Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 366
Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:05:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Diệp ngờ thấy một câu trả lời như , “Em Giang , Giám đốc Lương lấy em đúng là hạnh phúc thật đấy."
Rõ ràng cô thể hùa theo để phàn nàn, oán trách sự và lòng tham của đối phương, nhưng qua miệng Giang Mỹ Thư, đó trở thành sự lười biếng và lo toan cuộc sống của chính cô.
Nói chuyện với cô đúng là vô cùng dễ chịu.
Khiến cảm thấy thật thoải mái.
Giang Mỹ Thư hiểu Tiêu Diệp nhảy vọt chủ đề nhanh thế, cô mím môi , gì, đợi cho đến khi nhóm Tiêu Diệp hái lượm xong xuôi.
Lúc mới xuống núi.
Đồ đạc của Giang Mỹ Thư quá nhiều, măng mùa đông nhiều nhất bảy tám cân, nấm đông chừng ba bốn cân, cộng cũng chỉ hơn mười cân một chút, nhưng dù , cô xách đến mức bắp tay mỏi rã rời.
Nhìn nhóm Tiêu Diệp, rõ ràng là những giỏ đồ lớn như , nhưng đường họ vẫn , cô xong chỉ cảm thán đúng là một “con gà công nghiệp" yếu ớt.
May mà khi xuống núi, vặn Lương Thu Nhuận cũng bận xong việc, đang định lên núi tìm cô.
Giang Mỹ Thư thấy , lập tức chạy chậm gần, tiếc là xách đồ chạy nổi, đành gọi khẽ một tiếng:
“Anh Lương."
Lương Thu Nhuận cô mệt đến mức mặt đỏ bừng, rõ ràng khí vẫn còn lạnh, nhưng trán cô rịn một lớp mồ hôi mỏng, điều khiến khỏi xót xa.
Lương Thu Nhuận hai lời liền đón lấy túi đồ:
“Sao nghĩ đến chuyện chạy lên núi thế?"
“Lần nếu , nhớ gọi cùng."
Người đàn ông chỉ xót vợ, mà còn đưa cách giải quyết.
Giang Mỹ Thư :
“Chẳng đang bận ?"
Cô đầu chỉ về phía Tiêu Diệp và những khác:
“Em cùng các chị dâu là đủ ."
Vì san sẻ gánh nặng, cô nhẹ nhõm hẳn , kéo theo tâm trạng cũng vui vẻ thêm vài phần.
“Anh Lương, , vận may của em cực kỳ luôn."
Cô thò tay túi, lấy một củ nhân sâm hoang:
“Anh xem, xem ."
Cô giống như đang khoe khoang:
“Em nhặt đấy, lợi hại ."
Nhìn thấy củ nhân sâm hoang đó, Lương Thu Nhuận cũng chút bất ngờ:
“Nhặt núi ?"
“ ."
Giang Mỹ Thư híp mắt :
“Chẳng là đào măng mùa đông ?
Nó mọc ngay cạnh măng luôn, em nhổ một phát là ."
Nếu đuôi, chắc chắn cái đuôi của cô vểnh lên tận trời .
Lương Thu Nhuận mà thấy vui lây, thích nhất là dáng vẻ đắc ý nhỏ bé của Giang Mỹ Thư.
“Thật lợi hại."
Anh cũng tiếc lời khen ngợi.
Đôi mắt to của Giang Mỹ Thư cong thành hình trăng khuyết:
“ , em cũng thấy vận may .
Lúc em còn chuyện với chị dâu Tiêu, bảo là ngày xưa từng nhặt , nhưng nhiều năm gặp nữa, ngờ em rừng nhặt luôn."
So với măng nấm đông, rõ ràng giá trị của củ nhân sâm hoang cao hơn nhiều.
Giám đốc Chu cạnh đó đợi đón vợ cũng thấy củ nhân sâm , ông chút kinh ngạc:
“Vợ vận khí thật đấy."
“Đám địa phương chúng lên núi bao nhiêu mà từng gặp, ngược vợ là từ nơi khác đến, một gặp , vận may đúng là tuyệt đỉnh."
Giám đốc Chu củ nhân sâm , càng càng thích:
“Đồng chí Giang, Giám đốc Lương, củ nhân sâm hai bán ?"
Loại hàng phẩm chất thế , ngay cả thị trường cũng hiếm thấy.
Lương Thu Nhuận quyết định Giang Mỹ Thư, sang cô.
Giang Mỹ Thư theo bản năng lắc đầu:
“Không bán ạ, chúng cháu giữ tự dùng."
