Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 478
Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:27:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ .”
Kiều Gia Huy thản nhiên.
“Vậy nếu trong hai tháng , cô nhân tình của bố m.a.n.g t.h.a.i thì ?”
Câu hỏi khiến nụ mặt Kiều Gia Huy tắt ngấm trong nháy mắt, quá lên:
“Không , thầy Trần.”
“Đến lúc đó thầy Trần và phụ nữ đó tằng tịu với , với một ưa sạch sẽ như bố , lão thể nào cần phụ nữ đó nữa.”
Tự nhiên, cái giống hoang trong bụng phụ nữ đó cũng sẽ ai cần.
Nghe thấy lời , Giang Mỹ Thư lùi hai bước, giữ cách với Kiều Gia Huy, ngay cả khi là một “ngốc bạch ngọt” mà ai cũng công nhận.
Cậu cũng thủ đoạn của riêng .
Những thủ đoạn đến cuối cùng đều là điều mà bình thường thể với tới.
“Chị dâu nhỏ, cô đừng như .”
Kiều Gia Huy cợt trêu đùa, “ thực sự sẽ sợ lắm đấy.”
“ bạn bè gì , chỉ Thu Nhuận ca và cô là hai bạn thôi, nên đừng thất vọng về ?”
Lời Kiều Gia Huy nghiêm túc.
Giang Mỹ Thư im lặng một lát:
“Gia Huy, để suy nghĩ .”
Cô bỏ , Kiều Gia Huy cũng ngăn cản, tại chỗ lẩm bẩm:
“ cũng như .”
“ nếu thế, sẽ khác ăn thịt mất.”
Hào môn ở Hương Cảng chính là như .
Không ăn thịt khác, thì là khác ăn thịt .
Cậu con đường thứ ba để .
Không .
Trần Thanh dạy bổ túc cho Lương Duệ và Lương Phong trong hai tháng, đến đầu tháng mười hai, Lương Duệ và Lương Phong lên chuyến tàu hỏa về phía Bắc.
Thời gian thi đại học ở Thủ đô bắt đầu từ ngày mười tháng mười hai.
Họ về thời điểm đó.
“Mọi đừng tiễn nữa, chúng cháu đến nơi sẽ gọi điện cho .”
Lương Duệ vẫy tay.
Giang Mỹ Thư bên ngoài, cô chụm hai tay hô to:
“Về thi cho , thi xong dì sẽ đưa cháu sang Hương Cảng chơi.”
Lương Duệ xong mắt sáng rực lên:
“Dì đấy nhé, thi xong cháu sẽ đến tìm dì, lúc đó dì đừng nuốt lời đấy.”
Giang Mỹ Thư:
“Sẽ , dì hẹn với Kiều Gia Huy , cuối năm chúng sẽ sang Hương Cảng chơi.”
“Nếu cháu thi , coi như phần thưởng cho cháu, dì sẽ đưa cháu và Lương Phong cùng Hương Cảng.”
Điều giống như củ cà rốt treo mũi .
Lương Duệ thi cũng khó:
“Nhất ngôn cửu đỉnh, ai nuốt lời đó là cún con!!”
Giang Mỹ Thư ừ một tiếng, khi tiễn Lương Duệ và Lương Phong, đầu , Trần Thanh đột nhiên hỏi cô:
“Cuối năm cũng Hương Cảng ?”
Câu hỏi khiến Giang Mỹ Thư do dự một chút, nhưng vẫn gật đầu:
“ , chuyện gì ?”
“Đến lúc đó sẽ cùng .”
Trần Thanh thấp giọng .
Tất cả bọn họ đều , từ lúc Trần Thanh câu đó, công khai thỏa thuận giữa và Kiều Gia Huy.
Giang Mỹ Thư do dự một lát, nhưng vẫn lên tiếng:
“Thầy Trần, thầy suy nghĩ ?”
Theo cô thấy, Trần Thanh một tương lai rộng mở, ngoại hình , học vấn cao, con cũng xuất sắc, năng lực, một như chỉ cần vài năm nữa là sẽ phất lên thôi.
nếu thực sự theo Kiều Gia Huy sang Hương Cảng, quyến rũ nhân tình của bố , thì đây chính là con đường ngày về.
Trần Thanh mắt Giang Mỹ Thư, khoảnh khắc , trong mắt một ngoài, thấy sự lo lắng, điều khiến lòng ấm áp hẳn lên:
“Đồng chí Giang, chừng mực mà.”
