MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 834
Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:30:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Nguyệt cúi đầu, tư thế khiến đốt sống cổ càng thêm khó chịu, cô dứt khoát tựa trán n.g.ự.c .
Hoắc Thiên Sâm cô chủ động "dán" như , còn lý trí gì đáng nữa.
Anh đẩy cô , thấy cô trầm giọng : "Có lẽ gần đây mệt quá mới thế , đây là cao dán trưởng phòng ký túc xá giới thiệu cho em, dán là thấy dễ chịu ."
"Linh tinh." Hoắc Thiên Sâm cô là hiểu ngay.
Gần đây cô học tập quá vất vả, lâu vùi đầu sách, buổi khám nghiệm t.ử thi chiều nay dù cô chỉ phụ trợ nhưng thời gian dài cũng sẽ mệt mỏi.
"Chỗ cũng đau?" Lòng bàn tay di chuyển xuống đốt sống cổ, bóp chính xác chỗ bả vai đang nhức mỏi của cô.
"Ưm..." Thời Nguyệt nhẹ nhàng hít một .
Cách lớp áo ngủ, quả nhiên chạm thấy một miếng cao dán khác.
Anh bế bổng cô lên, đặt cô xuống giường: "Tuổi còn nhỏ mà dán đầy cao dán, còn chỗ nào đau nữa ?"
Thời Nguyệt im lặng vén ống quần ngủ dài bằng lụa lên, bắp chân trắng nõn thon nhỏ đung đưa mặt .
Hoắc Thiên Sâm nghĩ nhiều, ánh mắt chằm chằm hai đầu gối lộ của cô, đó quả nhiên cũng dán mỗi bên một miếng cao dán.
"Cụ thể là đau chỗ nào?" Hoắc Thiên Sâm đưa tay ấn lên miếng cao dán, chân mày kiếm nhíu c.h.ặ.t, thần sắc căng thẳng đến đáng sợ.
Thời Nguyệt quen với thái độ của , cô đưa ngón tay chỉ chỉ: "Chỗ ..."
"Trước đây em ít vận động, gần đây việc quá sức mới ." Hoắc Thiên Sâm cuối cùng đưa kết luận, "Em nên vận động nhiều một chút, đừng mãi, thỉnh thoảng lên hoạt động gân cốt."
Thời Nguyệt chống hai tay hai bên , hừ hừ lấy lệ: "Ồ."
" đùa với em ." Hoắc Thiên Sâm lúc đang nửa quỳ, nhưng vặn thể thẳng cô đang bên giường, nghiêm túc , giọng điệu cho phép phản kháng.
Thời Nguyệt sang đống sách mang tới: "Anh xem, căn bản là hết, thể nào hết !"
Nghe giọng điệu oán trách của cô, vẻ mặt Hoắc Thiên Sâm mới dịu vài phần, nhẹ nhàng xoa đầu gối cho cô : "Vậy thì chậm thôi, phân bổ thời gian cho , cần vội."
"Vâng." Thời Nguyệt cảm thấy lòng bàn tay như ma lực, chỉ cần ấn nhẹ như , cô liền cảm thấy cảm giác sưng tấy ở đầu gối dường như còn nghiêm trọng nữa, miếng cao dán vốn nóng rát nhưng cũng nóng bằng tay .
"Dễ chịu hơn ?" Hoắc Thiên Sâm ngước mắt lên, đôi mắt đen thẳm hơn thường ngày, giọng còn trầm thấp thuần túy mà mang theo một chút khàn khàn, đó mới là điều quyến rũ nhất.
Thời Nguyệt khẽ c.ắ.n môi, lên tiếng, chỉ gật đầu.
Anh chỉ xoa đầu gối cho cô, mà còn xoa cả bắp chân.
Cô trông thanh mảnh, nhưng kiểu gầy trơ xương.
Đôi chân thẳng tắp thon dài, xương thịt cân đối, cảm giác mịn màng như ngọc ấm, khiến nỡ rời tay.
Hoắc Thiên Sâm nhận nghĩ lệch lạc, hít sâu một , mùi cao dán giúp lấy tỉnh táo.
Lực đạo nhẹ nặng khiến Thời Nguyệt thoải mái đến mức xuống.