Sợ Giám đốc Chu nghĩ nhiều, cô thẳng:
“Trong nhà chúng cháu già, giữ để phòng lúc cần kíp."
Lời đến mức , Giám đốc Chu tiện thêm gì nữa, dù chuyện ăn đời vạn đạo lý ép mua ép bán.
Sau khi về đến nhà tập thể, Giang Mỹ Thư phòng giày, xỏ đôi bốt da lót lông của , lúc mới thấy bàn chân ấm áp hơn vài phần.
Cô mang đôi giày mượn trả cho Tiêu Diệp, lúc thì Lương Thu Nhuận đang dọn dẹp măng và nấm .
Anh lột hết lớp vỏ ngoài của măng:
“Tối nay em ăn thế nào?"
Giang Mỹ Thư thực tế ít khi ăn các món từ măng, cô bèn hỏi:
“Làm thế nào thì ngon ạ?"
Cô hiểu nhiều về món .
“Có thể nhúng lẩu, măng nấu giòn và thanh mát, cũng thể dùng măng xào thịt ba chỉ, mùi vị cũng thơm."
Giang Mỹ Thư nuốt nước miếng:
“Em đều ăn, Lương."
Lương Thu Nhuận bật :
“Vậy thì một phần nhúng lẩu, một phần để xào."
Anh lấy tiền và phiếu đưa cho cô:
“Em hợp tác xã hỏi xem còn thịt , mua ít thịt về, để xào."
Giang Mỹ Thư cảm thấy cực kỳ giống như lúc còn nhỏ, lớn trong nhà dặn dò cô như đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-366.html.]
Cô cầm tiền, thấy buồn thấy đó là sự thật.
Anh Lương trong cuộc sống thực sự đang dùng khả năng lớn nhất của để chăm sóc cô, đến nỗi nhiều lúc ở mặt , cô cứ như lớn .
Cô bóp xấp tiền gì, ngẩn tại chỗ.
“Sao thế?"
“Nếu đủ thì em cứ túi trái của mà lấy."
Lương Thu Nhuận công tác đương nhiên mang theo tiền dư.
Giang Mỹ Thư thò tay túi, cô nảy ý , thò tay túi xong lấy tiền mà cứ thế cách lớp vải gãi ngứa cho .
Điều khiến Lương Thu Nhuận đang thái rau lập tức nhịn mà thành tiếng, chút nhột, khi , nếp nhăn nơi khóe mắt cũng hằn rõ hơn vài phần.
“Giang Giang, đừng quậy nữa."
Giọng mang theo sự nuông chiều khó tả.
Giang Mỹ Thư mím môi , thò nốt bàn tay sang, cứ thế mà gãi eo :
“Anh Lương, ngoan nhé, còn giấu quỹ đen."
Nếu thì túi tiền?
Lương Thu Nhuận cô gãi nhột buồn , cả cứ vặn vẹo sang một bên:
“Cái thật sự mà."
Anh đầu “kẻ xa" :
“Đây là tiền công tác phí mà thư ký Trần lĩnh từ phòng tài vụ cho đấy."
Anh là giám đốc, hơn nữa đến tỉnh Hắc công tác, việc tạo mối quan hệ, mời khách ăn cơm, mang theo tiền là chuyện đương nhiên.
Giang Mỹ Thư lúc mới hiểu lầm, nhưng loại như cô thể thừa nhận là sai chứ.
Lập tức thu tay về:
“Được , , em ."
Lương Thu Nhuận buông rau định bắt lấy cô, nhưng Giang Mỹ Thư chạy cực nhanh:
“Anh Lương, em mua thịt đây, đợi em nhé."
Giọng trong trẻo như chim sơn ca, chỉ Lương Thu Nhuận thấy mà ngay cả hàng xóm xung quanh cũng thấy.
Tiêu Diệp cũng đang xử lý nấm đông, chị thấy động động tĩnh bên ngoài, nhịn sang cảm thán với chồng :
“Vợ Giám đốc Lương giọng thật đấy."
Ngừng một chút bổ sung thêm một câu:
“Người cũng ."
là một thông minh, hơn nữa chỉ EQ cao, cách đối nhân xử thế.
Giám đốc Chu đang bóc lạc cho bọn trẻ, thì :
“Đương nhiên là , nếu bà nghĩ một sắt đ-á như Giám đốc Lương cũng mang vợ theo?"
“ quen Giám đốc Lương cũng mười mấy năm , đây là đầu tiên thấy căng thẳng vì một như ."