Sự quan tâm và ấm áp mà nhận trong đời quá ít ỏi.
Và Giang Mỹ Thư mặt chính là một trong đó.
Giang Mỹ Thư thấy vẫn ý định từ bỏ, bèn hạ thấp giọng:
“Nhà họ Kiều ở Hương Cảng cũng coi là một trong những hào môn, nước ở đó sâu hơn chúng tưởng tượng nhiều, là nơi bình thường thể dấn .”
Càng đừng đến hạng thư sinh nghèo như Trần Thanh.
Sau lưng bất kỳ chỗ dựa nào, nếu chuyện bại lộ, đối phương bóp ch-ết còn dễ hơn bóp ch-ết một con kiến.
Trần Thanh im lặng một lát, mím môi, đường xương hàm căng cứng để lộ những mạch m-áu màu xanh, tạo nên sự tương phản rõ rệt với làn da quá đỗi trắng trẻo của .
Giọng trong trẻo:
“ hiểu.”
“, lý do thể .”
Anh bao giờ nghĩ đến ý định quyến rũ nhân tình của gã họ Kiều , cái chẳng qua là... chẳng qua là...
Nửa câu cuối cùng thể , đây là bí mật của Trần Thanh.
Anh hỏi xem, gã họ Kiều còn nhớ ?
Gã họ Kiều đến ?
Nếu mà vẫn thể ngó lơ như , thì chỉ một ý niệm duy nhất.
Đó là hy vọng đối phương ch-ết .
Còn việc quyến rũ nhân tình của đối phương, chuyện đó tầm thường quá.
Ngay từ đầu, Trần Thanh nghĩ đến việc sẽ sống sót trở về.
Tiếc , những chuyện ai .
Giang Mỹ Thư thấy khuyên đành thôi, đôi bên từ biệt tại ga tàu hỏa, cô dõi theo bóng lưng đơn độc g-ầy yếu của Trần Thanh, sang với Lương Thu Nhuận:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-478.html.]
“Lão Lương, xem tại thể ?”
Lương Thu Nhuận lắc đầu:
“Không rõ.”
“ nếu thời gian, thể điều tra một chút.”
Chỉ là Lương Thu Nhuận quá bận, đầu tiên là xưởng Hoành Thái cháy hàng xe đạp, tiếp theo là nguyên liệu thô đủ, cao su nhập khẩu từ Malaysia thể dùng nhưng cần gia công , chứ giống như nguyên liệu đây trực tiếp là lốp xe.
Dẫn đến khối lượng công việc trong phân xưởng gần như tăng gấp đôi, Lương Thu Nhuận vì để đơn hàng của Hoành Thái thể theo kịp nên bận rộn ngừng nghỉ.
Tự nhiên cũng quên bẵng chuyện điều tra bối cảnh của Trần Thanh.
Thoắt cái đến ngày mười tháng mười hai, cũng chính là ngày thi đại học của Lương Duệ và Lương Phong, Lương Thu Nhuận thực sự dứt , Giang Mỹ Thư vốn định về để ở bên cạnh hai đứa trẻ.
thời tiết ở Dương Thành đổi, cô cảm nặng, nên cũng , cuối cùng chỉ thể tiếc nuối cổ vũ cho Lương Duệ và Lương Phong qua điện thoại.
Sau khi cúp máy, Giang Mỹ Thư vẫn còn lo lắng:
“Không tâm lý của Lương Duệ và Lương Phong thế nào, lúc chính là thi thố bản lĩnh tâm lý .”
Bởi vì nền tảng của hai đứa trẻ Trần Thanh rèn luyện vững chắc, chỉ cần chúng xảy sai sót gì trong phòng thi, thì thi đỗ đại học chắc khó.
Lương Thu Nhuận đang nấu nước gừng cho cô, thấy Giang Mỹ Thư uống xong, mới chậm rãi :
“Theo lý mà thì vấn đề gì, tâm lý hai đứa nhỏ đều khá .”
Nếu cũng theo chúng khắp nơi bôn ba như .
Giang Mỹ Thư:
“Hy vọng là thế.”
Trong sự thấp thỏm của Giang Mỹ Thư, ba ngày trôi qua, Lương Duệ và Lương Phong thi xong là lập tức gọi điện tới:
“Thím nhỏ, bọn cháu thi xong .”
