Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 393

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:08:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thẩm Chiến Liệt hứa với chị , chuyện chính là bí mật, tuyệt đối ."

 

Bên ngoài.

 

Thẩm Chiến Liệt cùng Lương Thu Nhuận, thực lòng là chút căng thẳng, nhưng nghĩ , giờ cuộc sống của cũng lên , còn căng thẳng cái gì nữa.

 

Thêm đó, hai cũng là họ hàng.

 

Nghĩ đến đây, Thẩm Chiến Liệt cố gắng thả lỏng tâm trạng, tìm chuyện để :

 

“Giám đốc Lương, cũng ngày Tết ?"

 

Anh cứ tưởng vất vả như chỉ mỗi thôi chứ.

 

Lương Thu Nhuận ừ một tiếng:

 

“Nhà máy thịt cuối năm đầu năm việc đều nhiều, tăng ca ."

 

Anh dễ tính, điều cũng khiến Thẩm Chiến Liệt càng thêm cởi mở vài phần, thật thà gãi đầu:

 

“Hóa lãnh đạo cũng dễ dàng gì."

 

Trước đây chỉ lo biên chế, chỉ lo leo lên , giờ xem càng cao thì áp lực càng lớn.

 

Nhìn Lương Thu Nhuận là thấy, ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm, chỉ hận thể ngày nào cũng tăng ca.

 

Đối mặt với lời của Thẩm Chiến Liệt, Lương Thu Nhuận ừ một tiếng:

 

“Trên xã hội việc gì cũng đều dễ dàng cả."

 

Hai trò chuyện, hàng xóm láng giềng trong ngõ thỉnh thoảng chào hỏi, hai họ đều coi là con rể của khu đại tạp viện.

 

Thẩm Chiến Liệt thì còn đỡ, ngày thường vẫn thể tiếp xúc, còn Lương Thu Nhuận là giám đốc nhà máy, công việc , chức vụ cao, ngày thường họ đào cơ hội gặp mặt chứ.

 

Dịp lễ Tết khó khăn lắm mới gặp một , đương nhiên niềm nở quen mặt.

 

Khác với sự nhiệt tình dành cho Lương Thu Nhuận.

 

Thái độ của họ đối với Thẩm Chiến Liệt tùy ý, là hai thái độ khác .

 

Thẩm Chiến Liệt cũng sớm quen với việc đó, chỉ bên cạnh hộ tống, đợi đến khi khỏi đầu ngõ.

 

Thẩm Chiến Liệt mỉm :

 

“Giám đốc Lương, thể thấy yêu mến."

 

Lương Thu Nhuận liếc một cái:

 

“Anh cũng thôi."

 

“Mẹ vợ quý ."

 

Vương Lạt Mai đối với là kính nể, còn đối với Thẩm Chiến Liệt mới thực sự là quan tâm chân thành.

 

Bà sẽ lo lắng Thẩm Chiến Liệt mang quá nhiều quà Tết, sợ cuộc sống của chính họ sẽ túng thiếu.

 

Thế nên bà sẽ tìm cách bù đắp.

 

Nhắc đến chuyện , Thẩm Chiến Liệt ừ một tiếng:

 

gặp một bà vợ ."

 

Dù là sư phụ của Vương Lạt Mai, họ bao giờ coi thường , cũng vì địa vị của kém hơn Lương Thu Nhuận mà đối xử phân biệt.

 

Ít nhất về điểm , Thẩm Chiến Liệt ơn đối phương.

 

Lương Thu Nhuận tiếp lời, chỉ im lặng cùng Thẩm Chiến Liệt phía ngoài ngõ.

 

Vì là chúc Tết thăm họ hàng, đông, đồ đạc cũng nhiều nên Lương Thu Nhuận lái xe qua.

 

Lúc Giang Mỹ Thư, Lương Duệ và những khác đều ở nhà họ Giang, còn buổi chiều chơi ở đây nữa.

 

Chẳng chỉ một Lương Thu Nhuận .

 

Anh nghĩ ngợi một lát hỏi Thẩm Chiến Liệt:

 

“Anh định về đơn vị ?

 

Để đưa ."

 

Vế là câu hỏi, vế là kết luận.

 

Thẩm Chiến Liệt lắc đầu:

 

về nhà một chuyến ."

 

“Vậy xin phép ."

 

Lương Thu Nhuận lấy chìa khóa xe mở cửa, đúng lúc định thì Thẩm Chiến Liệt đột nhiên gọi một tiếng, gương mặt lộ vẻ đấu tranh hỏi:

 

“Giám đốc Lương."

 

“Anh... ??"

 

Lương Thu Nhuận mở cửa xe, tay đang vịn đó định bước , đầu thẳng dậy:

 

“Biết cái gì cơ?"