Lời lọt tai Tiêu Diệp, khiến trong mắt chị thoáng qua vài phần ngưỡng mộ.
Chị qua cửa sổ về phía căn phòng ở tạm của nhà họ Lương, Lương Thu Nhuận đang bận rộn ở gian bếp chung bên ngoài, thái rau nấu cơm đều thành thạo.
Cho nên chị mới ngưỡng mộ đấy.
Lão Chu nhà tuy cũng tệ, nhưng chuyện trong nhà thì ông chẳng bao giờ đụng tay , như Giám đốc Lương, hễ ở nhà là gần như để đồng chí Giang bất cứ việc gì.
Chỉ riêng điểm thôi, e là đàn ông trong cả khu nhà tập thể đều sánh bằng.
Cũng thể so sánh .
Bên ngoài.
Lương Thu Nhuận đang nấu cơm hề nghĩ nhiều như thế, dọn dẹp sạch sẽ măng đông, nhặt nhạnh nấm đông xong xuôi, miếng đậu phụ mua từ ăn cũng lấy thái khối.
Trước tiên chuẩn sẵn sàng tất cả những thứ cần cho món lẩu.
Giang Mỹ Thư vận khí , mua một miếng thịt nạc và một miếng gan heo.
Cũng chẳng vì may mắn gì, thực tế là thời buổi thích nhất là thịt mỡ, thịt mỡ thể rán lấy mỡ còn tóp mỡ thì thơm miệng, nhưng thịt nạc thì , còn bằng giá với thịt mỡ nên chẳng ai thích lấy.
Cô xách theo một cân thịt nạc và một cân gan heo về như .
Lương Thu Nhuận qua, chút đau đầu:
“Em ăn lẩu gì thế ?"
Giang Mỹ Thư:
“Thì cứ nhúng canh gan heo thịt nạc thôi ạ?"
Kiếp lúc cô miền Nam từng ăn món canh Tam Cập từ gan heo, thịt nạc và lá kỷ t.ử ở bên đó, thấy vị tươi ngon.
Lương Thu Nhuận suy nghĩ một chút gật đầu:
“Vậy thì nấu canh gan heo thịt nạc, cho cả măng và đậu phụ luôn."
Giang Mỹ Thư “" một tiếng, rửa tay định qua giúp sức, nhưng Lương Thu Nhuận đẩy cô :
“Đi chơi , một lát là xong thôi."
Anh thể một nuôi lớn Lương Nhuệ, đương nhiên là nấu nướng, chỉ là đây bận rộn thời gian , nay đến tỉnh Hắc công tác, ngược còn thời gian xuống bếp.
Giang Mỹ Thư qua, thấy đúng là giúp gì, bèn ôm một bọc lạc tới, cô bóc một củ hai hạt lạc, cô một hạt, Lương Thu Nhuận một hạt.
Lương Thu Nhuận nấu cơm, cô cũng chạy lung tung mà cứ ở bên cạnh bầu bạn, lúc thì đút hạt lạc, lúc thì đút hạt hướng dương, thậm chí còn gọt một quả lê đông.
Nói thật, so với cảnh nấu cơm vội vàng, mắng nhiếc om sòm nhà bên cạnh, cảnh nhà họ nấu cơm giống như một sự hưởng thụ.
Sau khi nguyên liệu nhúng lẩu chuẩn đầy đủ, Lương Thu Nhuận bèn đặt nồi lên bếp than, lửa lớn đun sôi thả đồ .
Hai cũng cầu kỳ như lúc ở thủ đô là ăn bàn.
Anh trực tiếp bưng bếp than phòng khách, hai vây quanh bếp than, bưng bát cứ thế nhúng lẩu ăn.
Làn khói trắng trong nồi bốc lên nghi ngút, lượn lờ quanh đôi mắt đang bận rộn của Lương Thu Nhuận, điều khiến Giang Mỹ Thư chút ngẩn ngơ:
“Anh Lương, đừng gắp cho em nữa, cũng mau ăn ."
Suốt cả quá trình chỉ lo nhúng đồ cho cô thôi.
Lương Thu Nhuận “ừ" một tiếng, bắt đầu thong thả ăn.
Chỉ là suốt cả buổi vẫn luôn chăm sóc Giang Mỹ Thư, cho đến tận lúc ngủ buổi tối, ngay cả nước rửa chân cũng là bưng đến.
Giang Mỹ Thư Lương Thu Nhuận đang xoa bóp chân cho , ánh đèn dịu nhẹ chiếu lên mặt , một vốn cao cao tại thượng như thế, lúc dịu dàng vô cùng.