MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 941

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:44:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tất cả cũng đều hai đứa tân binh là một đôi.

 

Lúc thấy Mạc Cổ Tư bế Thời Nguyệt, ai nấy đều nhịn trêu chọc vài câu, hai đứa thật là thú vị, một đứa coi là A, một đứa coi là O, cách đối xử cũng vô cùng thú vị.

 

Lao Lệ thích cặp đôi , còn học cách chung sống AO mới từ họ.

 

Háp Nhĩ ngoài miệng chịu nổi nhưng nhiệt tình phối hợp, một gã đàn ông cao một mét chín thường xuyên khom lưng mặt Lao Lệ, dùng giọng điệu buồn nôn bảo cô dán miếng dán ức chế cho .

 

Sau khi mở cửa phòng , Thời Nguyệt liền lập tức nhảy xuống khỏi lòng Mạc Cổ Tư, nhanh ch.óng đóng cửa , khóa trái.

 

Động tác dứt khoát trơn tru.

 

Mạc Cổ Tư phản kháng, cô ép bức tường bên cạnh.

 

Thời Nguyệt vốn còn cùng tâm tình một chút, nhưng lòng bàn tay của đặt lên gáy cô, ngón tay lướt qua miếng dán ức chế.

 

Ngăn cách bởi miếng dán ức chế mỏng manh, chạm tuyến thể nhô lên .

 

Thời Nguyệt cả cứng đờ, sâu đôi mắt , cảm thấy thứ gì đó đang lên men trong khí, còn là hướng phát triển mà họ thể kiểm soát nữa.

 

Cậu áp sát về phía cô, đôi môi mỏng nhẹ nhàng nghiền nát khóe môi vểnh của cô, khi dừng một chút, khẽ ngậm lấy môi cô.

 

"Xoẹt ——" Cậu xé miếng dán ức chế của cô với tốc độ chậm chạp.

 

Hơi thở nóng hổi ẩm ướt phả bên cổ cô, dần dần áp sát tuyến thể đang lộ trong khí của cô.

 

Hành động của chẳng khác nào tiêm cho Thời Nguyệt một liều t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c mạnh nhất.

 

"Mạc Mạc?"

 

"Cậu định nhịn đến bao giờ?" Cậu hỏi.

 

Họ ngày nào cũng ôm ngủ, nghi ngờ cô coi thành cái gối ôm, cứ tiếp tục như , đối diện với cô sẽ còn một chút hưng phấn và hứng thú nào ?

 

Thời Nguyệt khơi dậy ham thể thành lời, một tay giữ lấy bàn tay đang loạn của , một tay áp bên mặt , nghiêng hôn về phía .

 

Kệ , cứ đòi lấy một chút tin tức tố .

 

Đợi đến khi thở của hai hỗn loạn, cô mới : "Tớ là sợ ảnh hưởng đến tiến độ huấn luyện của ."

 

Cô đúng là oan mà.

 

Thể lực hiện giờ của hai thì khỏi bàn , nếu thực sự thật thì chẳng sẽ dứt ?

 

Không chỉ tiến độ của trì hoãn, mà cô lẽ cũng chẳng khá hơn là bao.

 

"Sẽ ." Những điều đó là thứ Mạc Cổ Tư cần cân nhắc.

 

"Sau khi tiêm loại d.ư.ợ.c tễ đó nữa, sống ở đây sẽ thấy khó chịu ?" Thời Nguyệt hỏi , "Tin tức tố tràn của Alpha khiến thấy khó chịu ?"

 

Thời Nguyệt nghĩ thầm chắc chắn sẽ ảnh hưởng, chỉ là bao giờ .

 

lúc khi Thời Nguyệt hỏi , Mạc Cổ Tư liền gật đầu.

 

Thực điều khiến khó chịu nhất là thỏa mãn, nhiều tin tức tố của cô hơn, tin tức tố của cô chiếm lấy .

 

Cậu cũng tại những suy nghĩ như , nhưng chỉ luyến tiếc duy nhất cô.

 

Theo thời gian trôi qua, khao khát ngày một tăng lên.

 

Cậu cũng cảm nhận cô và đều giống .

 

Đã như , tại nhịn?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-941.html.]

 

Mạc Cổ Tư thấy cô khẽ thở dài, đó cô dời bàn tay đang áp mặt xuống gáy .

 

Cô giúp xé miếng dán ức chế .

