"..."
Đêm qua Hoắc Thiên Sâm rời lúc nào cô cũng , càng thể tại chiếc áo ba lỗ mặc trong tay .
Cô lẳng lặng bóc miếng cao dán , tắm rửa đơn giản, xịt nước hoa để che giấu mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng mới dám xuống lầu.
Trên bàn ăn chỉ Hoắc Thiên Sâm, quầng thâm ngày càng nặng mắt , vẻ đêm qua ngủ ngon giấc.
"Đêm qua thức khuya ?" Thời Nguyệt cố ý xuống bên cạnh .
Hoắc Thiên Sâm liếc dáng vẻ tinh thần sảng khoái, mặt nhỏ hồng hào của cô, trong lòng ít nhiều cũng thấy cân bằng, : "Ừ, em hành hạ cả đêm."
Thời Nguyệt: "?" Vậy nên, liên quan đến chiếc áo ba lỗ trong tay cô ?
Khóe môi Hoắc Thiên Sâm khẽ nhếch lên: "Bao giờ thì trả áo ba lỗ cho ?"
Thời Nguyệt khẽ ho một tiếng: "Ở... ở trong phòng em, lát nữa là thể lấy ."
Cô vẫn tò mò, thế là nhịn hỏi: "Tại ... áo ba lỗ ở trong tay em?"
Đôi mắt đen của Hoắc Thiên Sâm chằm chằm cô, sâu thẳm lạ thường, một ngọn lửa nhỏ ẩn hiện nhảy nhót.
Thời Nguyệt đến mức tim đập loạn nhịp, đàn ông thật sự quá mê hoặc.
"Em , thì cho em thôi." Anh thu hồi ánh mắt, trầm giọng .
"..." Thời Nguyệt cạn lời.
Nói cũng như .
Anh tiếp tục bảo: "Cứ giữ lấy , sợ em cầm thì ngủ ."
"... Em mới nhé." Cô bướng bỉnh phản bác một câu.
"Ồ."
"..." Thời Nguyệt cúi đầu húp cháo, chuyện với nữa.
Hoắc Thiên Sâm dường như nhận chọc giận cô, hỏi: "Hai ngày dự định gì ?"
Thời Nguyệt ngẩng đầu: "Em định cùng bọn Lệ Diên đến thư viện thành phố xem thử."
"... Lệ Diên?"
Thời Nguyệt lúc mới liếc : "Chính là hôm qua gặp , còn những khác nữa, bọn họ tiêm m.á.u gà gì mà xem tài liệu nào liên quan đến bệnh lý pháp y để nghiên cứu ."
Thời Nguyệt ngay cả sách chuyên ngành của còn hết, cộng thêm đống sách Hoắc Thiên Sâm mang tới, thực cô thể .
mà, cô cũng cho Hoắc Thiên Sâm chút động lực cạnh tranh chứ...
Quả nhiên, Hoắc Thiên Sâm xong, khóe môi khẽ nhếch, nhưng giọng điệu trở nên lạnh lẽo: "Vậy thì , đưa em ."
Cô gái khựng , như đang thử dò xét: "Toàn là con trai thôi đấy nhé."
Hoắc Thiên Sâm liếc cô: "Rồi , em gì?"
Cô lắc đầu: "Không gì."
Anh thong thả : " hạng lý lẽ, em quyền tự do kết bạn, chỉ cần sáng mắt là ."
"Vâng ." Thời Nguyệt chằm chằm , "Thật hổ là chú nhỏ, thật thông suốt."
Hoắc Thiên Sâm: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-835.html.]
Đã lâu cô gọi "chú nhỏ", cô đột nhiên gọi một tiếng khiến thấy quen cho lắm.
Trên đường đến thư viện, Thời Nguyệt nhận điện thoại của Tần Chỉ Oánh.
Đối phương hẹn cô chơi, ám chỉ cô mang theo vệ sĩ.
Thời Nguyệt xong: "Ơ, là mang theo chú nhỏ?"