“Bọn cháu thể trực tiếp đến Dương Thành luôn ?”
Sau khi quen với sự cởi mở của Dương Thành, khi Thủ đô quản lý nghiêm ngặt, cả hai đều chút thích nghi .
Giang Mỹ Thư:
“Đợi điểm điền nguyện vọng .”
Lương Duệ chút vui:
“Vậy ít nhất cũng hai mươi ngày nữa.”
Giang Mỹ Thư:
“Cháu đến Dương Thành thì cũng chỉ ở mấy ngày là về Thủ đô, chẳng đều lãng phí thời gian đường ?”
Lương Duệ gì, rõ ràng là chấp nhận phương án .
Cuối cùng vẫn là Lương Thu Nhuận cầm máy:
“Lương Duệ, khi chúng Hương Cảng cháu hãy qua đây là .”
Một câu chốt hạ vấn đề.
Lương Duệ dù bao nhiêu bất mãn cũng chỉ thể nuốt trong, khi cúp máy, Lương Phong lập tức hỏi:
“Họ thế nào?”
Lương Duệ đầy vẻ phục:
“Bảo chúng đợi điểm thi đại học , điền xong nguyện vọng mới đến Dương Thành.”
Nói đến đây, giọng khựng :
“ tớ hạng lời ?”
“Lương Phong, bây giờ tớ sẽ mua vé tàu Dương Thành, ba ngày nữa sẽ đến nơi, ?”
Lương Phong vẫn còn chút do dự:
“ điểm thi đại học của chúng vẫn , vả thím nhỏ và chú nhỏ đúng, hiện tại đối với chúng , việc điền nguyện vọng quả thực quan trọng.”
Lương Duệ:
“Sợ cái gì?
Đợi điểm chúng về là , chẳng qua là tốn thêm một trăm tệ tiền tàu xe và lãng phí bảy ngày thời gian thôi.”
“Có dám ?”
Lời mang theo vài phần khích tướng, Lương Phong :
“Cậu dám , tớ tự nhiên dám .”
Cả hai đều là là , ngay chiều hôm đó mua vé tàu Dương Thành, khi cũng quên với Lương một tiếng, đương nhiên là đợi đối phương đồng ý, hai đứa trẻ lặn mất tăm.
Ba ngày , khi hai xuất hiện ở cửa Tiểu Bạch Lầu, Giang Mỹ Thư vẫn còn ngẩn ngơ:
“Sao các cháu đến đây?”
Tiếp đó, cô nhanh ch.óng phản ứng , vỗ bộp một cái lên vai Lương Duệ:
“Thằng bé , chẳng , điểm thi, điền xong nguyện vọng mới qua đây mà?”
“Sao thiếu mấy ngày thế hả?”
Sắp tết , phương Bắc lạnh, khi đến chúng mặc áo bông, giờ cửa thì áo bông cởi vắt tay, chỉ mặc một chiếc áo len mỏng.
Lương Duệ đ-ánh cũng giận, nhe răng:
“Chỉ thiếu mấy ngày đó thôi, bọn cháu ở nhà đợi nổi nữa.”
“Chỉ qua đây bày sạp bán hàng.”
Khi từng kiếm vài trăm tệ, thậm chí là cả ngàn tệ một ngày, sẽ thể yên , bảo ở nhà nghỉ ngơi, nghỉ nổi .
Giang Mỹ Thư cạn lời.
“Vậy thì sạp mà giúp việc.”
Lương Duệ mắt sáng lên, chạy gần, thiết hỏi:
“Mẹ nhỏ, dì mắng cháu nữa ?”
Cậu tự ý chạy đến, sự đồng ý của bề , mà nhỏ của mắng, điều khiến Lương Duệ thấy lạ.
Giang Mỹ Thư lườm một cái:
“Đã đến , mắng cháu thì tác dụng gì?”
Cô cầm chìa khóa mở cửa, gọi hai đứa trẻ nghịch ngợm nhà:
“Đã dự tính điểm thi đại học ?
Có đại khái bao nhiêu điểm ?”
Lương Duệ xách hành lý, sải bước dài , thong thả :
“Cháu chắc hơn ba trăm một chút.”
“Lương Phong giỏi hơn cháu, nếu tính sai thì chắc ba trăm năm mươi.”
“Nếu theo mức điểm , điểm của Lương Phong Đại học Khoa học Kỹ thuật chắc chắn là , nhưng cháu thì bấp bênh.”