Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 467

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:23:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

con Lương từ đến nay bao giờ để bản chịu uỷ khuất.

 

Thích là thích.

 

Không thích là thích.

 

Chú Lâm cúi đầu, mái tóc hoa râm lúc cũng nhuốm màu ảm đạm:

 

mà.”

 

“Uyển Nhu, em thích cũng , chỉ cần để ở bên cạnh em là đủ .”

 

Mẹ Lương cũng chú cứ canh giữ như thế, bà cảm thấy lão Lâm nên sống cuộc đời của riêng , vì lãng phí cả đời thời gian lên bà.

 

Dường như thấu Lương định điều gì, chú Lâm theo phản xạ điều kiện mở lời:

 

“Uyển Nhu.”

 

Vừa mở miệng mang theo vài phần cầu xin:

 

ở bên cạnh em cả đời , nếu thật sự bắt rời xa em, ngược gì cho nữa.”

 

“Em cứ để ở bên cạnh em , cơm , giải khuây , thế nào cũng mà.”

 

Dường như rời khỏi Lương, chú cũng còn ý nghĩa gì để sống tiếp nữa.

 

Điều khiến Lương thở dài một tiếng:

 

“Vậy thì tùy ông .”

 

Bà bảo Giang Mỹ Thư dìu bà phòng.

 

Giang Mỹ Thư chút thắc mắc, nhưng Lương mở lời thì cô sẽ hỏi.

 

Mãi cho đến khi phòng, khi Lương xuống, thấy Giang Mỹ Thư thôi, bà mỉm :

 

“Có cảm thấy quá tuyệt tình ?”

 

Giang Mỹ Thư do dự một chút:

 

“Không ạ, chỉ là con tò mò tại đồng ý với chú Lâm thôi.”

 

Mẹ Lương thở dài:

 

“Mẹ và ông khả năng .”

 

Nếu khả năng thì bốn mươi năm ở bên , chứ đợi đến bốn mươi năm .

 

Giang Mỹ Thư hiểu lắm, nhưng Lương giải thích, cô cũng tiện hỏi thêm.

 

“Bây giờ thế .”

 

Mẹ Lương chằm chằm thanh xà ngang nóc nhà:

 

“Giang Giang, khi ch-ết là mộ tổ nhà họ Lương.”

 

Giang Mỹ Thư vạn ngờ là vì nguyên nhân .

 

“Sau con cháu các con còn đến cúng bái .”

 

một cách bình thản:

 

“Mẹ thủ hộ nhà họ Lương cả đời, sẽ chôn cùng cái lão già ch-ết tiệt , nhưng sẽ mộ tổ nhà họ Lương, hậu đại nhà họ Lương thờ phụng, đây là điều xứng đáng nhận.”

 

Mẹ Lương nhiều lúc tỉnh táo đến đáng sợ.

 

Nếu bà ở bên chú Lâm, chắc chắn sẽ mộ tổ nhà họ Lương, giữa cái và cái , bà chọn cái vẻ hư vô mờ mịt .

 

Giang Mỹ Thư thể hiểu nổi:

 

còn chú Lâm...”

 

Chú chờ đợi Lương cả đời mà.

 

Mẹ Lương cụp mắt:

 

“Chú Lâm là chú Lâm, .”

 

“Tiểu Giang, giữa và ông khả năng .”

 

Bà bảy mươi tuổi , thể nào trong cảnh tái giá nữa, con cái gối bà sắp bồng cháu nội đến nơi , cần thiết.

 

Giang Mỹ Thư:

 

“Mẹ dường như là kiểu tính toán với thế tục như .”

 

Mẹ Lương mà cô bao giờ quan tâm đến những danh tiếng bên ngoài, bà luôn sống cho chính .

 

Mẹ Lương thở dài, bà lắc lắc chiếc quạt nan, giơ tay gõ nhẹ trán Giang Mỹ Thư:

 

“Cái con bé đầu gỗ , thể nghĩ thoáng một chút chứ??”

 

“Nếu lão Lâm trẻ hai mươi tuổi, sẽ đồng ý ngay.”

 

bây giờ .”

 

Bà lắc đầu:

 

“Một mái đầu bạc trắng, hứng thú với ông già.”

 

Lời thật lòng đấy.

 

Cả đời Lương đều thích những thứ đẽ, trai.

 

Cả đời chú Lâm bao giờ gọi là trai cả, chỉ thể là một bình thường, bà thích chính là thích.

 

Giang Mỹ Thư vạn ngờ câu trả lời là thế , cô ngẩn hồi lâu:

 

“Vậy nếu con giới thiệu cho vài đồng chí nam trẻ tuổi thì ạ?”

