Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 395

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:08:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

xe to, khung thể để đồ.

 

Sau khi gom đủ xe, Giang Mỹ Lan lấy ba chiếc bao tải lớn, chia cho ba mỗi một cái.

 

Được Giang Mỹ Thư giấu kỹ trong lòng.

 

Cả nhóm bèn tập trung tại xưởng pháo.

 

Thời buổi xưởng pháo vẫn là những ngôi nhà gạch đỏ mái ngói, cổng chính là một cánh cổng sắt lớn, sơn bong tróc khá nhiều, rỉ sét cực kỳ nghiêm trọng.

 

Giang Mỹ Lan đến nơi bèn thuần thục dẫn họ từ cửa , tìm thấy một bà cô.

 

Bà cô đang ở trong kho lắp ngòi nổ.

 

Sau đó nhồi bột than, lưu huỳnh và diêm tiêu pha trộn theo tỉ lệ những ống giấy đỏ chuyên dụng.

 

Những phụ nữ hàng nhanh, chỉ trong một hai phút nhồi xong vài cái pháo .

 

Giang Mỹ Thư nép phía mà hoa cả mắt.

 

“Cô Trần ơi, chúng cháu lấy thêm một lô hàng nữa."

 

Giang Mỹ Lan nghiêng một chút, nhét một thứ gì đó tay bà cô Trần.

 

Cô Trần ước lượng trọng lượng, bà gật đầu:

 

“Lấy bao nhiêu?"

 

Giang Mỹ Lan suy nghĩ một lát:

 

“Lấy ba phần hàng, mỗi phần năm mươi tệ."

 

Lời dứt, cô Trần liền cau mày:

 

“Các cháu lấy nhiều thế thì quá ."

 

Giang Mỹ Lan mỉm :

 

“Cô ơi, sắp hết Tết , pháo của xưởng nếu gấp rút bán thì đợi đến năm thôi."

 

“Thay vì để mốc trong kho, chi bằng bán cho chúng cháu."

 

Cũng đúng thôi.

 

Nếu , cô Trần cũng sẽ dẫn họ kho gì.

 

Cô Trần im lặng một lát, mãi mới :

 

“Các cháu đừng ngoài đấy."

 

Số hàng bà bán cho họ chính là những món hàng cũ từ những năm .

 

Pháo là loại hàng nếu Tết bán thì chỉ còn cách đợi đến Tết năm thôi.

 

Hết năm qua năm khác, xưởng pháo tích trữ nhiều hàng cũ, còn cụ thể bao nhiêu thì chẳng ai rõ.

 

Cô Trần ở xưởng pháo hơn mười năm , bà phụ trách trông kho, nên những chuyện thế bà cũng quá quen thuộc.

 

Bán năm mươi, báo sổ ba mươi, tự bỏ túi riêng hai mươi, cũng là thao tác thường lệ thôi.

 

Chính vì lợi nhuận nên bà mới đồng ý.

 

Nghe thấy cô Trần , Giang Mỹ Lan chuyện xong xuôi, chị mỉm , lời lẽ tâng bốc:

 

“Cô Trần ơi, cô đúng là quá."

 

“Nếu gặp cô, đám trẻ chúng cháu chắc bó tay chịu ch-ết mất."

 

Con ai cũng thích lời bùi tai, cô Trần cũng ngoại lệ.

 

Thấy sắc mặt bà ôn hòa hơn vài phần, còn vẻ bài xích kháng cự như , Giang Mỹ Thư thầm thở dài trong lòng.

 

Đây cũng là nhờ chị cô giỏi giang, là kinh doanh bẩm sinh, quan sát sắc mặt, dỗ dành khác, thực sự là hàng đầu.

 

Nếu chuyện để cô , cô nổi.

 

Giang Mỹ Thư lưng Giang Mỹ Lan.

 

Chị bảo .

 

Khi họ một nữa bước khỏi xưởng pháo, ba nhóm , mỗi một bao tải dứa đựng pháo.

 

Bao dứa là loại thể chứa một trăm cân hàng, mà cái nào cũng nhét căng phồng, đặt khung xe.

 

Giang Nam Phương đạp xe ở phía , Giang Mỹ Thư phía , nhưng trình độ của Giang Nam Phương thực sự quá kém, đúng là chỉ sách mà thôi.

 

Kiểu đạp xe đạp chở còn chở thêm hàng , đạp nổi.

 

Hai chân run bần bật như sợi b.ún khi cố dùng sức, nhưng vẫn thể nào đạp qua .

 

Chẳng khác nào một ông lão kéo xe, dốc sức dốc sức dốc sức, nhưng xe vẫn nhúc nhích nổi!

 

Giang Mỹ Thư:

 

“..."

 

Lương Duệ:

 

“..."