Tần Chỉ Oánh chút tự nhiên, giống như mới phụ bạc ai đó : "Ái chà, trẻ con đừng quản nhiều chuyện, chú nhỏ của em sẽ gặp cô gái hơn thôi, nhưng chắc chắn là chị đây."
Thời Nguyệt liếc đàn ông đang bình thản lái xe bên cạnh, khẽ hỏi: "Chú nhỏ gì ?"
"Thì... tán đổ, thật sự là tán đổ." Tần Chỉ Oánh chỉ đành thú nhận, "Đêm đó khi chị kết bạn WeChat với , bất kể chị nhắn gì, hoặc là trả lời, hoặc là chỉ đáp một chữ 'ừ', em xem chị giữ đàn ông gì? Chỉ để ngắm chứ dùng ."
Thời Nguyệt: "..."
Âm thanh từ loa điện thoại nhỏ, lời của Tần Chỉ Oánh đương nhiên cũng lọt tai Hoắc Thiên Sâm.
Thời Nguyệt ý định cúp máy.
Tần Chỉ Oánh đột nhiên tuôn mong tâm sự: "Thời Nguyệt , em đừng tìm giống chú nhỏ em nhé, dù dáng đến , cảm giác an mạnh thế nào cũng ăn thua, nếu thật sự quen thì thuần túy là bạo lực lạnh đấy!"
"... Hình như cũng nghiêm trọng đến thế, chú nhỏ bình thường khá bận, em cũng quen ."
"Không , em thể quen , thế giới hơn bốn tỷ đàn ông lận đấy, em chắc chắn sẽ hoa mắt vì chọn cho mà xem, ờ, đó là chú nhỏ của em, hình như chị nghĩ lệch ... Nói về chuyện chính, chơi ? Chị dẫn em mở mang tầm mắt xem thế nào mới gọi là đàn ông."
"..." Thời Nguyệt cảm thấy ánh mắt rơi má sắc lẹm như d.a.o, dường như chỉ cần cô đồng ý là thể lăng trì cô tại chỗ.
"Em thế nào gọi là đàn ông mà." Cô khẳng định chắc nịch, "Chú nhỏ của em như mới gọi là đàn ông thực thụ, đàn ông nhất thế giới!"
Ánh d.a.o rơi mặt bỗng trở nên dịu dàng.
Tần Chỉ Oánh: "... Chị uổng công bao nhiêu lời ."
Cô đột nhiên nhớ điều gì đó: "Không đúng, em với quan hệ huyết thống đúng , nếu em thích đến thì cũng thể '' một trận, dù hai cũng ở chung, thuận tiện tay."
"Làm?" Thời Nguyệt cúp điện thoại .
Tần Chỉ Oánh vẫn tiếp tục lải nhải ngừng: " thế, em từng nếm thử 'mùi vị' đàn ông , chuyện khó giải quyết, chị thể gửi cho em mấy bộ phim , em cứ quan sát học tập——"
Giây tiếp theo, Hoắc Thiên Sâm giật lấy điện thoại của Thời Nguyệt.
Giọng trầm đục gằn : "Quan sát cái gì?"
Tần Chỉ Oánh sững , dứt khoát cúp máy.
Cái đậu, Thời Nguyệt hại chị !
Thời Nguyệt nghiêm túc, phớt lờ ánh mắt thâm trầm của Hoắc Thiên Sâm, lẳng lặng lấy điện thoại, nhắn tin cho Tần Chỉ Oánh: Chị ơi ngại quá, hình như chú nhỏ giận .
Tần Chỉ Oánh: ...
Thời Nguyệt: Bao giờ thì gửi phim?
Tần Chỉ Oánh: !
Cô em , cũng thú vị đấy chứ.
Thế là cô gửi cho cô những video sưu tầm , chủ yếu là dạy cô một lưu ý về sinh lý, đừng để thương, còn biện pháp bảo vệ.
Tần Chỉ Oánh nhịn : Bao giờ em hạ gục Hoắc Thiên Sâm thì kể chị quá trình với nhé, ?
——Đối phương bật tính năng xác thực bạn bè, bạn vẫn là bạn của đó, vui lòng gửi yêu cầu kết bạn .