Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 448
Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:20:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lê Văn Quyên đến trường mua bản thiết kế, năm đồng một bản, mà còn thể kén cá chọn canh, quá nhiều lựa chọn.
Cô là đàn chị, là bà chủ, là khách hàng lâu năm.
Ổn định thu mua bản thiết kế trang phục tại trường, cô gần như gom hơn một nửa sinh viên thiết kế trang phục của cả trường tay .
Mà những sinh viên khi nghiệp, tại các đơn vị thiết kế trang phục lớn ở Hương Cảng, sẽ lập tức trở thành những nhà thiết kế lớn.
Còn hiện tại, họ vẫn chỉ là những sinh viên nghèo tìm việc .
Chiêu của Lê Văn Quyên tương đương với việc Thời trang Lê Thị hơn một nửa bạn học của Đại học Hương Cảng thiết kế cho cô .
Chỉ riêng điểm thôi, ở khắp Dương Thành là độc nhất vô nhị.
Đây cũng là lý do tại Thời trang Lê Thị luôn là nơi cho đời những sản phẩm hot.
Bởi vì trong tay cô , là những học thiết kế chuyên nghiệp.
Các xưởng may khác đ-ánh cô , nhưng họ sẽ chép, thông thường khi Xưởng may Lê Thị xuất hiện mẫu mới, họ sẽ cử dò hỏi.
Bản thiết kế.
Nếu bản thiết kế, dò hỏi kiểu dáng trang phục cũng , tóm nếu dò hỏi là họ thể kiếm lời .
Khi Giang Mỹ Thư đến, Lê Văn Quyên đang rà soát nội gián:
“Nói ?
Ai văn phòng của ."
Cô từ Hương Cảng về buổi sáng, mang theo hàng trăm bản thiết kế để trong ngăn kéo văn phòng và khóa , nhưng khi cô vệ sinh xong thì ổ khóa ngăn kéo cạy .
Những bản thiết kế đó cánh mà bay.
Trước đầy ba phút.
Lê Văn Quyên lập tức phản ứng , liền phong tỏa cửa và cửa của bộ nhà xưởng, cho , còn gọi những thanh niên khỏe mạnh đến canh giữ ở phía và phía .
Đối mặt với sự chất vấn của Lê Văn Quyên, những bên lập tức im phăng phắc.
“Bà chủ Lê, chúng thực sự lấy bản thiết kế của cô mà."
Lê Văn Quyên lời đó:
“Bản thiết kế trong văn phòng của biến mất, chỉ trong vòng ba phút biến mất, là các , cũng là đồng nghiệp phái các đến, bất kể là ai lấy bản thiết kế, nếu bây giờ giao bản thiết kế , thể truy cứu, nhưng nếu giao."
Vẻ mặt cô lạnh lùng:
“Vậy thì đợi báo cảnh sát, tù vì tội trộm cắp!"
Vẫn ai gì.
Cửa hàng Thời trang Lê Thị tổng cộng hơn bốn mươi công nhân, lúc , những cái đầu đen kịt đang cửa, nhưng ai đáp .
“Văn Quyên , cô ."
Một phụ nữ ngoài năm mươi tuổi bước :
“Họ đều là những cũ của Thời trang Lê Thị , lập công lao hãn mã cho xưởng may của chúng , cô nghi ngờ họ như , thật sự là quá nản lòng ."
Người ai khác, bà là kế của Lê Văn Quyên.
Lê Văn Quyên năm đó giành Xưởng may Lê Thị từ tay con trai út của bà , bà ôm hận trong lòng, lúc mới chuyện khích bác ly gián.
“ , tiểu bà chủ Lê, chúng thực sự trộm đồ."
“Ngày nào chúng cũng vì xưởng trưởng mà dầm mưa dãi nắng, cô nghi ngờ chúng như , thật sự là quá đau lòng."
“ thế, chúng kẻ trộm, cô quá đáng lắm."
Nội loạn của Lê Văn Quyên bình định , kẻ trộm tìm , nhà đến khích bác, cảm xúc của cũng đổi.
Vẻ mặt cô khó coi:
“ , tìm kẻ trộm, ai hết."
