Mỹ Nhân “Cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 363

Cập nhật lúc: 2026-04-20 09:04:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi cô đến kẹo, mắt của đối phương sáng rực lên.

 

“Thế đặng?"

 

Tiêu Diệp còn từ chối, nhưng Giang Mỹ Thư chạy mất .

 

Nhìn bóng lưng của cô, Tiêu Diệp bất đắc dĩ mỉm :

 

“Thật là thật thà quá."

 

Sau khi Giang Mỹ Thư về nhà, Lương Thu Nhuận dọn dẹp xong xuôi đồ đạc , thấy cô tay về bèn hỏi:

 

“Đưa ?"

 

Giang Mỹ Thư “ừm" một tiếng:

 

“Đưa , chị dâu chịu nhận, em chạy thẳng luôn."

 

như một con cáo nhỏ, nheo mắt , đáng yêu.

 

Lương Thu Nhuận mà lòng mềm nhũn, đưa tay xoa đầu cô, nghĩ mới cá xong bèn thu tay :

 

“Cá sạch hết ."

 

Giang Mỹ Thư “" một tiếng:

 

“Tối nay chúng ăn cá dưa chua."

 

Mặc dù cô , nhưng cô mà, cô bên cạnh suốt cả quá trình cái miệng nhỏ cứ liến thoắng, Lương Thu Nhuận theo các bước cô .

 

Đến cuối cùng hương vị ngon đến mức ngờ tới.

 

Giang Mỹ Thư dùng nước canh cá dưa chua trộn với cơm trắng, ăn hết hai bát còn uống thêm một bát canh, ngon đến mức cô ước gì thể c.ắ.n luôn cả lưỡi .

 

“Anh Lương, đấy, còn phong thái của đại đầu bếp nha."

 

Giang Mỹ Thư chính là khen, dù khen ngợi cũng mất tiền, khen đến mức Lương Thu Nhuận trực tiếp bao thầu bộ việc cơm nước luôn.

 

Đến tối lúc nghỉ ngơi, trong căn phòng lớn chỉ hai họ, Giang Mỹ Thư rúc lòng Lương Thu Nhuận, tiếng gió gào thét bên ngoài, cô khẽ :

 

“Em cảm giác thế mới giống như kết hôn nè, đang hưởng thụ thế giới của hai ."

 

Cô và Lương dường như bao giờ sống riêng trong một gian riêng tư thế .

 

Trước đây ở nhà họ Lương, trong nhà Lương Nhuệ thì cũng Lương, đồng chí Vương, thế nào nhỉ, mặc dù là kết hôn nhưng trong nhà đông , nhiều khi Giang Mỹ Thư khái niệm về việc kết hôn.

 

đến thành phố Cáp mới một ngày trời, cô cảm giác như đôi vợ chồng mới cưới đang cùng chung sống .

 

Căn nhà nhỏ từng chút một bày biện lên, chỉ hai họ ngoài, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ .

 

Lương Thu Nhuận thấy những lời , ôm vai Giang Mỹ Thư:

 

“Thích những ngày thế ?"

 

Giang Mỹ Thư nghĩ ngợi:

 

“Chắc là thích chứ?"

 

Cô cũng chắc chắn.

 

“Vẫn trải qua mới ."

 

Trước đây ở nhà họ Lương là cơm bưng tận miệng, áo mặc tận tay, giờ đây riêng hai vợ chồng tự chung sống, những ngày tháng thể trôi qua như thế nào, cô cũng .

 

“Vậy thì cứ thử xem."

 

Lương Thu Nhuận cũng một cảm giác mới mẻ, giống như kết hôn một nữa .

 

Tối hôm đó Lương Thu Nhuận ôm Giang Mỹ Thư, gì cả, rõ ràng là đổi chỗ ở cứ ngỡ sẽ mất ngủ ngủ , ngờ tới ngủ ngon.

 

Đợi đến hôm khi Giang Mỹ Thư tỉnh dậy thì gần mười giờ , Lương Thu Nhuận sớm thấy bóng dáng , khi Giang Mỹ Thư rửa mặt xong mới thấy mẩu giấy bàn.

 

Lương Thu Nhuận họp , bảo Giang Mỹ Thư lúc tỉnh dậy, bếp than hâm sẵn canh cá, thể ăn kèm với mì sợi.

 

Giang Mỹ Thư bỗng nhiên một cảm giác như đang sống những ngày gia đình .

 

Cô mím môi mỉm , ăn cơm xong bèn một bức thư, khi xong thì nhét phong bì.

 

Liền đội mũ quàng khăn ngoài, gặp Tiêu Diệp bể nước rửa bắp cải.

 

Giang Mỹ Thư thuận tiện hỏi đường:

 

“Chị dâu, chị bưu điện đường nào ạ?"