 

Mẹ Lương đang nhắm mắt dưỡng thần, liền hé mắt :

 

“Thế thì sẽ cân nhắc thử xem nên một mối tình vong niên .”

 

“Không kết hôn.”

 

Bao nhiêu tài sản của bà để cho mấy gã đàn ông hoang ở bên ngoài dòm ngó .

 

Được .

 

Giang Mỹ Thư tại Lương từ chối chú Lâm , bà là một yêu cái (nhan khống).

 

Chú Lâm cùng lắm chỉ thể gọi là hiền hậu, ngoại hình của chú tuyệt đối liên quan gì đến từ tuấn tú cả.

 

Lúc trẻ , lúc già đương nhiên cũng .

 

“Hiểu ?”

 

Mẹ Lương u uất :

 

“Sau trẻ con của con , ít quản chuyện lớn thôi.”

 

Giang Mỹ Thư nũng nịu ừ một tiếng:

 

“Vậy con giới thiệu cho trẻ tuổi nhé, lấy ạ?”

 

Mẹ Lương trả lời dứt khoát:

 

“Con mà dám giới thiệu thì dám lấy.”

 

Lần , đến lượt Giang Mỹ Thư “ngã ngửa".

 

nữa .

 

Đợi đến khi từ trong phòng , Giang Mỹ Thư sờ sờ khuôn mặt nóng bừng, thầm nghĩ, - một đến từ hậu thế - mà Lương cho đỏ mặt tía tai thế .

 

Thật sự là ngại quá mất.

 

ngoài thấy chú Lâm đang ở góc tường, bóng lưng trông chút cô độc lạc lõng, điều khiến nụ mặt Giang Mỹ Thư cũng vụt tắt ngay lập tức.

 

“Chú Lâm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-467.html.]

 

Cô gọi một tiếng.

 

Sắc mặt chú Lâm dường như điều chỉnh , chú cố gắng nặn một nụ :

 

“Uyển Nhu bên món gì ăn , để chú cho bà ?”

 

“Còn con nữa, cùng Thu Nhuận đến Quảng Châu thật sự vất vả .”

 

“Có món gì ăn , chú Lâm luôn cho.”

 

tất nhiên là món Uyển Nhu thích , mới đến món Giang Mỹ Thư thích.

 

Giang Mỹ Thư lắc đầu, cô cứ ngỡ chú Lâm sẽ hỏi cơ, vạn ngờ đối phương ý định nhắc đến chuyện đó.

 

Ngược là cô chút quen với cách trò chuyện giữa những già .

 

Lúc cô còn tâm trí mà ăn uống chứ, trong đầu là những suy nghĩ rối rắm.

 

“Chú cứ ạ.”

 

Trong lòng chú Lâm tính toán, cô cũng ăn gì, đang định bỏ .

 

Giang Mỹ Thư đột nhiên lên tiếng:

 

“Chú Lâm, chú đừng trách cháu, cháu đều là vì danh tiếng của những đứa con như tụi cháu nên mới như thôi.”

 

Chú Lâm lắc đầu:

 

v-ĩnh vi-ễn bao giờ trách em .”

 

“Hơn nữa.”

 

Chú Giang Mỹ Thư, sắc mặt ôn hòa, ánh mắt bao dung, dường như xuyên thấu qua thứ bằng sự thông tuệ.

 

“Bây giờ như thế .”

 

thể ở bên cạnh em , điều đó là đủ .”

 

Không vợ chồng, bạn cũng .

 

Chỉ cần thể thấy bà là đủ .

 

Mấy chục năm , ngay cả việc thấy bà đối với chú cũng là điều xa xỉ.

 

Hiện nay thể sống chung một mái nhà, nấu những món ăn bà thích.

 

Đối với chú Lâm mà , thế là đủ .

 

Giang Mỹ Thư thấy lời , cô chút chấn động:

 

“Chú...”

 

Cô cũng nên dùng từ gì để hình dung về chú Lâm nữa:

 

“Chú thích cháu ?

 

Tại vẫn thể như ?”

 

Chú Lâm khẽ:

 

“Bởi vì thích chính là chỉ cần thấy bà vui vẻ là .”

 

Giang Mỹ Thư thật sự hiểu nổi tình cảm của chú Lâm dành cho chồng, đó là sự thủ hộ cả đời mưu cầu bất kỳ sự báo đáp nào, ngay cả khi từ chối vẫn thể cứ ở bên cạnh như .

 

“Chú Lâm, đáng ạ?”

 

Giang Mỹ Thư buột miệng hỏi một câu.

 

Trong mắt chú Lâm như chứa đựng những vì , giống như gột rửa bởi cơn mưa, rõ ràng là một ông già nhưng đôi mắt chú sáng rực lạ thường.

 

Đó là dáng vẻ khi nhắc đến yêu thương nhất.

