Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 435

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:18:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thực sự khi rời , đầu , văn phòng vẫn là văn phòng đó.

 

Văn phòng mãi mãi sẽ bao giờ trở thành nhà.

 

Lúc gặp chuyện, nhà sẽ vì mà lo lắng thâu đêm suốt sáng ngủ , nhưng văn phòng thì .

 

Khoảnh khắc , Lương Thu Nhuận đột nhiên nhận bấy nhiêu năm qua thực bỏ lỡ nhiều việc.

 

Anh bỏ lỡ việc bầu bạn cùng Lương Nhuệ.

 

Bỏ lỡ việc hiếu thuận với cha .

 

Cũng bỏ lỡ việc ở bên cạnh vợ .

 

Anh dành bộ thời gian và tâm sức của trong văn phòng , mà khi rời , thể mang theo căn văn phòng .

 

Bởi vì văn phòng thuộc về .

 

Khi nghĩ thông suốt chuyện, Lương Thu Nhuận vô cùng dứt khoát, hề ngoảnh .

 

Có những con đường chỉ khi tự qua mới .

 

Chỉ khi lòng bàn chân xuất hiện hết nốt phồng rộp m-áu đến nốt phồng rộp m-áu khác, mới con đường , đôi giày phù hợp với .

 

Lương Thu Nhuận .

 

Người vốn dĩ nên đến tiễn nhất là Thư ký Trần đến, điều giống như một tín hiệu .

 

Kẻ tiểu nhân bạc tình bạc nghĩa Thư ký Trần, khi Lương Thu Nhuận một sớm thất thế, Thư ký Trần liền nhanh ch.óng đ-á văng .

 

Hành động của cũng nhanh ch.óng lan truyền khắp xưởng thịt.

 

Đám công nhân bên bắt đầu chút tức giận, cũng chút phẫn nộ sự bạc tình bạc nghĩa của Thư ký Trần.

 

đây khi Lương Thu Nhuận còn là Giám đốc Lương, Thư ký Trần ở xưởng thịt thể là một đắc thế, gà ch.ó cũng lên trời theo.

 

Mà giờ đây ——

 

Trong phút chốc, khắp xưởng thịt là lời c.h.ử.i rủa Thư ký Trần, đây mới chính là cục diện mà Thư ký Trần thấy, đang bày trận.

 

Đang như Khương Thái Công câu cá, kẻ mắc câu thì cứ việc tới.

 

Kẻ tiểu nhân từng tố cáo Lương Thu Nhuận , khi thấy phát tín hiệu phản bội Lương Thu Nhuận, chắc chắn sẽ đến tìm .

 

Quả nhiên, ngày thứ hai khi Lương Thu Nhuận rời khỏi xưởng thịt.

 

Giám đốc mới của xưởng thịt nhậm chức, tân quan nhậm chức đốt ba đống lửa, đống lửa đầu tiên thiêu đến Thư ký Trần.

 

Phó Giám đốc Lý đây, giờ là Giám đốc Lý, mặt Thư ký Trần, đưa tay vỗ vỗ vai , mang theo vẻ tán thưởng xen lẫn giễu cợt:

 

“Cậu là thời thế, cũng là năng lực."

 

“Biết vứt bỏ cái hư danh hão huyền, thực tế như Lương Thu Nhuận, theo , sẽ bạc đãi ."

 

Thư ký Trần xong, mặt thì hi hi, nhưng trong lòng c.h.ử.i thầm m.m.p.

 

Còn dám lãnh đạo của ông đây là hão huyền thực tế ?

 

Anh thầm nghĩ, cái loại nhà ông xách dép cho lãnh đạo của còn chẳng xứng.

 

Thấy Thư ký Trần gì.

 

Giám đốc Lý thản nhiên hỏi:

 

“Sao, ?"

 

“Chim khôn chọn cành mà đậu, so với cái ảo tưởng của Lương Thu Nhuận, rõ ràng là việc thực tế, hãy hỗ trợ cho , hai chúng sẽ cộng sự để tạo dựng nên một sự nghiệp to lớn ở xưởng thịt ."

 

“Một sự nghiệp còn hoành tráng hơn những gì Lương Thu Nhuận ."

 

Thư ký Trần mỉm :

 

“Vâng."

 

—— thực tế là cút .

 

Lương Thu Nhuận về đến nhà, cả nhà đều đang đợi , thậm chí cả Trần Hồng Kiều nhà bác cả, Thẩm Minh Anh nhà bác hai, ngay cả gia đình chú ba Lý Mẫn cũng đều mặt ở đây.

 

Rõ ràng việc Lương Thu Nhuận một sớm thất thế gây ảnh hưởng đến cục diện của cả nhà họ Lương, nếu thì thời điểm , thể nào tất cả nhà họ Lương đều tập trung ở đây .

 

Anh ôm mấy cái thùng hành lý , Giang Mỹ Thư và chú Lâm giúp một tay.

