MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 815
Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:29:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
nghĩ đến kết quả như , Hoắc Thiên Trạch kìm mà nhíu mày.
Anh bỗng nhiên quá sẵn lòng chấp nhận việc hủy bỏ hôn ước, là tâm lý phản nghịch cũng , là ham chiếm hữu trỗi dậy cũng , mặc dù chê bai Thời Nguyệt, nhưng khi quyết định gạt bỏ cô, cô thuộc về .
Chú út và cô dây dưa mờ ám ngay mắt , tự nhiên càng nghĩ càng vui.
Xung quanh bao phủ bởi áp suất thấp, tuy nhiên cô gái bên cạnh thong thả uống canh, thèm để ý đến .
Cho đến khi lâu quá, cô mới nghiêng đầu qua hỏi: "Hoắc đại ca, chuyện gì ?"
Ánh mắt của phiền cô .
Hoắc Thiên Trạch dáng vẻ thắc thỏm của cô, hừ lạnh : "Không gì."
Lúc cô mới nhà họ Hoắc, mật gọi là "Thiên Trạch ca", đó mỉa mai nhiều quá, cô liền đổi miệng gọi là "Hoắc đại ca", xa lạ và cẩn trọng.
"Ồ..." Thời Nguyệt cúi đầu tiếp tục uống canh, còn thêm một câu: "Canh hôm nay ngon thật, mùi t.h.u.ố.c bắc."
Hoắc Thiên Trạch vốn dĩ cảm giác thèm ăn, uống rượu đến mức dày khó chịu, thấy lời , kìm cũng uống hai ngụm.
Ngay lập tức cảm thấy vùng dày ấm áp hẳn lên.
Trên bàn ăn là một sự yên tĩnh.
Hoắc Thiên Sâm giải quyết xong hai bát canh đầu tiên, cầm bát bếp, đó sải bước rời .
Hoắc Thiên Trạch liếc mắt theo, cảm thấy suy đoán của là sai .
Chú út vẫn là dáng vẻ lạnh lùng như băng, dường như ngoại trừ vụ án của , ai thể lọt mắt .
Đêm đó, Hoắc Thiên Sâm trằn trọc khó ngủ.
Con bé đó, chỉ mải chuyện với Thiên Trạch, mà cũng thèm lấy một cái.
Ý nghĩ gạt ngay lập tức hiện lên, giống như một cái vòng kim cô , khiến đại não căng cứng.
Ở góc tường treo một bao cát, Hoắc Thiên Sâm đ.ấ.m "bình bịch" đó, mắt sẽ hiện hốc mắt ửng hồng của cô, hàng mi ướt át, đôi tay nắm c.h.ặ.t lấy , đôi môi như cánh hoa...
Anh hung hăng đẩy bao cát một cái, bao cát đung đưa dữ dội, đó về phía phòng tắm.
Rửa sạch mồ hôi hôi hám , xuống lâu liền thấy ngoài cửa sổ sát đất động tĩnh, bật đèn lên, thấy con mèo trắng đang cào cửa kính.
"Tiểu Bạch?"
Hoắc Thiên Sâm dậy kéo cửa kính , Tiểu Bạch liền chui tọt , cứ quẩn quanh vòng quanh mắt cá chân : "Meo!"
Vừa kêu ngẩng đầu , đôi mắt dị sắc kỳ dị, tiếng kêu meo meo nôn nóng hơn thường ngày.
Anh cúi bế nó lên, trầm giọng hỏi: "Cô xảy chuyện gì ?"
Cô thích ôm nó ngủ, Hoắc Thiên Sâm thậm chí còn ngửi thấy mùi hương ngọt ngào thuộc về cô con mèo.
"Meo u!"
Hoắc Thiên Sâm sải bước về phía cửa phòng, băng qua hành lang, đến cửa phòng Thời Nguyệt.
Anh đưa tay gõ cửa, quá lớn tiếng.
Bên trong phản ứng, mới tăng thêm lực gõ cửa.
"Thời Nguyệt?"
Cửa khóa trái, trong lúc đang cân nhắc xem nên hỏi quản gia lấy chìa khóa trực tiếp đạp cửa xông thì cánh cửa truyền đến tiếng bước chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-815.html.]
Tuy nhiên tiếng bước chân đó khác hẳn với lúc cô bình thường, tiếng dép lê lẹt xẹt sàn nhà nặng, giống như đang lê dép mà , bước chân cũng vô cùng phù phiếm.