 

“Đáng.”

 

Chú dùng tông giọng nhẹ nhàng nhất, lời hứa nặng nề nhất.

 

“Cả đời Lâm Tuyết Sinh chỉ sống vì ba chữ Tần Uyển Nhu.”

 

“Đã quá đủ vốn .”

 

Chú Lâm tên thật là Lâm Tuyết Sinh, là khi đến nhà họ Tần, chủ nhà mới đặt cho, về chú liền dùng cái tên để xưng hô.

 

Giang Mỹ Thư chú Lâm như , hồi lâu cô nên lời.

 

“Chú Lâm, chúc chú hạnh phúc ạ.”

 

Cô thầm trong lòng.

 

Sau khi chào tạm biệt chú Lâm, Giang Mỹ Thư gọi điện thoại cho Lương Thu Nhuận đang ở phương xa Quảng Châu, đơn giản qua tình hình bên phía đài truyền hình, thông báo chi tiết thời gian cho đối phương.

 

“Tám giờ tối ngày 7 tháng sáu, kênh 1 của Đài truyền hình Trung ương sẽ phát sóng quảng cáo tuần , lão Lương, đến lúc đó nhớ đón xem đúng giờ là .”

 

Lương Thu Nhuận quan tâm đến những điều , nhưng dường như quan tâm, chỉ mở lời hỏi:

 

“Vậy còn em?

 

Khi nào thì em về?”

 

Lần Giang Mỹ Thư về thủ đô xử lý việc ở đài truyền hình, Lương Thu Nhuận ở Quảng Châu trông nom, đây từng chuyện như , lúc đó mới kết hôn với cô, thường xuyên công tác mười ngày nửa tháng, cũng nỗi nhớ nhung là gì, chỉ nhanh ch.óng thành công việc.

 

hiện tại Giang Mỹ Thư mới bốn ngày, chút quen .

 

Bởi vì, bất kể là về nhà , trong đầu đều tràn ngập thở của Giang Mỹ Thư, điều khiến Lương Thu Nhuận căn bản thể tập trung tinh thần để việc .

 

Giang Mỹ Thư thấy lời , cô ngẩn một lúc, bịt ống , nhỏ giọng hỏi:

 

“Lão Lương, nhớ em ?”

 

Con Lương Thu Nhuận “mềm lòng", bất kể gì cũng đều kín đáo.

 

Bị Giang Mỹ Thư hỏi một cách trực diện như , khi Giang Mỹ Thư cứ ngỡ sẽ thừa nhận, nào ngờ Lương Thu Nhuận ừ một tiếng, thừa nhận một cách dứt khoát:

 

“Nhớ em .”

 

“Là nhớ em thật.”

 

“Giang Giang, những ngày em ở đây, trong nhà cũng thấy hình bóng của em.”

 

Cũng chính khoảnh khắc , Lương Thu Nhuận thừa nhận rằng, đàn ông cố chấp như khúc gỗ khô cuối cùng cũng nở những bông hoa diễm lệ lúc .

 

Giang Mỹ Thư chút ngạc nhiên khi trực tiếp thừa nhận như , nghĩ đến đây cô khẽ một tiếng:

 

“Lão Lương, tiến bộ quá đấy.”

 

“Trước đây bao giờ như .”

 

Trước đây cô và lão Lương, phần lớn thời gian đều là cô còn , Lương Thu Nhuận gặp bất kỳ chuyện phiền lòng nào trong công việc cũng đều với cô.

 

Ngay cả nỗi nhớ nhung cũng .

 

Con Lương Thu Nhuận nhẫn nhịn, khắc chế, dịu dàng, mạnh mẽ.

 

Có thể khiến những lời nhớ nhung, thật sự Giang Mỹ Thư cảm thấy thành tựu.

 

cải tạo một đàn ông nhẫn nhịn khắc chế như thành một đàn ông bộc bạch tình yêu.

 

“Như mà.”

 

Giang Mỹ Thư lẩm bẩm:

 

“Anh nhớ em thì cứ với em, khi bên bận xong, em sẽ về nhà thăm ngay lập tức.”

 

“Mất bao lâu nữa?”

 

Dường như nếm vị ngọt, Lương Thu Nhuận cũng bắt đầu chuyện thẳng thắn với Giang Mỹ Thư.

 

Giang Mỹ Thư ngẩn hồi lâu, đó mới bấm đốt ngón tay, chậm rãi với :

 

“Hôm nay mới ngày 5 thôi, ngày 7 quảng cáo mới phát sóng, em chắc chắn xem hiệu quả tivi , cho nên nhanh nhất cũng sáng mùng 8 mới về , nhanh nhất mùng 10 mới về đến nhà.”

 

 

Loading...