 

Anh là chuyện với ai cũng đều như , dáng vẻ đoan chính, giọng ôn hòa, giáo dưỡng.

 

Nhìn như , trong lòng Thẩm Chiến Liệt trào dâng một cảm giác khó tả.

 

Thật lòng mà , mỗi đến đại tạp viện đều đem so sánh, coi thường.

 

Ngược chính đương sự là Lương Thu Nhuận từng như , trái còn tôn trọng .

 

Thấy , Thẩm Chiến Liệt lắc đầu, lấp l-iếm :

 

“Không gì ạ."

 

Anh vốn dĩ ý định sự thật, hỏi như chẳng qua là thăm dò xem chuyện hai chị em họ hoán đổi gả chồng thôi.

 

Lương Thu Nhuận chút hiểu nổi, đóng cửa xe , rảo bước tới bên cạnh Thẩm Chiến Liệt, thấp giọng hỏi:

 

“Có chuyện gì mà ?"

 

Thẩm Chiến Liệt thăm dò kết quả , đương nhiên sẽ sự thật.

 

Bởi vì ít nhất chuyện nên xuất phát từ miệng .

 

Anh mỉm , nửa thật nửa giả :

 

“Thì là chuyện vợ đây cãi với vợ mà."

 

“Là chuyện đó ."

 

Lương Thu Nhuận gật đầu:

 

, Giang Giang nhà cũng từng nhắc với , nhưng chẳng đó hòa ?"

 

Thẩm Chiến Liệt:

 

“Vâng đúng ạ."

 

“Họ là chị em ruột, từ đến nay vẫn luôn như , dù cãi xong thì cũng hòa nhanh."

 

Thậm chí, đến cả chuyện hoán đổi gả chồng như mà họ cũng thể .

 

Sau khi Lương Thu Nhuận và Thẩm Chiến Liệt rời , nhà họ Giang chỉ còn trong nhà.

 

Bề can dự chuyện của hậu bối, Vương Lạt Mai thấy Lương chơi bài lá bao giờ.

 

Bà bèn bế Thẩm Tiểu Quất hơn một tuổi, dẫn Lương chơi bài nhà hàng xóm.

 

Họ , đám trẻ ở nhà cũng yên nữa.

 

Giang Nam Phương dẫn Lương Duệ và Lương Phong ngoài, phía đại tạp viện nhiều chỗ chơi lắm.

 

Lúc ở nhà chỉ còn Giang Mỹ Thư và Giang Mỹ Lan.

 

Giang Mỹ Thư lập tức kìm nữa, khó khăn lắm mới đợi cơ hội, cô nôn nóng hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-393.html.]

 

“Chị, chuyện chị Tết nhất kiếm tiền là cái gì ?"

 

Giang Mỹ Lan giơ tay gõ nhẹ trán em gái:

 

“Tết nhất cái gì kiếm tiền nhất?"

 

Câu hỏi thực sự khó Giang Mỹ Thư:

 

“Câu đối ạ?"

 

“Kinh doanh câu đối chị ."

 

Giang Mỹ Lan bất lực :

 

“Hơn nữa giờ qua năm mới , còn ai kinh doanh câu đối nữa?

 

Chẳng rõ ràng là lỗ vốn ?"

 

“Vậy thì kinh doanh gì?"

 

Giang Mỹ Thư thực sự nghĩ .

 

“Pháo."

 

Giang Mỹ Lan lấy từ trong túi một hộp pháo, nắp hộp mở , vết hằn, rõ ràng là vật bất ly , thường xuyên mang cho xem.

 

Chị đưa hộp pháo qua:

 

“Chị bảo Thẩm Chiến Liệt tìm ở xưởng pháo lấy hàng đấy."

 

Những bánh pháo màu đỏ dài bằng đốt ngón tay, xếp gọn gàng trong hộp.

 

Khi thấy, Giang Mỹ Thư kìm mà nhíu mày, thực sự là cô cực kỳ thích tiếng pháo chút nào, chẳng điềm báo gì mà bỗng nhiên nổ đùng đoàng liên hồi, chỉ hận thể giật b-ắn cả hồn vía.

 

“Không thích ?"

 

Vừa thấy vẻ mặt của em gái là chị ngay, Giang Mỹ Lan thuận tay thu :

 

“Em đừng xem thường một hộp pháo , chị nhập một xu rưỡi, bán một hào một hộp, lũ trẻ tranh mua đấy."

 

Ngày thường dù là những gia đình tiết kiệm đến , đến dịp Tết cũng sẽ đưa cho con ít tiền mừng tuổi, mà tiền mừng tuổi cuối cùng đổi thành kẹo thì cũng đổi thành pháo.

 

Tiền của trẻ con là dễ kiếm nhất, đây là đạo lý từ xưa đến nay.

 

Và Giang Mỹ Lan chính là trúng điểm nên mới như .