 

Có chút nặng, Lương Thu Nhuận đưa cho Giang Mỹ Thư mà tự ôm phòng.

 

Vừa thấy thu dọn cả hành lý về.

 

Bác cả Lương và Trần Hồng Kiều , sắc mặt chút đổi, bác cả Lương lên tiếng :

 

“Thu Nhuận , chẳng lẽ lời đồn bên ngoài là thật, em thật sự từ chức ở xưởng thịt ?"

 

Lương Thu Nhuận tự sớm muộn gì cũng đối mặt với ngày , “ừm" một tiếng, đặt hành lý xuống đất, mới rửa tay.

 

Bác cả Lương liền cuống quýt, đuổi theo:

 

“Em thật là, em thể từ chức chứ?

 

Người là nhốt em , nhưng chẳng giờ thả ?

 

Nói vài câu nhẹ nhàng với , để cho em tiếp tục giám đốc chẳng hơn ?"

 

“Lương Thu Nhuận, em cũng ngoài ba mươi , vẫn còn tùy hứng như hả?"

 

Lương Thu Nhuận dùng làn nước lạnh buốt rửa tay, lúc mới cảm thấy thoải mái hơn vài phần.

 

Anh dùng khăn tay lau lau tay, mới ngước bác cả Lương:

 

“Bác cả, em từ chức là công việc của chính em, bác quản rộng quá đấy."

 

Bác cả Lương vặn :

 

quản rộng chỗ nào?"

 

Ông một cách hùng hồn:

 

“Em là trụ cột của cả nhà họ Lương chúng , em mất chức giám đốc , cuộc sống của cả nhà đều xuống cả.

 

Em , ở đơn vị , em trai còn giám đốc nữa, đến cả những sự ưu đãi của cũng biến mất luôn, còn coi thường."

 

“Không chỉ , còn cả Hải Ba cháu em nữa, nó thể trường Trung học 6 học cũng là nhờ nể mặt em, giờ em giám đốc nữa, Hải Ba nhà e là đến trung học cũng chẳng học mất."

 

Thời buổi điểm thi trung học thấp hơn trung chuyên, trung chuyên đặc biệt khan hiếm, Lương Hải Ba học trung chuyên, giờ học trung học nữa, thì đúng là thành thanh niên lông bông ngoài xã hội thật .

 

Lương Thu Nhuận những lời , vẻ mặt lạnh nhạt:

 

“Chuyện đó thì liên quan gì đến em?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-435.html.]

Lời dứt, bác cả Lương liền nổi giận:

 

“Sao liên quan?

 

Em là chú nó cơ mà."

 

“Cháu em sống thì chẳng em cũng nhờ ?"

 

Giang Mỹ Thư thực sự thể nổi nữa:

 

“Lương Thu Nhuận là chú nên với cháu, tương tự là bác cả, chẳng thấy với Lương Nhuệ nhà chúng chút nào ?"

 

“Sao mà giống ?"

 

Bác cả Lương tự một bộ lý lẽ riêng, “Hải Ba nhà là huyết thống nhà họ Lương, còn Lương Nhuệ thì ?

 

Nó là đồ con hoang từ ngoài về."

 

Lời còn dứt, đợi Lương Thu Nhuận lên tiếng, Lương giáng một cái tát thật mạnh xuống:

 

“Thằng cả, nếu còn để tao thấy những lời vô tri như nữa, đừng trách tao lật mặt vô tình."

 

Cái tát mạnh, tiếng chát vang lên, mặt bác cả Lương lập tức sưng vù, ông ôm mặt, thể tin nổi:

 

“Mẹ, vì một đứa con hoang mà đ-ánh con?"

 

Mẹ Lương quát lớn:

 

“Mày còn dám nhăng cuội nữa ?

 

Ai là con hoang?

 

Để tao thấy mày một câu về Lương Nhuệ nữa, Lương Thu Chương, mày đừng trách tao nhận đứa con trai ."

 

Lương Thu Chương gần bốn mươi tuổi đầu mà vẫn tát mặt , ông còn mặt mũi nào nữa.

 

“Con như bà."

 

“Bà cứ việc sống với thằng con trai út của bà , xem xem cái thằng Lương Thu Nhuận mất việc còn nuôi nổi bà !"

 

Nói xong những lời , bác cả Lương chẳng màng đến sắc mặt , bỏ khỏi nhà họ Lương.

 

Người em trai còn giám đốc nữa thì qua cũng chẳng !

 

Đây chính là hiện thực, khi bạn sa cơ lỡ vận, ngay cả em ruột thịt, mang cùng dòng m-áu cũng sẽ khinh thường bạn.

 

dạy cho Lương Thu Nhuận bài học đầu tiên ai khác, chính là trai cả của .

 

Bác cả Lương chạy , Trần Hồng Kiều đương nhiên cũng thấy ở chẳng ý nghĩa gì, khi để một câu:

 

“Mẹ , cứ liệu mà giữ , Thu Nhuận mất việc , cô con dâu út yêu quý nhất vốn chẳng công việc chính thức , mà cứ theo vợ chồng Thu Nhuận thì e là tuổi già thê t.h.ả.m đấy."

