.”
Vừa đỡ xếp hàng tranh giành, để dành thịt ngon lương thực cho .
Chỉ thể , đây chính là quen trong triều thì dễ việc, sự tồn tại của Thẩm Minh Anh mang sự thuận tiện cho ít trong nhà, ngay cả Giang Nam Phương cũng .
Giang Mỹ Thư xong, cô lẩm bẩm:
“Chị hề .”
Giang Nam Phương :
“Thím hai Thẩm cần với chị, đây đều là chuyện nhỏ.”
Giang Mỹ Thư nhất thời gì hơn, hóa ở những nơi cô , chị dâu hai giúp cô một việc lớn đến .
Trước đây cô chỉ nghĩ đến việc để đủ tiền và phiếu cho Giang Nam Phương thì sẽ đói, nhưng cô quên mất rằng, Giang Nam Phương tuy tiền và phiếu, nhưng thứ khó giành giật nhất thời đại chính là vật tư.
Là những thứ tiền và phiếu cũng chắc mua .
“Bây giờ thì nhớ chứ?”
Giáo sư Quách hiền từ, “ hưởng sái của Nam Phương, ăn ít đồ ngon của nó đấy.”
“Cho nên cô bé đừng khách sáo với .”
Giang Mỹ Thư chút ngơ ngác, cô Giang Nam Phương, Giang Nam Phương gật đầu, “Thầy em giúp em kiểm tra điểm , là thành tích của Lương Phong xếp vị trí thứ một ngàn tám trăm thủ đô, các trường đại học ở thủ đô vốn dĩ chủ nghĩa bảo hộ địa phương, theo điểm của , Khoa Đại khó, cái khó là chọn chuyên ngành .”
Giang Mỹ Thư chút phấn khích, “Ý của là, Lương Phong thể Khoa Đại nhận?”
“.”
Giang Nam Phương trả lời dứt khoát, “Thầy xem chỉ tiêu tuyển sinh năm nay, đồng thời hỏi thăm , Khoa Đại chúng năm nay tuyển sinh bên ngoài một ngàn hai trăm sinh viên, đây còn là kết quả khi chi-a s-ẻ với Thanh Đại, Bắc Đại và các trường đại học danh tiếng khác.”
“Cho nên, chị ơi, chị đừng lo Lương Phong Khoa Đại nhận nữa.”
“Với điểm của nhất định là .”
Giang Mỹ Thư thấy lời , suýt chút nữa thì hét lên vì vui sướng, cô điều chỉnh cảm xúc, mặt đỏ bừng vì phấn khởi:
“Chị gọi Lương Phong .”
là xoay chuyển tình thế, trong cái rủi cái may.
Nhìn Giang Mỹ Thư hớn hở ngoài, Giáo sư Quách mỉm , ông trêu chọc Giang Nam Phương:
“Chị cháu trông hoạt bát hơn cháu nhiều.”
Giang Nam Phương mím môi, ngượng ngùng:
“Thầy ơi, thầy đừng trêu cháu nữa.”
Vừa dứt lời, Giang Mỹ Thư kéo Lương Phong tới.
“Giáo sư Quách, đứa nhỏ ở đây ạ.”
Cô đẩy Lương Phong đến mặt Giáo sư Quách, Giáo sư Quách quan sát một lát:
“ xem điểm của cháu , cháu giỏi nhất là môn Toán đúng ?”
Lương Phong căng thẳng nuốt nước bọt:
“Dạ , điểm thi thử bình thường của cháu môn Toán đều chín mươi lăm, còn nhiều đạt điểm tối đa, nhưng kỳ thi đại học môn Toán chỉ chín mươi hai điểm.”