Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 382

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:07:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời đều ghi nhớ trong lòng.

 

Lương Thu Nhuận , một phút ngẫu hứng đêm qua của trở thành vụ án lời giải trong nhà.

 

Tất nhiên cũng sẽ chủ động , thật sự là ngại mất mặt quá mà.

 

Lương Thu Nhuận hơn ba mươi tuổi, vì quá nhớ Giang Mỹ Thư mà ban đêm leo tường nhà để thăm vợ trẻ.

 

Chuyện e là cũng chẳng ai tin.

 

Ngày hai mươi chín tháng Chạp, đồ Tết của nhà họ Lương cơ bản chuẩn xong xuôi.

 

Còn Lương Thu Nhuận vẫn đang tăng ca ở đơn vị, việc liên tục gần bốn mươi tám tiếng đồng hồ, ngay cả Lương Thu Nhuận cũng chút đuối sức.

 

Thư ký Trần mà sốt ruột:

 

“Lãnh đạo, nghỉ ngơi một lát hãy tiếp."

 

Từ lúc lãnh đạo công tác về đến giờ hầu như từng dừng tay.

 

Lương Thu Nhuận nhấp một ngụm đặc, đặc giúp tỉnh táo, cũng khiến cái đầu đang đau nhức chậm chạp dần trở nên minh mẫn hơn.

 

Anh đống tài liệu chất cao như núi bàn việc:

 

“Không nghỉ , chỉ còn ngày cuối cùng thôi."

 

Hai mươi chín, ba mươi.

 

Qua ba mươi là năm mới , mà những tài liệu đều cần xử lý xong Tết, một khi kéo dài sang năm thì nhiều khoa phòng sẽ hoạt động nổi.

 

Thư ký Trần cũng lúc Lương Thu Nhuận thể dừng , mà những tài liệu cũng xử lý , lọc qua một lượt thì chỉ thể để Lương Thu Nhuận xử lý thôi.

 

Thế nên lúc cũng ai giúp Lương Thu Nhuận cả.

 

Nghĩ đến đây, thư ký Trần liền suy nghĩ một chút, cho lãnh đạo cảm thấy thoải mái hơn ở những phương diện khác.

 

Thế là thư ký Trần lặng lẽ ngoài, tiên là đến nhà bếp một chuyến, chẳng qua cũng chỉ là mấy món cơm canh đó thôi.

 

Xưởng trưởng là trợ cấp riêng, Lương Thu Nhuận mỗi ngày đều hai quả trứng gà, một phần canh đặc biệt cung cấp.

 

Thư ký Trần lấy trứng luộc, thấy canh sườn hầm khá ngon nên dùng một cái hũ gốm nhỏ múc riêng một bát.

 

Chỉ là những thứ đều là đồ thường ngày ăn, thực thư ký Trần hài lòng lắm.

 

Anh khẽ nhíu mày, cũng lúc trách đầu bếp tận tâm, là vì sắp hết năm, cũng hiu quạnh, rau xanh cũng trở thành món hàng hiếm.

 

Nghĩ đến đây, thư ký Trần thở dài, xách cặp l.ồ.ng cơm định khỏi cửa nhà bếp.

 

Thì đầu bếp Trương gọi giật :

 

“Thư ký Trần, thư ký Trần, món hàng hiếm , mang đến cho xưởng trưởng Lương ?"

 

Thư ký Trần xách hộp cơm :

 

“Cái gì ?"

 

Đầu bếp Trương cầm một cái bát nhỏ chạy tới, đưa qua:

 

“Dâu tây."

 

“Là dâu tây đó."

 

Giọng ông chút kích động, “Lúc sáng dân mang đồ đến là phát hiện một bụi dâu tây ở gần suối nước nóng nhà, kết ba quả, nghĩ là đồ hiếm nên mang đến nhà bếp đơn vị hỏi xem lấy , thấy lạ nên giữ luôn."

 

Thư ký Trần xong lời liền thuận mắt qua, thì thấy ba quả dâu tây lớn đỏ mọng đang đáy bát sứ trắng.

 

Thật là mắt.

 

Thư ký Trần ngay lập tức vui mừng vài phần:

 

“Đầu bếp Trương lắm, sẽ với xưởng trưởng Lương, đến lúc đó sẽ bình chọn là chiến sĩ tiên tiến!"

 

Những đều là phục vụ cho Lương Thu Nhuận, vì gì khác, chỉ mong cho Lương Thu Nhuận vất vả cực nhọc thể dễ chịu hơn một chút.

 

Đầu bếp Trương cũng kích động, nhưng vui mừng nhiều hơn:

 

“Có ích là , ích là ."