“ thể thẳng với các , mang về từ Hương Cảng gần một trăm bản thiết kế, đây là bát cơm của Xưởng may Lê Thị chúng trong nửa năm tới, bát cơm mất , thị phần của xưởng may chúng chèn ép, lúc đó chỉ , mà tất cả mặt ở đây đều sẽ mất việc."
Lời dứt, lập tức im lặng, tiếp theo là một hồi lo lắng.
“Chúng lấy."
“Ai lấy bản thiết kế thì mau nộp ."
“Định hại ch-ết ?"
Quả nhiên, chỉ khi lợi ích ảnh hưởng, những mới đoàn kết nhất trí.
Vẫn ai thừa nhận.
Trần Mai:
“Lê Văn Quyên đều nghi ngờ các , các còn bán mạng cho cô ?"
Trần Mai chính là kế của Lê Văn Quyên.
Mọi lời nào.
Lê Văn Quyên lạnh:
“ ý của bà, đào chân tường của , lấy cổ phần về cho đứa con trai tàn phế vô dụng của bà."
“ cho bà , bao giờ chuyện đó ."
“Hôm nay Lê Văn Quyên đặt lời ở đây, ai thể giúp bắt kẻ trộm, đòi bản thiết kế, đó sẽ cổ phần của Xưởng may Lê Thị ."
Lời dứt, còn đợi xôn xao lên.
Giang Mỹ Thư ở bên ngoài túm c.h.ặ.t lấy một đàn ông g-ầy yếu:
“."
Cô khẽ.
“ bắt ."
Cũng là Giang Mỹ Thư gặp may, cô vốn dĩ đang đợi Lê Văn Quyên, khi nhận tin cô về liền qua tìm, ai ngờ Xưởng may Lê Thị đang bắt kẻ trộm, cô thế thì tiện nhập hàng .
Nên cô đợi ở cửa .
Ai mà ngờ , một đàn ông lén lén lút lút từ lỗ ch.ó chui .
Giang Mỹ Thư dù ngốc cũng hạng lành gì, trong sân đang bắt kẻ trộm, bên ngoài chui lỗ ch.ó trốn .
Rõ ràng thứ gì .
Giang Mỹ Thư liền phang một viên gạch qua.
Người đàn ông đ-ánh cho hoa mắt ch.óng mặt, cô liền túm định trong, kết quả thấy Lê Văn Quyên , cô vô cùng ngại ngùng:
“Bà chủ Lê, đại khái lẽ hình như là bắt , cô qua xem thử xem?"
Lời dứt, tất cả đều qua.
Lê Văn Quyên càng là sải bước tới, đầu tiên là một tiếng cảm ơn với Giang Mỹ Thư, tiếp theo là một cái tát trời giáng mặt đàn ông g-ầy nhỏ đó:
“Lão Lục lão Lục, ăn của , uống của , ở của , mà còn ăn cây táo rào cây sung ?"
Một cái tát giáng xuống, trực tiếp lấy từ trong lòng một xấp lớn bản thiết kế.
Khi những bản thiết kế bay , tang chứng vật chứng rành rành.
Cũng may là kẻ trộm bản thiết kế lựa chọn đặc biệt, g-ầy nhỏ để dễ chui lỗ ch.ó, nếu Giang Mỹ Thư chắc bắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-448.html.]
Lão Lục túm cổ, dám động đậy chút nào, Lê Văn Quyên là nóng tính, tất cả đều điều đó.
Anh chỉ hận chọn thời cơ , địa điểm mà Giang Mỹ Thư phá hỏng, hận thù trừng mắt Giang Mỹ Thư.
Giang Mỹ Thư cạn lời:
“Đừng như , trộm thì sẽ bắt."
“Đừng trách , trách thì trách trộm ."
Lê Văn Quyên “ừm" một tiếng, tát lão Lục:
“Anh còn dám cô như ?
Anh còn mặt mũi ?
Bản hãy nghĩ xem, chỗ nào sai ?"
“Lão Lục, đối đãi với tệ, mà phản bội như thế ?"
Lão Lục cúi đầu lời nào.
Lê Văn Quyên dậy ném , với những bên cạnh:
“Giúp báo cảnh sát, ngoài , từ ngày hôm nay hãy dừng hết thu-ốc của lão Lục cho ."
