Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 425
Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:15:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điều khiến Lương Thu Nhuận cảm thấy an lòng, đồng thời còn cảm giác khó tả.
“Sao em giữ ?"
Anh xoay , cúi đầu cô.
Giang Mỹ Thư:
“..."
Cái gã đàn ông đúng là hời còn khoe mẽ mà.
Giang Mỹ Thư nghiến răng nghiến lợi:
“Em giữ thì ở nhà ?"
Lương Thu Nhuận ngẩn :
“Không."
Chuyện quan trọng liên quan đến tương lai của nhà máy như thế , sẽ vì tình cảm riêng tư mà dừng bước.
Giang Mỹ Thư đảo mắt:
“Chẳng là như , em giữ cũng ở , em giữ cái gì chứ?"
“Giống như nếu em ngoài ăn, giữ em em cũng sẽ ở thôi."
Giang Mỹ Thư giơ tay vỗ vỗ vai Lương Thu Nhuận, đầy thâm ý:
“Lão Lương, thế giới của trưởng thành đừng ấu trĩ như ?"
Họ sớm qua cái tuổi cần đối phương ở bên cạnh lúc nơi .
Lương Thu Nhuận mắng cho lời nào, ánh trăng, khuôn mặt dường như thoáng chút tổn thương, giọng trầm xuống, cảm xúc cũng chút mất kiểm soát:
“Giang Giang, em thể bám lấy một chút ?"
Đừng lúc nào cũng hững hờ như .
Anh công tác thì để công tác.
Anh tăng ca thì để tăng ca.
Chưa bao giờ phản đối, cũng chẳng hề tức giận ghen tuông, điều khiến cực kỳ thiếu cảm giác an .
Giang Mỹ Thư dường như đầu tiên nhận một mặt của Lương Thu Nhuận, cô dở dở :
“Lão Lương, xem đang cái gì hả?"
“Anh còn là Lương Thu Nhuận thế?"
Có còn là cái Lương Thu Nhuận cảm xúc định, lạnh lùng xa cách mà cô .
Lương Thu Nhuận trả lời dứt khoát:
“Phải."
Anh cô, ánh mắt trực diện, mang theo vài phần ủy khuất mà Giang Mỹ Thư hiểu :
“Anh chỉ em loạn lên một chút, em cho phép đột ngột công tác, bắt ở nhà bầu bạn với em."
“Như mới cảm giác là em đang để tâm đến ."
Mà bây giờ thì .
Giang Mỹ Thư quá rộng lượng với , cũng quá nuông chiều , dường như chẳng chút yêu thương chiếm hữu nào cả.
Điều khiến Lương Thu Nhuận chút mất lo sợ.
Giang Mỹ Thư cảm thấy con dường như khá kỳ lạ.
Kiếp chị gái cô gả cho Lương Thu Nhuận, loạn với đối phương cả đời, Lương Thu Nhuận bớt chút thời gian từ công việc để để mắt đến vợ , nhưng Lương Thu Nhuận , từng thế dù chỉ một .
Chị gái cô trải qua một đời cô độc như thế.
Còn kiếp , cách của cô trái ngược với chị , cô bao giờ quản chuyện Lương Thu Nhuận tăng ca, công tác nhà.
Đối với thậm chí là vô d.ụ.c vô cầu.
Anh thì cứ .
Cô thể yên lặng những việc thích.
kiếp Lương Thu Nhuận đổi, trở thành một để tâm đến tình cảm.
Một kẻ cuồng công việc lạnh lùng xa cách mà để tâm đến tình cảm?
Chuyện ai mà tin chứ?
Giang Mỹ Thư chằm chằm Lương Thu Nhuận hồi lâu, cô mím môi, nhỏ giọng :
“Lão Lương, thật đấy ?"
Lương Thu Nhuận “ừm" một tiếng.
Anh là bao giờ dối, cũng chẳng bao giờ lừa .
Giang Mỹ Thư cảm thấy một cảm giác kỳ diệu, cô suy nghĩ hồi lâu thử thăm dò:
“Vậy đừng công tác nữa, ở nhà với em, ở với em đúng ?"
Cô nghiến răng, vẻ mặt dữ tợn:
“Vậy thì ly hôn !"
Lời dứt, Lương Thu Nhuận bế thốc Giang Mỹ Thư lên, Giang Mỹ Thư kêu khẽ một tiếng, Lương Thu Nhuận cúi đầu cô, thở giao hòa, trầm giọng :
“Đừng lời ."