 

Nói xong những lời mỉa mai, Trần Hồng Kiều bỏ chạy nhanh như chớp.

 

Mẹ Lương tức đến run , bưng một chậu nước hắt thẳng ngoài:

 

“Lúc Thu Nhuận thì đứa nào đứa nấy xúm nịnh bợ, đòi hưởng sái, giờ Thu Nhuận gặp nạn, tụi mày em những giúp đỡ thì thôi, ngược còn là những kẻ đầu tiên đ-âm lưng, tụi mày giỏi, giỏi lắm."

 

Chậu nước hắt lên Trần Hồng Kiều, bà “ái chà" một tiếng kêu lên, chồng đang trong cơn thịnh nộ lôi đình nên chẳng dám đầu , chỉ sợ thêm một chậu nước nữa dội xuống.

 

lủi thủi chạy thật nhanh.

 

Lý Mẫn và Lương Thu Diệp bên cạnh thấy cảnh , hai , Lương Thu Diệp khuyên bảo:

 

“Mẹ , quan tâm Thu Nhuận, nhưng chúng con cũng chẳng bản lĩnh gì.

 

Người bản lĩnh nhất nhà là Thu Nhuận, giờ nó gặp nạn, chúng con giúp cũng khó.

 

Thôi thế , chúng con xin phép , gây thêm rắc rối cho Thu Nhuận là sự giúp đỡ lớn nhất ."

 

Nói xong liền kéo Lý Mẫn định rời .

 

Suốt quá trình đó thèm liếc con trai lấy một cái, là Lương Phong.

 

Thấy cảnh , Lương Phong lạnh lùng :

 

“Bố, chú út của con còn việc nữa , con vẫn đang ở nhà chú , bố đưa tiền sinh hoạt phí ?"

 

Thế là Lương Thu Diệp vốn dĩ định rời , thấy lời liền thầm c.h.ử.i rủa trong lòng, cái thằng con trai của ông cũng thật là ngốc, ăn trắng mặc trơn ?

 

Cứ nhất định nhắc đến gì.

 

Ngay khi Lương Thu Diệp định nghĩ cách đối phó thì Lý Mẫn lên tiếng ông :

 

“Tiểu Phong , bố con đưa tiền, mà là lương của ông cũng chẳng cao, đủ ăn đủ mặc cũng khó."

 

Lương Phong hỏi:

 

“Đủ nuôi bà, đủ nuôi cái đứa con riêng của bà, nhưng nuôi nổi đứa con trai ruột của bố ?"

 

Lời thật khó .

 

Lý Mẫn lập tức lộ vẻ mặt tổn thương, Lương Thu Diệp bên cạnh nổi trận lôi đình:

 

“Thằng ranh mày chuyện với bề như hả?

 

Còn thế nào là hiếu thảo ?"

 

Lương Phong chẳng buồn để ý, chỉ đưa tay :

 

“Đưa tiền sinh hoạt phí cho con."

 

“Nếu con sẽ dọn về nhà ở, ăn gì con ăn nấy, đưa ?

 

Con sẽ đ-ập phá hết cả cái nhà đó cho xem."

 

Ở cùng với Lương Nhuệ lâu ngày, dường như Lương Phong cũng nhiễm chút tính khí hoang dã và ngông cuồng của .

 

Lương Phong của đây vốn dĩ văn nhã, chỉ học hành, tuyệt đối thể câu “ cho ăn, sẽ đ-ập nhà".

 

“Mày ——" Lương Thu Diệp chỉ tay , tức đến run .

 

“Đưa tiền, hoặc là con dọn về phá hoại cái gia đình ba của bố ."

 

Lương Phong mỉm họ, mang theo vài phần thách thức, “Lúc đó con đ-ánh khác, đ-ánh bố là bất hiếu, con sẽ đ-ánh Lý Trường Thành, để nó nếm thử môn quyền thuật quân đội của con xem luyện tập đến ."

 

Cậu theo Lương Thu Nhuận luyện võ hơn nửa năm nay .

 

Lương Phong thực sự thử nghiệm kết quả một chút.

 

Thấy đùa, Lý Mẫn cuối cùng cũng hoảng sợ, đứa con trai vốn dĩ mặc cho bà nhào nặn đây, giờ đây vung nắm đ-ấm đe dọa họ.

 

hít một thật sâu, một cách đáng thương:

 

“Thu Diệp , đưa cho nó , dù nó cũng là con trai ruột của , thể vì chúng em mà sứt mẻ tình cảm cha con giữa hai ."

 

Lời khiến Lương Thu Diệp vô cùng cảm động, còn Lương Phong thì khoanh tay ng-ực, lạnh lùng Lý Mẫn đang giả nhân giả nghĩa.

Loading...