Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 476
Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:27:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu lão già nhà còn khỏe mạnh mà gây cho thêm một đứa em trai nữa, chẳng một nửa gia sản của sẽ bay mất ?”
Cậu hỏi một cách nghiêm túc, “Cô thấy ý kiến của thế nào?”
“Để vị thầy giáo trông thanh tú, nho nhã nãy về nhà họ Kiều cũ của , quyến rũ cô nhân tình bé nhỏ của lão già nhà .
Làm bóp ch-ết tâm tư sinh thêm con trai của lão, khiến lão chịu thiệt một vố.
Để lão thực sự rằng đám phụ nữ trẻ tuổi đó là thích lão , chỉ là thích tiền bạc lưng lão thôi.”
Kiều Gia Huy càng càng cảm thấy nghĩ một chủ ý tuyệt diệu.
“Thực sự quá luôn.”
“Đến lúc đó sẽ sắp xếp cho vị thầy giáo một phận đại thiếu gia nhà giàu, ngoại hình , dám đảm bảo xuất hiện, cô nhân tình của lão già nhà chắc chắn sẽ đổ đốn ngay.”
“Đến lúc đó, cướp mất phụ nữ của lão già, lão già sẽ mất mặt lớn, chắc chắn dám tìm nhân tình nữa.”
“ sắp xếp cho vị thầy giáo đó về đại lục, mua nhà mua xe cho , sự giàu sang, mất một đứa em trai (tiềm năng), lão già mất nhân tình, việc chẳng là nhất cử đa đắc .”
“Chị dâu nhỏ, cô thấy ??”
Giang Mỹ Thư:
“…”
Giang Mỹ Thư chẳng chuyện với Kiều Gia Huy chút nào, cô cảm thấy đầu óc là nước .
Sao thể những lời như chứ.
Thấy Giang Mỹ Thư lên tiếng, Kiều Gia Huy còn tưởng cô chấn động bởi chủ ý tuyệt diệu của , “Có cô sự thông minh của cho kinh ngạc ?”
“Nếu , chị dâu nhỏ, cô giúp trung gian , hỏi xem bằng lòng quyến rũ nhân tình của lão già nhà ?”
Giang Mỹ Thư nhịn nửa ngày, một văn nhã như , cuối cùng cũng nặn một chữ:
“Cút.”
Có thể tưởng tượng Kiều Gia Huy ép cô đến mức nào.
Kiều Gia Huy:
“…”
Cậu đuổi khỏi cửa mà vẫn sai ở , đúng là chuyện lạ.
Đợi đến khi Kiều Gia Huy , Giang Mỹ Thư mới than thở với Lương Thu Nhuận:
“Kiều Gia Huy đứa trẻ là thiếu dây thần kinh nào ?”
Nếu thể những lời đó chứ.
Nghĩ cái chủ ý tà môn ngoại đạo như .
Lương Thu Nhuận lắc đầu:
“Cậu cuống quá .”
“Vì quá nôn nóng nên mới đưa hạ sách.”
Kiều Gia Huy là đang sợ hãi, sợ ông bố hơn năm mươi tuổi của cùng cô nhân tình hơn hai mươi tuổi tạo thêm một đứa em trai.
Như đứa con độc nhất của nhà họ Kiều sẽ còn là duy nhất nữa.
Tiếng tăm của Kiều Gia Huy ở Hương Cảng tệ hại như thế, còn nổi danh là kẻ phá gia chi t.ử, nhưng dù , bố vẫn từng nghĩ đến việc thế .
Không vì Kiều Gia Huy ưu tú.
Mà là vì lão Kiều chỉ một m-ụn con là Kiều Gia Huy.
Vạn nhất để lão già lúc tuổi già thêm một đứa con trai, lão định bồi dưỡng từ đầu, thì Kiều Gia Huy sẽ trở thành con bỏ rơi của nhà họ Kiều.
Kiều Gia Huy lẽ là cực kỳ thông minh, nhưng là đứa trẻ lớn lên trong hào môn, chút quan hệ lợi ích vẫn thấu .
Hiện tại thể vui vẻ một con cá mặn ăn chơi nhảy múa, dựa việc là đứa con duy nhất của bố .
Nếu là con thứ hai, ngày tháng sẽ khác hẳn.
Giang Mỹ Thư xong, cô lẩm bẩm:
“Vậy thì Kiều Gia Huy cũng chẳng dễ dàng gì.”
“Không đúng, là Kiều Gia Huy trong cảnh đó mà vẫn giữ tính cách ngốc bạch ngọt thế , càng dễ dàng.”