 

Nhìn mà sốt cả ruột, dứt khoát nhảy xuống xe, sang đổi xe với Giang Nam Phương:

 

“Giang Nam Phương, chỉ bấy nhiêu sức lực thôi ?"

 

Giang Nam Phương giống Lương Duệ, thực sự g-ầy, g-ầy như cái que , đây là hậu quả của bao năm tháng đói khát trường kỳ.

 

Giang Mỹ Thư mang phiếu lương thực và lương thực về nhà, cũng bao giờ ăn đến mức căng bụng, hầu như nào cũng chỉ ăn no bảy phần là thôi.

 

Cả nhà chỉ là gánh nặng, vẫn luôn dùng cách riêng của để giảm bớt gánh nặng cho gia đình.

 

Chỉ là, ngày thường vốn chỉ mải mê sách ch-ết, chẳng tốn tí sức lực nào, khi gặp việc cần dùng đến sức mạnh thế , lập tức đần mặt ngay.

 

Thực sự dùng hết bộ sức bình sinh mà vẫn đạp nổi bàn đạp xe đạp, lên nổi, đúng là lên nổi mà.

 

Giang Nam Phương Lương Duệ mắng, chỉ lặng lẽ nhảy xuống từ yên xe phía , cúi gầm mặt xuống chẳng lấy một lời.

 

Cậu cũng bực bội vì sự vô dụng của bản .

 

Lương Duệ dáng vẻ cúi đầu chán nản của , nghĩ bụng cũng là út của , nể mặt thì cũng nể mặt Giang Mỹ Thư, Giang Mỹ Thư với như , thể bắt nạt em trai cô .

 

Nghĩ đến đây, Lương Duệ an ủi :

 

“Thôi thôi bỏ , hai cái chân của sức, chỉ cần khi cưới vợ cái chân thứ ba sức là đủ ."

 

Câu dứt, gian xung quanh lập tức tĩnh lặng , ngay cả ngoài nghề như Giang Mỹ Thư cũng Lương Duệ đang đùa tục tĩu .

 

Thấy Giang Nam Phương trêu đến đỏ bừng cả mặt, Giang Mỹ Thư giơ tay gõ bộp một cái đầu Lương Duệ:

 

“Còn bậy bạ nữa là đ-ánh cho đấy."

 

Lời giáo huấn mang theo chút mềm mỏng, chẳng tí đe dọa nào, Lương Duệ rụt cổ , cũng chẳng sợ:

 

“Được , ạ, con thế nữa."

 

Giang Mỹ Thư véo vai :

 

“Còn , sẽ với bố con là con đùa tục tĩu."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-395.html.]

Lương Duệ lập tức tỏ vẻ hài lòng.

 

Giang Mỹ Thư chính là kết quả .

 

Giang Mỹ Lan hòa giải:

 

“Được , nếu Nam Phương đạp nổi xe thì đổi tổ hợp .

 

Lương Duệ và Lương Phong xem xem, ai cùng Nam Phương?"

 

Cái ...

 

Lương Duệ và Lương Phong , Lương Duệ xung phong :

 

“Con chung nhóm với chị ."

 

Cậu chỉ tay về phía Giang Mỹ Thư, tóm cùng cái mọt sách Giang Nam Phương , sợ tức ch-ết mất.

 

Lương Phong là hiền lành, suy nghĩ một chút:

 

“Vậy con cùng Giang Nam Phương , đây con Lương Duệ dắt ăn , chắc là vấn đề gì ạ."

 

Vì họ thương lượng xong nên Giang Mỹ Lan đương nhiên phản đối.

 

Chị lấy bản đồ , ba nhóm cùng xem một nữa:

 

“Nhớ kỹ địa điểm của các em đấy."

 

“Lương Duệ, các em đến khu Vương Phủ Tỉnh ."

 

“Chỗ nhiều giàu, trẻ con tiền cũng nhiều."

 

“Nam Phương, các em đến khu Quảng Ngoại , chỗ học sinh cũng nhiều, vả những khu điều kiện cũng tệ."

 

Chị chia hết các địa điểm.

 

Giang Mỹ Thư chút tò mò:

 

“Vậy còn hai ?"

 

Giang Mỹ Lan nhếch môi :

 

“Tụi chị tùy cơ ứng biến thôi."

 

“Chị và Thẩm Chiến Liệt ăn mấy ngày nay , chỗ nào náo nhiệt thì tụi chị đến đó, địa điểm định ."

 

Sau khi bàn giao địa điểm xong xuôi.

 

Giang Mỹ Lan đồng hồ tay:

 

“Giờ là hai giờ rưỡi chiều, bảy giờ tối chúng tập trung tại đầu ngõ Thủ Đăng nhé."

 

“Dù bán hết cũng đều về hết."

