Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 464

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:23:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây là đầu tiên cô những lời nặng nề như mặt Lương Thu Nhuận.

 

Giang Mỹ Thư mặt Lương Thu Nhuận luôn dịu dàng, nhàn nhã, bao giờ như thế .

 

Kiên định, lạnh lùng, và còn mang theo vài phần ý vị từ bỏ.

 

khi Giang Mỹ Thư xong lời , Lương Thu Nhuận ngẩn một hồi lâu:

 

“Giang Giang, em——”

 

Giang Mỹ Thư cũng nhận giọng điệu của gay gắt, cô cố gắng giữ cho tâm trạng bình :

 

“Anh Lương, Gia Huy, các hiểu sự đáng sợ của truyền thông tivi , em lấy một ví dụ, hiện tại đến xưởng xe đạp Hoành Thái là một triệu ở Quảng Châu, nếu khi quảng cáo của Hoành Thái lên đài Trung ương, lúc đó sẽ là sự lan truyền bão tố, lúc đó đến thương hiệu xe đạp Hoành Thái sẽ là bao nhiêu ?”

 

Lương Thu Nhuận .

 

dám nghĩ tới.

 

Phương pháp của Giang Mỹ Thư mở cho một thế giới quan khác.

 

Giang Mỹ Thư thấy gì, liền tiếp tục:

 

“Quảng Châu ba bốn triệu , thực sự đến Hoành Thái lẽ tới năm trăm nghìn , mà năm trăm nghìn mang doanh một năm mười nghìn chiếc xe đạp.”

 

“Được thôi, em lấy một ví dụ khác, một khi Hoành Thái lên quảng cáo đài Trung ương, lúc đó cả nước sẽ đến, em cứ cho là gia đình nào cũng tivi , nhưng hàng xóm láng giềng sống cùng chẳng lẽ sang nhà xem nhờ tivi ?”

 

“Vậy thì cứ như thế, quảng cáo Hoành Thái sẽ lan truyền đến bao nhiêu ?”

 

Vẫn ai gì, Giang Mỹ Thư bình tĩnh :

 

“Các , để em ,”

 

“Ít nhất là gấp mười , gấp trăm hiện tại.”

 

“Và đó mới chỉ là kênh thông tin tivi thôi, về cứ truyền , truyền tai , danh tiếng phát tán, đó mới thực sự là trận chiến cam go mà Hoành Thái đ-ánh.”

 

“Anh Lương, Gia Huy, em đùa với các , nếu thực sự đến bước đó, sản phẩm doanh và đơn hàng mà nguồn cung phía của chúng đáp ứng dẫn đến xưởng phá sản, em nghĩ nếu như thì thà đóng cửa ngay từ đầu cho xong.”

 

“Như rảnh nợ thể kháng rủi ro.”

 

Đây mới là Giang Mỹ Thư, một Giang Mỹ Thư ẩn giấu vẻ ngoài yếu đuối, an phận, lười biếng.

 

Cô hoặc là .

 

Hoặc là đến mức mỹ nhất.

 

Điểm thật sự bình thường nào cũng , chỉ là bình thường cơ hội để cô bộc lộ tính cách thực sự thôi, đa trường hợp đều cao gánh vác hộ .

 

Nên đến lượt Giang Mỹ Thư lo lắng, nhưng hôm nay thì khác.

 

Giang Mỹ Thư yếu đuối tưởng chừng như thể tự lo liệu bộc lộ khía cạnh mạnh mẽ của .

 

điều đó những Lương Thu Nhuận ngạc nhiên, mà ngược còn khiến cảm thấy vô cùng si mê.

 

Lương Thu Nhuận Giang Mỹ Thư với đôi mắt sáng rực, trong xương cốt mang theo vẻ lạnh lùng.

 

Lúc mới sực tỉnh, bất kể Giang Mỹ Thư như thế nào, đều thích.

 

Tất nhiên, chủ đề xa vời một chút.

 

Lương Thu Nhuận vứt bỏ những ý nghĩ lộn xộn trong đầu, giọng cũng trầm xuống:

 

“Giang Giang, hiểu ý em, khi quảng cáo đài Trung ương phát sóng, Hoành Thái của chúng sẽ xuất hiện sự tăng trưởng bùng nổ, và việc chúng cần khả năng ứng phó với rủi ro .”

 

Lời lý, Giang Mỹ Thư gật đầu.

 

Lương Thu Nhuận:

 

“Em mức tối thiểu là mười nghìn chiếc.”

 

Giang Mỹ Thư ừ một tiếng:

 

“Ước tính thận trọng là mười nghìn chiếc, đó còn là kết quả của việc năng suất của các theo kịp.”

 

“Nếu năng suất theo kịp, mười nghìn chiếc cũng đủ .”