Hoắc Thiên Sâm như thấu suy nghĩ của cô, đột nhiên : "Em xuống , bóp vai cho."
Thời Nguyệt đôi mắt đen , chỉ do dự hai giây liền dè dặt xuống.
Nghĩ một lát, đáng lẽ sấp mới đúng.
Thế là cô đá văng đôi dép, lật .
Giống như một chú mèo nhỏ, tìm tư thế thoải mái nhất chiếc giường mềm mại mà sấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-834.html.]
Hoắc Thiên Sâm một loạt động tác nhỏ của cô, chút bất lực, nhưng khuôn mặt tuấn tú hiện lên một tia .
Anh xuống bên giường, cô xa, liền dậy, một tay kéo cánh tay cô, một tay đỡ eo cô, kéo cô đến mặt .
Sợ cô cảm thấy thoải mái, còn đặc biệt nhét thêm một chiếc gối cho cô.
Thời Nguyệt: "..."
Thật chu đáo.
Lòng bàn tay Hoắc Thiên Sâm đặt lên vai cổ cô: "Đau thì ."
Cô giống đám đàn ông thô lỗ bên cạnh , sợ lực tay quá mạnh, lúc đó là xoa bóp cho cô nữa mà là cô thương.
"Ưm..." Thời Nguyệt nhắm mắt vì thoải mái, tiếng mũi nhẹ nhàng mềm mại, mang theo một chút quyến rũ tự giác.
Cô thì thư giãn , nhưng Hoắc Thiên Sâm cảm thấy cứng đờ, chính thức bắt đầu "chịu tội".
Cô mơ màng sắp ngủ, khi vai cổ dễ chịu, cô cũng buông hai cánh tay đang gối xuống: "Hoắc Thiên Sâm, mỏi tay, lưng cũng mỏi..."
Giọng điệu như đang nũng thành công khiến thở của Hoắc Thiên Sâm trở nên hỗn loạn.
Anh vòng eo thon nhỏ , lòng bàn tay dọc theo các huyệt đạo bên cạnh xương sống xuống, chợt nhận , cô chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh thôi ?
Cô thật là... quá tin tưởng .
Hoắc Thiên Sâm c.h.ử.i thầm một câu gì đó, ý thức Thời Nguyệt m.ô.n.g lung, hàng mi rung rinh, mơ màng mở mắt : "Hoắc Thiên Sâm, đang lén mắng em ?"
Giọng càng nũng nịu hơn.
Hoắc Thiên Sâm nửa khuôn mặt lộ giữa làn tóc đen của cô, đôi môi hồng nhuận khẽ chu lên, thật sự là mạng mà.
Anh dời tầm mắt, đáp một câu: " mắng chính ."
Giọng bỗng nhiên cáu kỉnh một cách khó hiểu.
Thời Nguyệt: "?"
cô tìm hiểu sâu hơn.
Thật sự quá thoải mái, cô thật lúc nào cũng mang theo bên , chẳng sướng hơn miếng cao dán nhiều ?
Chẳng mấy chốc, cô nhắm mắt, nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
Hoắc Thiên Sâm xoa bóp thông kinh lạc cho cô xong, lật cô , đang định đắp chăn cho cô thì cô vô thức nắm lấy bàn tay.
Anh cúi đầu, thấy đôi mày thanh tú của cô khẽ nhíu , hàng mi thỉnh thoảng run lên, dường như ngủ ngon giấc.
Anh bên giường, để mặc cô nắm tay, tay cứng đờ vỗ nhẹ lên cánh tay cô.
Hồi lâu , mới thấy đôi môi nhỏ đang mím c.h.ặ.t của cô thả lỏng, đôi mày nhíu cũng giãn .
Đừng ban ngày cô tỏ ung dung tự tại, sợ gì cả, nhưng trong tiềm thức vẫn sẽ ảnh hưởng.
Giấc ngủ Thời Nguyệt ngủ vô cùng an , đến một giấc mơ cũng , mở mắt là sáng sớm hôm .
Trên cô đắp chăn, trong khí thoang thoảng mùi cao dán, còn ẩn hiện một mùi hương thuộc về cô.
Cô dậy, phát hiện trong tay đang nắm c.h.ặ.t một chiếc áo ba lỗ màu xám.
Của Hoắc Thiên Sâm.