 

Nghe xong, Giang Mỹ Thư chút kinh ngạc:

 

“Vậy lợi nhuận của chị cao thật đấy."

 

Đâu chỉ là gấp đôi, đây là gấp sáu bảy .

 

?"

 

Giang Mỹ Lan mỉm :

 

“Chị cứ tưởng em coi trọng vụ ăn cơ."

 

Chị vốn rõ em gái giàu nứt đố đổ vách mà.

 

Giang Mỹ Thư:

 

“Sao thể chứ?"

 

Cô tò mò:

 

“Chị bán thế nào?

 

Không giờ đang thắt c.h.ặ.t nghiêm ngặt lắm ?"

 

Giang Mỹ Lan nhỏ:

 

“Chị đến những chỗ đông trẻ con, đ-ánh chạy."

 

“Chị và Thẩm Chiến Liệt từ ngày hai mươi tám Tết đến nay đổi hơn chục địa điểm ."

 

Chị :

 

“Đừng xem thường vụ ăn một hào , chỉ trong mấy ngày qua, chúng chị kiếm hơn một trăm tệ đấy."

 

Phải rằng lương của Thẩm Chiến Liệt khi biên chế mỗi tháng cũng chỉ ba mươi mấy tệ, mà vụ ăn bán pháo trong một dịp Tết thôi sắp bằng mấy tháng lương của Thẩm Chiến Liệt .

 

Giang Mỹ Thư giơ ngón tay cái lên:

 

“Lợi hại thật."

 

“Vụ ăn em ?"

 

Giang Mỹ Lan thấp giọng hỏi cô:

 

“Thị trường lớn lắm, chị và Thẩm Chiến Liệt thể nào ôm hết , mỗi ngày chạy xuể các địa điểm."

 

“Thay vì để khác nhảy , thà rằng em dẫn theo Lương Duệ và những khác cùng ."

 

“Cũng chỉ còn một tuần lễ thôi, gì khác, các em đông , mỗi kiếm một trăm bạc là thành vấn đề."

 

Giang Mỹ Thư suy nghĩ một lát:

 

“Một em thì ."

 

Cô thú nhận:

 

“Mấy việc kiểu mời chào từng thế , em nổi."

 

Da mặt cô mỏng, cộng thêm miệng lưỡi vụng về, chẳng dám tiếp thị với ai cả.

 

“Tuy nhiên, em thể gọi Lương Duệ và Lương Phong tham gia, nếu họ đến đây thì gọi luôn cả Nam Phương nữa."

 

Lần đến lượt Giang Mỹ Lan do dự:

 

“Nam Phương tính tình mọt sách như , sợ là sẽ chịu vụ ."

 

Thứ nhất là nhát gan, thứ hai là đủ linh hoạt, nên mỗi khi gặp vụ ăn kiếm tiền, Giang Mỹ Lan thà gọi em gái Giang Mỹ Thư chứ gọi em út Giang Nam Phương.

 

Thực sự quá cổ hủ!

 

Giang Mỹ Thư mỉm :

 

“Chính vì mới cần dẫn theo Giang Nam Phương, em gọi Lương Duệ theo, để Lương Duệ dạy cho Nam Phương."

 

“Họ bằng tuổi , vả đều là con trai, dễ chuyện hơn."

 

Đến đây, Giang Mỹ Lan phản đối nữa.

 

Chị theo bóng lưng em gái tìm , trong lòng khẽ thở dài một tiếng.

 

Thú thực là em gái Giang Mỹ Thư mối quan hệ hơn với Nam Phương.

 

Cũng cân nhắc chu đáo hơn.

 

Giống như những ăn đây của Giang Mỹ Lan, chị bao giờ nghĩ đến Giang Nam Phương, trong thâm tâm chị về cơ bản là sự bài xích.

 

Cũng giống như cách chị đối xử với cả , là con trai, là quý t.ử, là nối dõi tông đường, ba chữ đối với chị về cơ bản chính là những kẻ cướp đoạt.

 

Những kẻ cướp đoạt tài nguyên gia đình.

 

Nguồn gốc của sự thiên vị của cha , chỉ vì đối phương thêm một miếng thịt thừa ở .

 

Nói cho cùng, ở một mức độ nào đó, chị ác cảm với những đàn ông trong nhà.

 

Đó cũng là lý do vì chị trở về bấy lâu nay, ăn chỉ gọi em gái.

 

Không gọi cha , cũng gọi Giang Nam Phương.

 

Chị sợ, tận xương tủy là sự sợ hãi, sợ tiền chị kiếm , tiền chị dẫn cha kiếm , cuối cùng đem chia cho Nam Phương và cả.

 

Chị thể chấp nhận tư tưởng đó.

 

nếu chia cho em gái, chị sẵn lòng.

 

 

Loading...