 

Tiêu Diệp chỉ ngoài khu chung cư:

 

“Ra khỏi chung cư rẽ trái, thẳng mười phút là tới."

 

“Chỗ chúng ở cách bưu điện gần."

 

Giang Mỹ Thư gật đầu chào tạm biệt đối phương, suốt dọc đường đón gió tuyết tới bưu điện, lúc bưu điện mấy .

 

Nhân viên duy nhất ở cửa sổ còn đang sưởi ấm đan áo len.

 

Giang Mỹ Thư hà một , vỗ vỗ cửa sổ:

 

“Đồng chí, gửi thư."

 

“Gửi ?"

 

“Thủ đô."

 

“Gửi ngoại thành tám hào."

 

thuận tay xé một con tem đưa qua:

 

“Tự dán , dán xong đưa cho ."

 

Giang Mỹ Thư “" một tiếng, cẩn thận dán con tem lên phong bì, cô một cảm giác chân thực.

 

Cô đang ở những năm bảy mươi.

 

Đang dùng phương thức liên lạc của thời đại để liên lạc với .

 

Giang Mỹ Thư nén những suy nghĩ lộn xộn trong lòng xuống, đưa phong bì qua:

 

“Đồng chí, dán xong ạ."

 

Đối phương nhận lấy, tiện tay đè cái hộp, thấy Giang Mỹ Thư vẫn bèn hỏi:

 

“Còn việc gì nữa ?"

 

Giang Mỹ Thư “" một tiếng, mong đợi:

 

“Đồng chí, ở đây con tem 'Toàn quốc sơn hà nhất phiến hồng' ạ?"

 

“Có thì ."

 

Đối phương theo bản năng gật đầu lắc đầu:

 

“Cô cần loại tem in sai phế bỏ đó gì?"

 

Giang Mỹ Thư cũng ngờ tới, chỉ tùy miệng hỏi một câu mà hỏi trúng , cô lập tức :

 

“Người lớn trong nhà thích sưu tầm tem, đồng chí, nếu ở đây thì phiền cô lấy cho xem một chút ?"

 

."

 

Nhân viên bưu điện thấy lời thì ngạc nhiên một chút:

 

“Để nghĩ xem."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ca-man-va-he-thong-ac-doc-duoc-chong-cuong-cong-viec-cung-chieu/chuong-363.html.]

Con tem 'Toàn quốc sơn hà nhất phiến hồng' phát hành năm 68.

 

Chỉ là vì lý do in sai nên lúc đó khẩn cấp thu hồi.

 

Chỉ là, thu hồi cũng chỉ là một phần, còn dùng để kê chân bàn , vốn dĩ là tem phế phẩm, tự nhiên là thể bán nữa.

 

Cho nên bưu điện bọn họ cũng coi tem là việc gì to tát.

 

Giờ thấy mua, giống như r-ác thải phế liệu đột nhiên , thể khiến thấy kỳ lạ cho .

 

“Cô thật sự ?"

 

Nhân viên bưu điện chắc chắn hỏi một câu.

 

Giang Mỹ Thư gật đầu:

 

ạ."

 

“Cô đợi tìm cho cô."

 

Nhân viên bưu điện mặt Giang Mỹ Thư, cúi tìm từng cái chân bàn một, cứ như một hai ba bốn, tìm bốn tờ nguyên vẹn.

 

Đều chân bàn đè lên in hằn dấu vết, còn dính một lớp bụi dày, cứ thế mang đến mặt Giang Mỹ Thư, cô còn chút lúng túng:

 

“Đồng chí, những cái là thật ?"

 

."

 

Nhân viên bưu điện đáp dứt khoát:

 

“Bản tem 'Toàn quốc sơn hà nhất phiến hồng' lúc đầu vì in sai nên thu hồi một phần, còn một phần thu hồi cơ bản là kê chân bàn, giấy nhóm bếp hết ."

 

Tem in sai đồng nghĩa với tem phế bỏ, thể bán, phế phẩm thì là cái gì?

 

Chỉ là, khi xong, nhân viên bưu điện liền hối hận, cái miệng bép xép , cái gì cũng .

 

Thật là.

 

Đừng xong lát nữa mua nữa thì hỏng bét.

 

ngờ tới, khi xong, Giang Mỹ Thư vẫn những con tem đó với ánh mắt sáng rực, cũng chê bẩn, cầm lên thổi thổi bụi, thầm nghĩ in sai thì chứ , chính vì in sai nên mới trân quý chứ.

 

Đến đời giá đấu giá cao nhất, một con tem thậm chí vượt quá mức giá mười triệu đồng.