Lời dứt, lão Lục lập tức bật dậy, ôm lấy chân Lê Văn Quyên:
“Chị Lê, sai , sai ."
Lê Văn Quyên thèm :
“Trói cho , treo mái hiên , để tất cả đều thấy."
Đây là sát kê cảnh hầu.
Trong phút chốc, trong sân nhỏ chỉ còn tiếng và tiếng cầu xin của lão Lục.
Công nhân bên sợ hãi vô cùng.
Lê Văn Quyên lạnh lùng :
“ , sẽ bạc đãi các , nhưng cũng dung thứ cho sự phản bội, nếu ai trong các như nữa thì sẽ kết cục giống như lão Lục."
Lời dứt, lập tức im phăng phắc.
“Bà chủ, chúng ."
Lê Văn Quyên họ, chỉ Trần Mai đang xem kịch :
“Bà còn ?
Có gửi ảnh nóng của bà cho ông già nhà ?"
“Để ông xem xem, đây là cái sừng thứ mấy bà cắm cho ông ?"
Lời , sắc mặt Trần Mai khó coi rời .
Đợi bà , Lê Văn Quyên đầu thì thấy Giang Mỹ Thư đang với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Lê Văn Quyên khổ một tiếng:
“Để cô chê ."
Giang Mỹ Thư:
“Làm thể chứ?
Bà chủ Lê, thấy cô giỏi quá mất."
Thủ đoạn sấm sét nhanh ch.óng dẹp yên chuyện.
Lê Văn Quyên:
“Chỉ là ép thôi."
Cô kéo Giang Mỹ Thư phòng:
“Cô cũng đừng gọi là bà chủ Lê nữa, nếu chê thì gọi một tiếng chị Lê nhé?"
Giang Mỹ Thư đà lấn tới:
“Chị Lê."
Vào văn phòng.
Lê Văn Quyên rót cho cô một ly nước:
“Cô cứ uống , để sắp xếp các bản thiết kế."
Giang Mỹ Thư “ừm" một tiếng, cũng vội, bưng ly nước lặng lẽ uống, cứ thế Lê Văn Quyên sắp xếp bản thiết kế.
Tổng cộng chín mươi tám bản, đều cô vuốt thẳng từng chút một, sắp xếp theo thứ tự.
Cô dường như đang lo lắng nên bảo quản bản thiết kế như thế nào.
Giang Mỹ Thư kịp thời đưa gợi ý:
“Chị Lê, chị qua két sắt ?"
“Mua một cái két sắt giấu ở nơi chỉ chị ."
“Lùi một bước mà , cho dù đối phương lấy mất két sắt thì cũng chắc lấy đồ bên trong."
“Nếu sợ két sắt quá gây chú ý, chị cũng thể hỏi ngân hàng xem nơi nào nhận lưu giữ hộ ."
Từng lời gợi ý của Giang Mỹ Thư dường như mở một hướng mới cho Lê Văn Quyên.
Điều khiến Lê Văn Quyên vô cùng ngạc nhiên:
“Sao cô nhiều thứ như ?"
Giang Mỹ Thư mím môi :
“Người yêu em xưởng trưởng, cũng sẽ những nhu cầu kiểu , nhiều thấy nhiều nên cũng một chút."
Dĩ nhiên là dối thôi, phần lớn là từ tivi mà cô xem ở kiếp .
Lê Văn Quyên:
“Cảm ơn em."
Cô trịnh trọng:
“Nếu em giúp chị bắt kẻ trộm, xưởng may của chị chắc chắn sẽ tổn thương nặng nề, chắc gượng dậy nổi."
Làm xưởng may thì thiết kế là quan trọng nhất, một bản thiết kế kiểu dáng hot là đủ để xưởng của họ duy trì sản xuất trong một thời gian dài.
Giang Mỹ Thư thẳng thắn :
“Cũng chỉ là gặp may thôi ạ."
“ lúc."
Ai mà ngờ chứ, cô vặn đến cửa đợi thì kẻ trộm từ phía đó.
Chỉ thể , thiên thời địa lợi nhân hòa, thiếu một thứ nào.
“Là như , nhưng cũng hẳn là như ."
Lê Văn Quyên trầm giọng :
“Em vặn gặp , hơn nữa em còn thể bắt ...