Lương Thu Nhuận ừ một tiếng:
“Cho nên mới bằng lòng hợp tác với .”
Kiều Gia Huy tâm cơ loạn lạc, cũng lòng đen tối, nên hợp tác với nhẹ nhàng.
Chẳng qua là lo lắng nhiều hơn một chút, nhưng những điều đều trong tầm kiểm soát, còn hợp tác với những kẻ lòng đen tối, tâm tư phức tạp mới là điều thể kiểm soát.
Và cũng dễ khiến mệt mỏi nhất.
“Vậy chuyện của thầy Trần, em nên ?”
Giang Mỹ Thư chút do dự, đối mặt với một mỹ nam ôn nhu như Trần Thanh, mà bảo cái việc quyến rũ nhân tình, cô thực sự hỏi nổi.
Lương Thu Nhuận xoa đầu cô:
“Giang Giang, em ngốc .”
“Kiều Gia Huy bảo em hỏi là em hỏi thật , nếu em thấy khó xử thì cứ để đấy .”
“Nếu Kiều Gia Huy thực sự nhu cầu đó, sẽ tự hỏi.”
Giang Giang nhà đúng là quá thật thà, ngoài luôn dễ bắt nạt.
Giang Mỹ Thư bỗng chốc thông suốt:
“Vậy em quản nữa.”
“Để tự mà .”
Cô chỉ cảm thấy gông xiềng như nới lỏng một chút.
Kiều Gia Huy thực sự điều hỏi, từ khi chuyện đó với Giang Mỹ Thư, vẫn luôn canh cánh trong lòng.
mãi tìm cơ hội thích hợp.
Đến ngày 12 tháng 10, cấp đột ngột công bố tin tức khôi phục kỳ thi đại học, Nhân dân Nhật báo, đài phát thanh, truyền hình, báo chí nhanh ch.óng truyền tin tức .
Chuyện khôi phục thi đại học chỉ trong vòng đầy ba ngày nhanh ch.óng lan tỏa khắp cả nước.
Tin tức tự nhiên cũng truyền đến Dương Thành.
Lương Duệ và Lương Phong khi nhận tin , cả hai đều chút ngơ ngác:
“Thực sự khôi phục thi đại học ?”
“Việc cũng thím nhỏ đoán trúng ?”
“Thím tính chuẩn quá mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-476.html.]
Lương Phong gần như kinh ngạc há hốc mồm, Lương Duệ bịt miệng :
“Tự là , đừng ngoài nữa.”
Lương Phong cũng tính nghiêm trọng của việc , ừ một tiếng:
“Em nặng nhẹ mà.”
Cả hai đều chút kích động:
“Đã khôi phục thi đại học , nghĩa là chúng thể thi đại học ?”
Vậy là việc học bổ túc bấy lâu nay hề uổng phí.
Thầy giáo cũng mời phí công.
“ .”
Lương Duệ lẩm bẩm.
Hai cũng còn tâm trí nào mà sách nữa, cứ thế đợi đến sáu giờ rưỡi chiều, khi Trần Thanh chuẩn đến Tiểu Bạch Lầu đúng giờ, Lương Duệ và Lương Phong lập tức đón lấy.
Bên ngoài đang mưa, Trần Thanh che một chiếc ô đen lớn, mặc một chiếc áo dài màu xanh giặt đến bạc màu, sàn đ-á cẩm thạch, trông giống như một bước từ trong tranh thủy mặc .
Cứ như thể sinh là...
Người cổ đại, , nên là một vị công t.ử hào hoa thời xưa, ôn nhu như ngọc, thanh tú văn nhã.
Tự mang theo một luồng khí chất thư sinh, ngay cả những giọt mưa đầu thu và lá rụng cũng đều trở thành phông nền cho .
Điều khiến Lương Duệ và Lương Phong chút ngẩn ngơ, hai thậm chí quên mất định gì.
Mãi đến khi Trần Thanh bước lên bậc thềm, thu chiếc ô đen , những ngón tay trắng trẻo thon dài rũ sạch những giọt nước ô, lúc mới chậm rãi :
“Các em đều nhận tin khôi phục thi đại học chứ?”
Lương Duệ và Lương Phong đồng thanh gật đầu:
“ , thầy Trần, chúng em tìm thầy chính là bàn bạc chuyện .”
Trần Thanh phòng, dừng một lát ở cửa, vỗ sạch nước mưa , lúc mới tới bàn soạn bài:
“Chúng vẫn theo kế hoạch cũ đổi.”