Cánh cửa kéo , bóng dáng cô xuất hiện.
Cô vịn cửa, ánh mắt rã rời: "Chú út..."
Cô mới gọi một tiếng, giây tiếp theo, cơ thể liền đổ ập về phía ——
Hoắc Thiên Sâm vẫn đang bế Tiểu Bạch, đưa một cánh tay ôm lấy cô.
Sau khi đón cô lòng một cách vững chãi, sự tồn tại của Tiểu Bạch trở nên thừa thãi.
Anh Tiểu Bạch, Tiểu Bạch , khi buông tay ném con mèo , Tiểu Bạch tự giác nhảy xuống sàn nhà, bằng ánh mắt khinh miệt, như đang tố cáo.
"Meo!" là đồ qua cầu rút ván.
Chương 291 Trở thành thím của nam chính 12 - Anh bế
"Nguyệt Nguyệt?" Hoắc Thiên Sâm bế Thời Nguyệt lên, phát hiện cô đang sốt cao, ý thức còn tỉnh táo.
Anh kinh động đến Hoắc lão, về phòng lấy chìa khóa xe và áo khoác.
Lão quản gia vẫn còn ở tầng một, thấy Hoắc Thiên Sâm bế xuống liền quen cửa quen nẻo lấy miếng dán hạ sốt ấn nhẹ lên trán Thời Nguyệt, khi cửa ông còn đưa cho Hoắc Thiên Sâm một bình giữ nhiệt, cô lẽ sẽ khát nước uống nước.
Rõ ràng, đây cô cũng thường xuyên đổ bệnh giữa đêm như , lão quản gia quá quen thuộc .
Nhà họ Hoắc bác sĩ gia đình, nhưng hai ngày nay đúng lúc xin nghỉ phép hưởng tuần trăng mật nên ở đây.
Bệnh viện hạng ba gần nhà họ Hoắc nhất mất ba mươi phút xe, đây sức khỏe của Thời Nguyệt lắm, để thuận tiện cho việc khám bệnh, Hoắc lão đầu tư một bệnh viện tư nhân, tới đó chỉ mất mười phút, cũng khá thuận tiện.
Khi đặt lên xe, Thời Nguyệt tỉnh , cô dùng sức nắm lấy vạt áo Hoắc Thiên Sâm buông.
Ánh mắt tiêu điểm, hốc mắt đỏ hoe, cũng là do khó chịu vì nguyên nhân khác mà nước mắt cứ rơi ngừng.
"Chú út khụ khụ..."
Hoắc Thiên Sâm nắm lấy bàn tay nóng hổi của cô, trầm giọng : "Buông tay , chú đưa cháu bệnh viện, nhanh thôi sẽ khó chịu nữa."
"Khụ khụ, ..."
Hoắc Thiên Sâm giọng như mèo con gọi đến mức trái tim đau nhói.
Anh ôm cô, an tấu cô, nhưng cuối cùng chỉ là dùng sức gỡ tay cô , thắt dây an cho cô, giọng khàn khàn dùng hết tất cả sự dịu dàng trong ba mươi năm qua: "Ngoan, nhanh thôi sẽ khỏi."
Hoắc Thiên Sâm đóng cửa xe , vòng qua ghế lái.
Suốt chặng đường lái xe nhanh.
Khoa cấp cứu của bệnh viện Linh Khang cũng đầu tiên tiếp đón vị thiên kim đại tiểu thư của nhà họ Hoắc.
Từ bác sĩ đến y tá viện, ước chừng đều qua giai thoại về cô, dù nơi vốn dĩ chỉ là một bệnh viện nhỏ sắp trụ nổi nữa, sự đầu tư của nhà họ Hoắc, chuyên gia trấn giữ, máy móc y tế đắt đỏ, cái gì cái đó, còn mang lợi ích cho dân vùng .
Lần tình hình của cô khá nghiêm trọng, nhiễm trùng phổi .
Tuy nhiên đàn ông cùng trông vẻ quá dọa , tất cả nhân viên y tế thấy đều dám thở mạnh.
Sáng hôm , Hoắc lão và Hoắc Thiên Trạch mới tin chạy tới bệnh viện.
Họ sợ phiền trong phòng bệnh nên lúc mở cửa cũng giảm nhẹ lực đạo.
Tuy nhiên cho dù là như , Hoắc Thiên Sâm vẫn kinh động, vốn dĩ đang gục bên giường, thấy tiếng động đột ngột ngẩng đầu về phía cửa.