 

Lương Thu Nhuận:

 

“Để nghĩ xem.”

 

Anh đến bàn việc, lấy một cuốn sổ tay dùng hàng ngày, hí hoáy vẽ vời lên đó.

 

Lúc là hơn ba giờ chiều, ánh nắng xế chiều chiếu lên mặt Lương Thu Nhuận, góc nghiêng của sắc sảo tuấn tú, nho nhã như ngọc, quả thực là ưa .

 

Chỉ là Giang Mỹ Thư vốn bình thường mê vẻ trai thì lúc tâm trí mà thưởng thức.

 

Cô chỉ im lặng và lo lắng chờ đợi.

 

Một lúc lâu , Lương Thu Nhuận dường như tính toán xong tất cả, lúc mới cầm một tờ giấy đưa cho Giang Mỹ Thư:

 

“Em xem thử .”

 

Giang Mỹ Thư cầm lấy xem, đầu óc cô xoay chuyển đủ nhanh, nên xem một lúc lâu mới hiểu ý của Lương Thu Nhuận.

 

“Làm ba ca, dùng một trăm như ba trăm , tiếp theo là mở rộng tuyển dụng, đem những vấn đề chi tiết đơn giản giao hết ngoài cho bên ngoài .”

 

“Như thể tăng năng suất, thể tiếp tục duy trì sản lượng.”

 

Giang Mỹ Thư:

 

“Hiện tại là khả thi.”

 

“Anh Lương, kể từ khoảnh khắc quảng cáo của Hoành Thái lên đài Trung ương, phía chúng chuẩn sẵn sàng chiến đấu , ít nhất hàng tồn kho, hàng tồn kho của rải các hợp tác xã cung tiêu và bách hóa tổng hợp khắp cả nước.”

 

“Như mới thể đảm bảo những khách hàng xem quảng cáo Hoành Thái tivi, họ thể mua xe đạp Hoành Thái.”

 

“Đây là những việc .”

 

Đây cũng là bộ kế hoạch của Giang Mỹ Thư, một đoạn quảng cáo cứu sống một nhà máy, thể, nhưng cũng thể .

 

Bởi vì thiên thời địa lợi nhân hòa đều thiếu một , chỉ dựa quảng cáo để tạo dựng danh tiếng, nếu năng suất trong xưởng theo kịp, hoặc là xưởng xảy vấn đề, thì cho dù đơn hàng ngập trời đến, họ cũng nhận nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-464.html.]

 

Nói cho cùng, thành công thì thiếu một cơ hội cũng xong.

 

Lương Thu Nhuận:

 

“Để sắp xếp.”

 

“Một là tranh thủ thời gian, sắp xếp ba ca, cố gắng trong tháng đầu tiên giành năm nghìn chiếc tồn kho, hai là tìm đến các hợp tác xã cung tiêu khắp cả nước để rải hàng.”

 

“Ba,” Lương Thu Nhuận khựng một chút, “chính là chuyện Lưu Tam Tỷ quảng cáo, Giang Giang, một khi bận rộn lên sợ là thời gian, nên cần em giúp để mắt tới một chút.”

 

Về mảng quảng cáo mà để một Kiều Gia Huy trông coi thì Lương Thu Nhuận rõ ràng là yên tâm.

 

Giang Mỹ Thư ừ một tiếng:

 

“Bên em vấn đề gì.”

 

Thấy ai nấy đều việc, chỉ , Kiều Gia Huy nhịn hỏi :

 

“Vậy còn ?

 

gì?”

 

Lương Thu Nhuận liếc một cái:

 

mà bận lên thì lẽ xưởng cũng quán xuyến hết , cứ ở nhà canh chừng xưởng là .”

 

Yêu cầu của đối với Kiều Gia Huy cao, thứ cứ vận hành trong quy tắc của , còn Kiều Gia Huy chỉ cần để mắt xem trong quá trình máy móc vận hành đừng để xảy sai sót là đủ.

 

Kiều Gia Huy cảm giác nhân cách xúc phạm, nhưng đối diện với ánh mắt của Lương Thu Nhuận, dám lên tiếng.

 

Mặc dù Hoành Thái là của , nhưng bất kể là Lương Thu Nhuận Giang Mỹ Thư đều quyền lên tiếng hơn mà.

 

Điều khiến Kiều Gia Huy chút ngượng ngùng.

 

Tiếc là đến lúc mấu chốt, ai quan tâm đến cảm nhận của Kiều Gia Huy nữa.

 

Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận gần như chia hành động, Lương Thu Nhuận chuẩn tồn kho, chuẩn vấn đề rải hàng các hợp tác xã cung tiêu và bách hóa tổng hợp ở khắp các địa phương.