“Cái gì ạ?"
Giang Mỹ Thư kịp dứt lời, Lương Thu Nhuận hôn tới, giọng vụn vỡ:
“Ly hôn."
“Đừng bao giờ hai chữ ."
Họ thể cãi , thể tức giận, nhưng duy nhất thể đến hai chữ ly hôn.
Giang Mỹ Thư hiểu , cô ôm cổ :
“Vậy bỏ nhà ?"
Cắn môi , một cách tinh quái:
“Anh mà công tác mang em theo, em sẽ bỏ nhà , cho mất vợ luôn đấy Lương Thu Nhuận!"
Lúc cô lời , đôi mắt to cong cong như một con cáo nhỏ trộm mồi.
Đáng yêu ch-ết .
Lương Thu Nhuận mà lòng mềm nhũn , càng càng thấy yêu.
Đêm hôm đó, dường như hai sắp xa nên chuyện đó cực kỳ nghiêm túc và nhập tâm.
Giang Mỹ Thư lên đỉnh bao nhiêu , cái cảm giác thấu tận tâm can đó khiến cả cô đều run rẩy.
Đến cuối cùng, cô thực sự mỏi nhừ thắt lưng, cô ôm lấy eo, khóe mắt vương lệ, lắc lắc cánh tay , mang theo tiếng nức nở:
“Em... ... ... nữa."
“Đi ngủ!"
Đáng tiếc, Lương Thu Nhuận chính là một con trâu già mệt mỏi, cúi đầu hôn lên trán cô:
“Em ngủ , dỗ em."
Nhìn thấy cái thể chẳng ý định rút .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-425.html.]
Giang Mỹ Thư thầm mắng một tiếng cầm thú, đến khi cô tỉnh nữa thì mặt trời lên cao , cô cảm giác hôm nay là ngày nào tháng nào.
Cô theo thói quen sờ sang bên cạnh, giường chiếu lạnh ngắt, Lương Thu Nhuận từ bao giờ.
Giang Mỹ Thư dậy suýt nữa thì vững, cô nghiến răng nghiến lợi:
“Lương Thu Nhuận!"
Lương Thu Nhuận lúc lên tàu hỏa, hắt một cái, dường như thần giao cách cảm, hỏi thư ký Trần:
“Trước khi xuất phát dặn dò nhà ?"
Thư ký Trần xách vali, gật đầu:
“Chắc chắn dặn ạ, nếu vợ ở nhà chẳng loạn lên với mất."
“Nói công tác mà chẳng thèm bảo cô một tiếng, coi cô là vợ."
Nghe , ánh mắt Lương Thu Nhuận tối sầm :
“Thư ký Trần, nếu chồng công tác tăng ca về nhà mà vợ bao giờ hỏi han, xem là vì ?"
Thư ký Trần thốt ngay:
“Thì là vợ yêu chứ ."
Lương Thu Nhuận:
“..."
Thư ký Trần lén quan sát sắc mặt Lương Thu Nhuận, đột nhiên một dự cảm chẳng lành, lãnh đạo nhà là đang hỏi cho chính đấy chứ.
Nghĩ đến đây, thư ký Trần hận thể tự vả cho một cái!
Cứ mỗi trúng chỗ hiểm!
là công việc sắp tong mà.
Đáng tiếc Lương Thu Nhuận vẫn tha cho :
“Nếu mặc kệ quan tâm, tức là trong lòng từng để tâm đến đối phương đúng ?"
Anh bắt đầu hỏi thư ký Trần – chuyên gia tâm lý tình cảm .
Thư ký Trần đành bấm bụng “ừm" một tiếng:
“Chắc là ."
Anh lấy từ trong vali trứng gà, bánh cuộn, lá , nước ngọt Bắc Băng Dương, hạt dưa, thu-ốc viên, băng cá nhân.
“Đây đều là vợ chuẩn cho đấy."
Anh giả vờ ngây ngô thử thăm dò:
“Lãnh đạo, bạn đó của mỗi công tác, vợ chuẩn những thứ cho ?"
Sắc mặt Lương Thu Nhuận xám xịt, lời nào.
Không .
Chưa một nào cả.
Lúc công tác, Giang Mỹ Thư đến một cây kim cũng chẳng chuẩn cho .