 

tay cô hiện giờ bốn tờ, một tờ nguyên bản là năm mươi con tem, quy đổi là hai trăm con tem , lượng nhiều lên tự nhiên sẽ khiến tem còn trân quý như nữa.

 

, so với khối lượng các loại tem khác, hai trăm con tem 'Toàn quốc sơn hà nhất phiến hồng' thực sự tính là nhiều.

 

Giang Mỹ Thư thổi sạch bụi bẩn, lúc mới hỏi:

 

“Đồng chí, loại tem bán thế nào ạ?"

 

Nhân viên bưu điện suy nghĩ một chút:

 

“Bình thường mà một con tem tám hào, nhưng đó là tem bình thường, tem thuộc loại in sai, thu của cô nửa giá, bốn hào một con tem, nếu cô thì tổng cộng hai trăm con tem tương đương bốn bản đều là của cô."

 

Giang Mỹ Thư tính toán một chút:

 

“Tổng cộng là tám đồng đúng ạ?"

 

."

 

Cô dứt khoát móc tám đồng đưa qua:

 

“Nè, tiền đều ở đây cả, cô đếm ."

 

Cô cũng mặc cả, đây vốn dĩ là một thương vụ một vốn vạn lời , nếu còn mặc cả nữa thì lương tâm cô chút yên.

 

Nhân viên bưu điện đó ngờ tới thương vụ tám đồng thành công như .

 

còn vài phần kinh hỉ và bất ngờ, Giang Mỹ Thư:

 

“Không cần ạ?

 

Vậy thì rẻ thêm chút nữa ?"

 

Cô thu một tờ tiền, nhân viên bưu điện đó nhanh ch.óng phản ứng :

 

“Cần cần cần."

 

nhanh ch.óng nhét tiền lẻ túi:

 

“Đồng chí, ở đây còn các loại tem khác nữa cô lấy ?"

 

Giang Mỹ Thư vốn dĩ lấy, nhưng sợ nghi ngờ bèn :

 

“Cô cứ lấy hết cho xem."

 

“Vâng."

 

Nhân viên bưu điện nhanh nhẹn lấy một cuốn sổ lớn:

 

“Cô xem , đây đều là những con tem chúng phát hành trong mấy năm qua."

 

Giang Mỹ Thư hiểu những thứ , cô hiểu về tem nhưng cô hiểu đạo lý vật hiếm thì quý.

 

Suy nghĩ một chút bèn hỏi:

 

“Trong loại tem nào phát hành ít nhất ạ?"

 

Câu hỏi khiến nhân viên bưu điện sững một lát.

 

chắc chắn lấy loại ít , lớn trong nhà sưu tầm tem, nếu ai cũng thì còn sưu tầm gì nữa?"

 

“Cũng đúng."

 

Nhân viên bưu điện nhanh ch.óng chọn ba con tem:

 

“Con tem , 'Trong đất trời bao la - Năm tháng thanh niên trí thức', phát hành nhiều lắm nhưng giá đắt, cô lấy ?"

 

Giang Mỹ Thư nghĩ ngợi:

 

“Lấy một bản ạ."

 

Một bản là năm mươi con tem, sưu tầm tem sưu tầm tem, cô mua mấy con tem lẻ tẻ gì?

 

Nhân viên bưu điện híp mắt “" một tiếng, đặt một bản sang bên cạnh, lấy một bản khác:

 

“Bản là 'Trừng trị kẻ thù xâm lược', cũng khá hiếm."

 

liên tục giới thiệu ba bản, Giang Mỹ Thư đều lấy hết.

 

Lúc rời khỏi bưu điện, tay cô cầm mấy bản tem , tổng cộng tiêu hết mười bảy đồng.

 

Hầu như bao thầu hết tất cả những con tem trân quý hiện nay.

 

Giang Mỹ Thư thật sự cảm thấy hời.

 

Lúc cô về cũng tay , thấy bán lê đông, cô bèn lấy ba cân, cô vẫn từng ăn bao giờ, là vì tò mò thôi.

 

Mỗi quả lê đông to như nắm đ-ấm, thực sự là bắt mắt.

 

Chỉ là lạnh tay, lúc cô về đến nhà thì Lương Thu Nhuận vẫn họp xong, cô dọn dẹp xong, đem tem phân loại , cất riêng từng túi.

 

Nhìn từng con tem đó, Giang Mỹ Thư bắt đầu ngây ngô, nếu để hai mươi năm nữa, những con tem chắc chắn sẽ biến cô thành tỷ phú cho mà xem.

 

Thực sự là ước gì giờ thể về hai mươi năm luôn.

 

Đem tem giao dịch hết thì mấy.

 

Chỉ là nghĩ thôi, Giang Mỹ Thư trân trọng cất kỹ những con tem , Lương Thu Nhuận đúng lúc trở về.

 

 

Loading...