“Chỉ là kế hoạch bổ túc từ thứ Hai đến thứ Sáu đổi, nhưng sẽ tăng thêm kế hoạch bổ túc thứ Bảy và Chủ nhật, các em chấp nhận ?”
Lương Duệ và Lương Phong đương nhiên lý do gì mà đồng ý.
“Vậy thời gian đủ ạ?”
“Bây giờ là ngày 12 tháng 10, tính đầy hai tháng nữa là đến kỳ thi đại học .”
Trần Thanh lấy sổ soạn bài , giọng lạnh lùng:
“Chỉ cần các em nghiêm túc tuân theo kế hoạch của , thời gian là đủ.”
“Tất nhiên, tiền đề là các em theo kịp nhịp độ của .”
Từng là thủ khoa đại học của Dương Thành, hàm lượng tri thức hề thấp chút nào.
“Thầy ơi, chúng em đều theo thầy.”
Trần Thanh ừ một tiếng, bắt đầu giảng bài theo trình tự.
Chỉ là, thời gian giảng bài ba tiếng đồng hồ kéo dài thành bốn tiếng.
Lúc sắp kết thúc.
Anh nhắc nhở một câu:
“Các em hỏi rõ với nhà trường, khóa nghiệp của các em nếu tham gia thi đại học thì cần chuẩn những gì.”
Đây mới thực sự là thầy, thể suy nghĩ thấu đáo cho học sinh.
Lời nhắc nhở khiến Lương Duệ và Lương Phong mới sực nhớ :
“Phải , gọi điện về hỏi thầy chủ nhiệm cũ, xem nhóm nghiệp như chúng thế nào.”
Lương Phong thấy muộn nên định ngày mai mới hỏi.
Còn Trần Thanh nhắc nhở xong xuôi thì bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, chuẩn về nhà.
Từ căn Tiểu Bạch Lầu huy hoàng lộng lẫy , trở về căn nhà rách nát của .
Lương Duệ và Lương Phong tiễn , chỉ là họ bước thì thấy gần mười một giờ mà Kiều Gia Huy vẫn còn lượn lờ ở hành lang Tiểu Bạch Lầu.
Không khí Dương Thành mùa thu mang theo vài phần nước, Kiều Gia Huy cũng ngoại lệ, cả ướt sũng, thoải mái, nhưng dù , vẫn đang nhẫn nhịn.
Sau khi thấy tiếng động, lập tức ngẩng đầu qua, trong khoảnh khắc đó, đôi mắt còn rạng rỡ hơn cả những vì trời.
“Thầy Trần.”
Kiều Gia Huy ân cần, nhe cả răng hàm:
“Trời mưa , thầy về nhà tiện, để đưa thầy về nhé.”
Trần Thanh nụ của Kiều Gia Huy, luôn cảm giác giống con ch.ó mà từng nhặt về năm đó.
Đơn thuần, ngốc nghếch.
Thật khó tưởng tượng những từ ngữ dùng để hình dung đứa con của kẻ thù.
Nghĩ đến đây, trái tim Trần Thanh trở nên sắt đ-á:
“Không cần, tự về .”
Anh từ chối một cách dứt khoát, khiến Kiều Gia Huy bỗng chốc ngây , chôn chân tại chỗ:
“ đưa thầy về mà, lái xe đưa thầy về, chẳng hơn là thầy dầm mưa về .”
“Thầy Trần, tại thầy để đưa về?”
“Có thầy chê phiền ?”
Ngay cả lý do cũng Kiều Gia Huy tìm giúp , Trần Thanh đ-ánh giá Kiều Gia Huy, em trai cùng cha khác danh nghĩa của , nhận thấy ở đối phương sự tâm cơ thâm hiểm, cũng thấy sự kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu.
Trần Thanh cúi mày lời nào.
“Thầy lời nào thì coi như thầy ngầm đồng ý đấy.”
Kiều Gia Huy mặt dày bám lấy.
Trần Thanh im lặng một lát:
“Đi thôi.”
Anh xem em trai cùng cha khác rốt cuộc định giở trò gì.
Chẳng lẽ phận thực sự của ?
Tiếc , Kiều Gia Huy chẳng gì cả, chỉ là Trần Thanh đồng ý xe của , cái tên ngốc vui mừng đến mức suýt nhảy dựng lên, vội cướp lấy túi công văn của Trần Thanh:
“Để cầm giúp thầy, thầy Trần, thầy chỉ việc xe thôi.”