Nghĩ đến đây, trái tim Lương Thu Nhuận thắt vì đau.
Giang Giang của yêu .
Giang Mỹ Thư dậy vệ sinh nhưng động đậy, rã rời như sắp tan , giường nghỉ ngơi truyện.
Nếu cô mà suy nghĩ của Lương Thu Nhuận, cô chắc chắn sẽ đ-ập nát cái đầu của !
Phải !
Cô thích , thế nên giường nhà họ mới cho sập.
Mà còn chỉ một .
Đấy chính là thích.
Giang Mỹ Thư chẳng buồn chấp , cô nhà dưỡng sức liền ba ngày, Lương Duệ bắt đầu những việc ăn khác .
Kem que, kem ly, túi đ-á, nước ngọt Bắc Băng Dương, đều hết.
Trải qua một mùa hè, đen bảy tám tông da, nhưng túi tiền căng phồng.
Cậu và Lương Phong hai đứa một mùa hè kiếm hơn một nghìn ba trăm tệ, chia trung bình mỗi đứa hơn sáu trăm, thực sự là khá .
Thoắt cái đến lúc nhập học.
Giang Mỹ Thư chuẩn sẵn hành lý cho hai đứa, đưa họ đến Trường Nhất Cao nhập học.
Vì thư ký Trần ở đây nên cũng ai lái xe đưa , chỉ thể đạp xe thôi.
Trên xe đạp của Lương Phong chất một bao hành lý lớn, Lương Duệ thì đặt đồ ở gióng ngang phía , phía chở Giang Mỹ Thư.
Họ mới ngoài.
Bà Lương tiễn:
“Đến Nhất Cao cũng xa, tụi con xem xong môi trường thì về sớm nhé, bên ngoài nóng lắm."
Giang Mỹ Thư “" một tiếng.
Bà Lương yên tâm, dặn dò Lương Duệ:
“Nhất Cao là trường , con đó đừng gây chuyện, lo mà cùng Lương Phong học hành cho hẳn hoi, còn thi Đại học Khoa kỹ nơi Giang Nam Phương đang học đấy."
Lương Duệ tuy chút mất kiên nhẫn nhưng rốt cuộc cũng “ừm" một tiếng coi như nhận lời.
Họ mới khỏi cổng viện thì thấy Trần Hồng Kiều cũng tiễn Lương Hải Ba học.
Lương Hải Ba đỗ Nhất Cao, đỗ Trường Lục Trung, đúng thì Lục Trung cũng còn thiếu vài điểm, vẫn là cha của Lương Hải Ba chạy vầy khắp nơi tìm quan hệ mới nhét con , lúc mới miễn cưỡng chỗ học.
Trần Hồng Kiều hết sạch những lời chồng , cô lạnh lùng Lương Duệ, chế giễu:
“Cổng Trường Nhất Trung bây giờ mèo mả gà đồng cũng ?"
Sắc mặt Lương Duệ lập tức đổi.
Giang Mỹ Thư giữ , cô nhàn nhạt :
“ , ngưỡng cửa của Nhất Trung thấp thế cơ mà, những kẻ ngu ngốc vẫn nổi nhỉ?"
“Cô!"
Trần Hồng Kiều tức đến phát run, chỉ tay Giang Mỹ Thư.
Giang Mỹ Thư:
“Chó khôn chắn đường."
“Đi thôi Lương Duệ, đừng ch.ó sủa!"
Lương Duệ sướng rơn.
Cậu mà bao giờ cái nhỏ của miệng lưỡi độc địa đến thế chứ, xem kìa, cho bác dâu cả của tức đến nổ mắt.
Mặt xanh mét luôn .
Lương Duệ bao nhiêu năm nay bao giờ hể hả như thế, lúc ngang qua Trần Hồng Kiều, mỉm :
“Bác dâu cả, một kẻ 'vô dụng' như cháu còn đỗ Nhất Trung, cái vị 'thiên tài' nhà bác đỗ nhỉ?"
là lời đ-âm thấu tim gan.
Lương Hải Ba – cái vị “thiên tài" .
Thiên tài.
Trong mấy đứa trẻ nhà họ Lương thế hệ thứ ba tham gia kỳ thi trung khảo , chỉ duy nhất một là đỗ đành, còn để nhà chạy vầy đút tiền mới học cấp ba.