 

Tuyến thể tiếp xúc với khí se lạnh, đột ngột run lên, lông mi rung động kịch liệt vài cái.

 

Không để kịp hồn, cô kéo lòng, ghé đầu qua, răng nanh chạm tuyến thể mỏng manh.

 

Cậu hừ nhẹ một tiếng, bàn tay ôm lấy eo cô, để đẩy cô mà là kéo cô về phía .

 

Cậu nghiêng đầu, thấy bóng dáng gần như hòa quyện trong gương, hai thật là khế hợp.

 

Dưới ánh đèn, đuôi mắt ửng hồng, đôi mắt tím sẫm phủ một lớp nước mỏng manh, dáng vẻ như bắt nạt t.h.ả.m hại.

 

Cậu mà mặt nóng bừng, đầu , vội vã tìm môi cô.

 

Cậu thích cách bày tỏ như thế hơn. Muốn nụ hôn của cô.

 

Hai chuyển sang chiếc giường đơn nhỏ bé , hơn một tháng qua, họ đều ôm ngủ trong gian chật hẹp , cho dù lúc tỉnh dậy sẽ đau lưng mỏi gối cũng rời xa.

 

Bộ đồ huấn luyện bó sát bay khỏi cạnh giường, rơi xuống đất, khung giường bằng kim loại chắc chắn, nhưng khi động tác trở nên mạnh bạo, khung giường khó tránh khỏi va chạm mặt giường.

 

Giường nhỏ cái của giường nhỏ, gian bé tẹo tràn ngập tin tức tố quấn quýt của hai , Thời Nguyệt tận hưởng thở, nhiệt độ và tiếng thút thít của .

 

Cứ giày vò mãi cho đến tận sáng hôm , hai còn chợp mắt tập trung.

 

Từ khi hai bước khỏi phòng, các Alpha gặp họ đều lượt né đường.

 

Bọn họ thừa hiểu, hai đứa tân binh nghỉ ngơi cả đêm .

 

Quả nhiên là tuổi trẻ mà, thật là tiết chế gì cả.

 

Hơn nữa khi hai kết hợp, Mạc Cổ Tư dính lấy tin tức tố lạnh lùng bá đạo , cộng với Thời Nguyệt đang ngừng giải phóng tin tức tố vì nóng lòng bảo vệ Omega, bọn họ giống như hai tảng băng di động .

 

Trên sân huấn luyện, Bối Thụy lạnh lùng đó: "Giang Thời Nguyệt, lên cơ giáp."

 

"..." Thời Nguyệt chột một cách lạ lùng.

 

Đây là đầu tiên Thời Nguyệt đối đầu với Bối Thụy, cơ giáp màu hồng mới sửa xong suýt chút nữa thì phế.

 

Bối Thụy cũng chiếm hời gì.

 

Những đóng quân ở hạm đội 1 đều chạy đến xem, còn livestream cho của hạm đội 2 xem, quanh sân huấn luyện nhộn nhịp vô cùng.

 

Các kỹ sư sửa chữa cơ giáp khi thấy tiếng động liền tập thể chạy tới, chống nạnh cầm loa lớn mắng mỏ thậm tệ!

 

bọn họ sửa cơ giáp vất vả thế nào !

 

Lúc huấn luyện mà hư hại cơ giáp đến mức độ là sẽ trời đ.á.n.h đấy!

 

Cuối cùng Thời Nguyệt và Bối Thụy thể lăn khỏi cơ giáp, chuyển sang chiến đấu giáp lá cà.

 

Mạc Cổ Tư cũng ở trong đám đông xem, từ đầu đến cuối biểu cảm đều điềm tĩnh.

 

Phó quan nhịn với : "Mạc Mạc, đầu thấy chỉ huy bộ dạng , cô phát điên , khuyên ngăn ?"

 

Mạc Cổ Tư hai trong sân nhưng lắc đầu: "Nguyệt Nguyệt đ.á.n.h."

 

Cậu hiểu chị , cũng hiểu Nguyệt Nguyệt.

 

Rất kỳ lạ, thậm chí thể cảm nhận sự phấn khích và kích động ẩn giấu của Nguyệt Nguyệt, ban đầu cô rõ thực lực đủ nên thách thức Bối Thụy, nhưng hiện tại rõ ràng cô tìm thấy sự tự tin.

 

 

Loading...