 

Chỉ thể , con đường kinh doanh , rõ ràng Giang Mỹ Lan vô cùng thành thục.

 

Giang Mỹ Thư ừ một tiếng, ba nhóm đạp xe tỏa các địa điểm của riêng .

 

Giang Mỹ Thư yên xe của Lương Duệ, cô ôm lấy eo Lương Duệ mà chọn cách vịn phần đuôi yên xe.

 

Hơi lạnh.

 

Đặc biệt là đang dịp Tết nhất, phương Bắc lạnh lẽo thấu xương, gió bấc thổi vù vù.

 

Giang Mỹ Thư còn bắt đầu ăn mà rét đến run cầm cập:

 

“Lạnh thật đấy."

 

“Tiền đúng là dễ kiếm mà."

 

Lương Duệ thì cả, đội chiếc mũ lông, ngũ quan sắc sảo, gương mặt tuấn lãng, làn da trắng trẻo, tinh thần phấn chấn.

 

Sức nặng của và hàng gần hai trăm cân đối với cứ như đạp miếng đậu phụ , sức đạp xe đầu hì hì ha ha khoác lác:

 

“Cái thấm tháp gì?

 

Hồi tỉnh Thiểm Tây , tuyết rơi như lông ngỗng, còn trụ ba ngày liền cơ mà."

 

“Chút gió lạnh chỉ là chuyện nhỏ thôi."

 

Chỉ là, khi đầu thấy khuôn mặt trắng bệch vì gió của Giang Mỹ Thư, nụ của Lương Duệ lập tức biến mất:

 

“Hay là chị chui đầu trong áo khoác của nhé?"

 

“Cái áo bông của rộng lắm, chui hai cái đầu cũng đấy."

 

Rõ ràng lời chút quá đỗi mật, nhưng qua miệng Lương Duệ, sự mật đó biến mất sạch, chỉ còn sự đáng ăn đòn.

 

Giang Mỹ Thư nghiến răng:

 

“Đạp xe của , cần lo cho ."

 

Lương Duệ dừng xe, nửa tựa chiếc xe đạp, bao nhiêu sức nặng như đối với nhẹ tựa lông hồng, rõ ràng khỏe như trâu mộng .

 

Cậu “xoạt" một cái, cởi chiếc áo bông to sụ , cứ thế choàng lên Giang Mỹ Thư:

 

“Mặc ."

 

Nói xong đợi Giang Mỹ Thư kịp từ chối, nhảy lên xe, hùng hục đạp tiếp.

 

Trên Giang Mỹ Thư vẫn còn khoác chiếc áo bông nóng hôi hổi, cô ngẩn một lát, kìm mà hét về phía :

 

“Lương Duệ, thế sẽ cảm lạnh đấy."

 

Lương Duệ hỏa khí bừng bừng, bên trong áo bông chỉ mặc duy nhất một chiếc sơ mi trắng, giờ cởi áo bông thì chẳng chỉ còn một lớp áo mỏng manh thôi .

 

Lương Duệ đầu:

 

“Chị xem đầu còn đầy mồ hôi ."

 

Giang Mỹ Thư qua, quả nhiên là .

 

Đạp xe chở , chở hàng, còn lên dốc thoai thoải, mồ hôi mới là lạ.

 

Thấy như , cô cũng gì nữa, hồi lâu , cô vùi đầu tấm lưng của Lương Duệ.

 

Chàng thiếu niên g-ầy gò năm xưa, giờ đây trưởng thành với tấm lưng rộng mở, thể che chắn phần lớn gió lạnh.

 

Cô khẽ nắm lấy áo sơ mi của Lương Duệ, lẩm bẩm:

 

“Lương Duệ."

 

“Cảm ơn con nhé."

 

Đứa trẻ cuối cùng cũng từ kẻ nổi loạn ngỗ ngược trở nên thấu hiểu và hiếu thảo thế .

 

Giang Mỹ Thư bỗng cảm thấy một loại thành tựu vô cùng to lớn.

 

Chính sự xuất hiện của cô đổi tính cách của Lương Duệ.

 

Dạy bảo một Lương Duệ từng khinh ghét trở nên như bây giờ.

 

Lương Duệ thấy lời cảm ơn của Giang Mỹ Thư, há miệng định gì đó nhưng cuối cùng chẳng thốt chữ nào, chỉ khẽ mím môi, sức đạp xe hơn.

 

Khi họ đến khu Vương Phủ Tỉnh, ngày Tết mà nơi đông đến lạ kỳ.

 

Họ tìm một chỗ nhiều trẻ con, Lương Duệ lấy một hộp pháo, ném pháo nổ đùng đoàng ngay mặt lũ trẻ.

 

Tiếng pháo nổ liên hồi lập tức thu hút ít sự chú ý của đám trẻ con.

Loading...