 

Giang Mỹ Thư thì gọi Lưu Tam Tỷ cùng đoạn quảng cáo nhạc nền dạo đầu.

 

Lần quảng cáo vô cùng thuận lợi, vì bản Lưu Tam Tỷ cũng nghiên cứu về nhạc lý, nên khi bản nhạc nền vang lên, cô nhanh ch.óng tìm cảm giác.

 

Giang Mỹ Thư Lưu Tam Tỷ trong băng ghi hình, cô chỉ thể cảm thán:

 

“Tam Tỷ, chị đúng là sinh để nghề , hễ đối diện với ống kính là cái gì cũng hết.”

 

Lưu Tam Tỷ vuốt tóc, cô để kiểu tóc uốn xù mì thịnh hành nhất bấy giờ, khuôn mặt tròn trịa như trăng rằm, môi đỏ răng trắng, quả thực là một gương mặt “quốc thái dân an".

 

“Cái miệng nhỏ của em chỉ khéo khen thôi.”

 

“Em cứ xem thử , nếu bản quảng cáo vấn đề gì thì chị theo đoàn phim rời .”

 

Giang Mỹ Thư lời liền ngẩn :

 

“Chẳng vẫn đang phim ở đây ?

 

Sao gấp gáp thế ạ?”

 

Lưu Tam Tỷ:

 

“Chúng đến Quảng Châu cũng gần một tháng , các cảnh ở đây đều xong, chúng Phật Châu .”

 

Giang Mỹ Thư chút luyến tiếc, cô tiến lên ôm Lưu Tam Tỷ:

 

“Tam Tỷ, cơ hội chị nhất định thăm em nhé.”

 

“Hoặc chị Thủ đô thì cũng thể liên lạc với em, nếu em ở Thủ đô thì sẽ ở Quảng Châu, tóm là quanh quẩn ở hai nơi thôi ạ.”

 

Lưu Tam Tỷ cũng chút nỡ, quá trình cô và Giang Mỹ Thư chung sống khá hợp rơ, giờ đột ngột rời coi như mất một bạn.

 

đối với lời mời của Giang Mỹ Thư, cô trả lời dứt khoát:

 

“Nhất định , cơ hội chắc chắn sẽ đến tìm em.”

 

Tiễn Lưu Tam Tỷ xong, Giang Mỹ Thư lúc mới xem xem đoạn quảng cáo, nhạc dạo vang lên, Lưu Tam Tỷ trong băng ghi hình liền bước .

 

dắt xe đạp, tạo nên sự tương phản rõ nét với đám đông chen chúc.

 

Cộng thêm câu quảng cáo đó, vang lên đúng lúc.

 

Giang Mỹ Thư xem xong cuối cùng, thầm nghĩ trong lòng, .

 

Theo sự thể hiện của Lưu Tam Tỷ, về cơ bản thể dự đoán rằng nếu cô lên quảng cáo đài Trung ương, đoạn quảng cáo chắc chắn sẽ nổi tiếng.

 

Giang Mỹ Thư khi xác nhận bản gốc vấn đề gì liền bàn bạc với Lương Thu Nhuận một hồi, Hoành Thái ở Quảng Châu thể thiếu , Lương Thu Nhuận trấn thủ Quảng Châu, cô thì dẫn theo A Chính cùng về đài truyền hình Trung ương ở Thủ đô để gửi băng ghi hình quảng cáo.

 

Có thể , cuộn băng ghi hình tuyệt đối phép bất kỳ sai sót nào.

 

Lương Thu Nhuận để Giang Mỹ Thư , nhưng cũng còn cách nào khác, chỉ là lúc , đổi A Chính thành Kiều Gia Huy, A Chính tuy võ lực khá nhưng con đủ linh hoạt.

 

Vẫn là Kiều Gia Huy linh hoạt hơn một chút, Kiều Gia Huy và A Chính bảo vệ kép, phía Lương Thu Nhuận cũng thể yên tâm phần nào.

 

Chỉ là khi Giang Mỹ Thư rời , Lương Thu Nhuận cứ như mất hồn.

 

Thư ký Trần thấy liền :

 

“Lãnh đạo, nếu yên tâm về cô Giang như , cùng cô ạ?”

 

Việc gì trong văn phòng việc mà đầu óc nghĩ về đối phương chứ.

 

Lương Thu Nhuận lắc đầu:

 

“Giang Giang tự rèn luyện, cô cùng .”

 

Giang Mỹ Thư tuy , nhưng Lương Thu Nhuận thể đoán .

 

Chỉ thể , hiểu Giang Mỹ Thư nhất vẫn là Lương Thu Nhuận, cô quả thực suy nghĩ đó.

 

Đặc biệt là Lương Thu Nhuận đưa đột xuất đợt , Giang Mỹ Thư nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết một điều.

 

 

Loading...