 

xưởng trưởng Lương thời gian thức trắng đêm tăng ca, thư ký Trần, bên cạnh ông , khuyên nhủ ông một chút, sức khỏe con là quan trọng nhất, đừng cậy còn trẻ mà coi trọng c-ơ th-ể."

 

Thư ký Trần cũng điều đó.

 

cách nào khác.

 

Anh lắc đầu:

 

“Không khuyên , công việc chất chồng như núi, lãnh đạo thì ai ?"

 

Đầu bếp Trương cũng thở dài, chỉ thấy xưởng trưởng Lương thật sự dễ dàng, cũng thật sự vất vả quá.

 

Thư ký Trần xách cơm, bưng ba quả dâu tây lớn cứ thế đến văn phòng.

 

Lương Thu Nhuận sáu giờ sáng đến đây, tới bây giờ mười hai giờ trưa , việc liên tục sáu tiếng đồng hồ, thấy động tĩnh qua, thấy là cặp l.ồ.ng cơm.

 

Anh liền :

 

“Để ở bên cạnh , đợi xong ăn."

 

Bây giờ rảnh.

 

Thư ký Trần mỉm :

 

“Lãnh đạo, xem phát hiện thứ gì ?"

 

Anh như đang dâng báu vật, đưa bát sứ trắng qua.

 

Lương Thu Nhuận thuận mắt qua, thấy đáy bát đặt ba quả dâu tây lớn đỏ mọng, sững một lúc:

 

“Dâu tây ?"

 

Thư ký Trần “" một tiếng, đưa bát qua:

 

, đầu bếp Trương là lúc dân hái rau mang tới gửi kèm đấy."

 

“Ông thấy là đồ hiếm nên đặc biệt để dành cho ."

 

Nói thật, mùa đông hoa quả nhiều, thời tiết khô hanh, bận rộn đến mức phiền lòng, lúc ăn dâu tây chua chua ngọt ngọt, lành lạnh thì cả sẽ tỉnh táo hơn nhiều.

 

Lương Thu Nhuận cũng ngoại lệ, yết hầu chuyển động, nhưng mở miệng là:

 

“Thư ký Trần, phiền đón đồng chí Giang qua đây giúp ."

 

Thư ký Trần sững sờ, lập tức hiểu ý Lương Thu Nhuận, há hốc mồm:

 

“Lãnh đạo, thời gian đặc biệt vất vả —" Ý ngoài lời là mấy quả dâu tây là các đồng chí cấp tìm cách để bồi bổ cho mà.

 

Lương Thu Nhuận :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-382.html.]

 

là đàn ông con trai hứng thú với mấy thứ trái cây , giúp đón đồng chí Giang qua đây, cô thích ăn mấy thứ trái cây chua chua ngọt ngọt lắm."

 

Còn về lý do tại là đón qua đây.

 

Bởi vì dâu tây mang về đủ chia ăn.

 

Vẻ mặt thư ký Trần phức tạp, cuối cùng cũng đồng ý.

 

Giang Mỹ Thư lúc thư ký Trần đón qua đây cô còn chút bất ngờ.

 

Chỉ là bất kể cô hỏi thư ký Trần thế nào cũng chịu trả lời.

 

còn cách nào khác, đành tự chạy văn phòng xưởng trưởng:

 

“Anh Lương, thư ký Trần tìm em?"

 

Lương Thu Nhuận ngẩng đầu, đẩy đống tài liệu bàn việc sang một bên, đưa qua một cái bát, ánh mắt mệt mỏi nhưng giọng điệu dịu dàng:

 

“Có ba quả dâu tây, gọi em qua đây nếm thử chút vị."

 

Ba quả dâu tây đó lúc thư ký Trần như thế nào thì bây giờ vẫn như thế đó.

 

Giang Mỹ Thư cúi đầu qua, dâu tây đỏ mọng đặt đáy bát sứ trắng chút ch.ói mắt, mắt cô cay cay, giọng lý nhí:

 

“Anh Lương."

 

—Nếu em lừa dối như , còn đối xử với em thế ?

 

Lương Thu Nhuận vốn dĩ đang bận công vụ nhưng thấy lời chua xót quá đỗi của Giang Mỹ Thư, tiếng “ Lương" đó dường như ẩn chứa hàng vạn loại tình cảm phức tạp.

 

Anh đặt công vụ tay xuống, từ bàn việc bước , tới mặt Giang Mỹ Thư, cúi đầu cô, giọng ôn hòa:

 

“Sao em?"

 

Một bận rộn như nhưng lúc đặc biệt kiên nhẫn và thời gian.

 

Giang Mỹ Thư c.ắ.n môi, lời đến cửa miệng , nhưng khóe mắt cô chú ý thấy thư ký Trần vẫn còn ở trong văn phòng, liền cúi đầu rũ mắt xuống:

 

“Không gì."

 

“Chỉ là cảm động quá thôi."

 

để che giấu cảm xúc thật của , thậm chí cả đầu cũng dám ngẩng lên, cô sợ chỉ cần ngẩng lên một cái là sẽ nhịn hết thảy.

 

mà, Lương như , thể , cô dám đây.

 

Nhận thấy cảm xúc của cô trùng xuống, Lương Thu Nhuận nhón một quả dâu tây đưa tới bên môi cô:

 

“Nếm thử ?"

 

Quả dâu tây lành lạnh đưa miệng, mang theo một luồng cảm giác chua ngọt thanh mát lập tức chiếm trọn vị giác.

 

Những cảm xúc hỗn loạn lúc như thủy triều rút trong tích tắc.

 

Vào khoảnh khắc , Giang Mỹ Thư thậm chí còn chút tâm lý trốn tránh như đà điểu, cô chỉ yên lặng ăn dâu tây thôi.

 

Vì thất thần nên lúc ăn cẩn thận ngậm lấy ngón tay của Lương Thu Nhuận.

 

Đột nhiên cô ngậm lấy ngón tay, cả Lương Thu Nhuận cứng đờ , ấm nóng, nước, ẩm ướt, mềm mại.

 

Cảm giác trong tích tắc đó ngay lập tức quét qua , từng tế bào c-ơ th-ể cũng theo đó mà giãn vài phần.

 

Giang Mỹ Thư cũng nhận điều gì đó, cô lập tức c.ắ.n đứt quả dâu tây, buông ngón tay Lương Thu Nhuận , đỏ mặt nhỏ giọng :

 

“Em xin ."

 

Cô thật sự chỉ c.ắ.n dâu tây thôi, chỉ là quả dâu nhỏ, lúc c.ắ.n dễ c.ắ.n trúng tay .

 

Lương Thu Nhuận ngoài miệng :

 

“Không ."

 

Thực tế, tay đưa tới một quả khác, hiệu cho cô ăn.

 

Không.

 

Có lẽ là một tầng ý nghĩa khác.

 

Giang Mỹ Thư sững một lúc, sai lầm tương tự cô sẽ phạm thứ hai, thế là cô cúi đầu, ngón tay như ngọc của cứ thế vững vàng mổ tới, vặn ngậm lấy quả dâu tây mà chạm ngón tay .

 

Điều khiến trong lòng Lương Thu Nhuận chút thất vọng âm thầm, chỉ là loại như cảm xúc để lộ ngoài.

 

Anh cầm quả dâu tây thứ ba đưa tới.

 

Đây là quả cuối cùng.

 

Quả trong miệng Giang Mỹ Thư còn nuốt xuống nữa.

 

Cô đón lấy nhưng ăn mà thuận thế nhét miệng Lương Thu Nhuận, đôi mắt cô lấp lánh :

 

“Anh cũng nếm thử ."

 

Ở thủ đô, mùa đông, sắp đến Tết, loại dâu tây dù thế nào cũng coi là món đồ hiếm .

 

Muốn thịt thì chừng còn thể đến hợp tác xã tranh giành một ít về, nhưng dâu tây vì là đồ trái mùa nên là thật sự .

 

Lương Thu Nhuận quả dâu tây đưa tới, phía quả dâu đỏ mọng là những ngón tay như mầm hành, ngay cả móng tay cũng mang sắc hồng, làn da trắng mịn, tả xiết.

 

Không tại nghĩ đến cảnh tượng lúc .

 

Cô ngậm lấy ngón trỏ của .

 

Nghĩ đến đây, ánh mắt Lương Thu Nhuận tối , cúi đầu c.ắ.n lấy quả dâu tây, dường như vô tình cố ý mà c.ắ.n nhẹ ngón tay Giang Mỹ Thư một cái.

 

Giang Mỹ Thư rụt tay .

 

Cô tò mò qua, chỉ là mặt Lương Thu Nhuận một mảnh bình thản, bất kỳ biểu cảm nào, điều khiến Giang Mỹ Thư cũng chỉ coi đó là ngoài ý .

 

lúc cô cũng c.ắ.n trúng Lương Thu Nhuận.

 

Lương Thu Nhuận khí chất thanh cao, nho nhã thanh khiết tâm tư đen tối như .

 

Ăn xong dâu tây.

 

Giang Mỹ Thư chút do dự, cô hỏi :

 

“Anh còn tăng ca nữa ?"

 

Lương Thu Nhuận gật đầu.

 

“Vậy em ở với ."

 

Giang Mỹ Thư suy nghĩ một chút, giọng dịu dàng:

 

“Dù em về nhà cũng việc gì , em cứ bên cạnh thôi, tìm cho em ít báo chí sách truyện gì đó để g-iết thời gian là ."

 

 

Loading...