MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 813

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:29:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quan trọng là cô thể biện minh rõ ràng !

 

Người đưa đó, cô từng đưa cho một tiền, đặc biệt dặn dò để mắt đến sự tương tác giữa Hoắc Thiên Trạch và Bạch Thi Nhã, đồng thời báo cáo cho cô lúc nơi, ngờ hạ t.h.u.ố.c họ!

 

Nghe vô lời bàn tán, Hoắc Thiên Trạch cảm nhận sự kích động tan biến trong cơ thể, liền cũng là một nạn nhân.

 

Ánh mắt rơi Tần Chỉ Oánh: "Chuyện đấy ?"

 

"Không , bây giờ cũng là chuyện gì." Tần Chỉ Oánh nỗ lực giữ bình tĩnh.

 

Hoắc Thiên Trạch hừ lạnh một tiếng.

 

Trong lòng Tần Chỉ Oánh lạnh lẽo, cuối cùng vẫn quyết định liên lạc với gia đình .

 

Không lâu , lượt rời khỏi biệt thự, Bạch Thi Nhã cũng xe do nhà họ Bạch phái tới.

 

thò đầu ngoài cửa sổ xe, đàn ông sừng sững ở cách đó xa.

 

Cổ áo mở của cô , thấp thoáng thể thấy một vết dấu mờ ám, là do Hoắc Thiên Trạch để lúc mất kiểm soát .

 

"Hoắc Thiên Trạch, nhất nên bệnh viện kiểm tra một chút, về đây." Tình hình của Hoắc Thiên Trạch chút đúng lắm.

 

Hoắc Thiên Trạch gật đầu, sự khác lạ cơ thể tuy vẫn còn, nhưng cũng khống chế .

 

Nhìn xe nhà họ Bạch rời , trở trong biệt thự, vội vàng tìm .

 

Cảnh sát tới hình như là trong đội của chú út, cho nên chú út chắc chắn là chuyện gì, còn nữa, chú đưa Thời Nguyệt phòng quần áo, mãi mà thấy về?

 

Thời Nguyệt ở trong phòng tắm hai mươi phút mới bước trong bộ váy hoa nhí, nhưng chiếc váy là do Tần Chỉ Oánh tạm thời sai mang tới, vặn cho lắm, gấu váy quét đến mắt cá chân, cổ áo cũng thấp.

 

Vừa cô tiện tay tẩy trang luôn, sắc môi bỗng chốc trở thành màu hồng nhạt khỏe mạnh.

 

Hoắc Thiên Sâm thấy cô liền dùng khăn choàng bọc cô : "Máy sấy tóc ở bàn, cháu sấy khô tóc , đợi chú tắm xong về."

 

"Vâng." Thời Nguyệt gật đầu, kéo khăn choàng nhưng bàn tay ngăn .

 

Cô ngẩng đầu, cứ thế sâu đôi mắt tĩnh lặng đầy nguy hiểm như vực thẳm , cô cũng sợ ánh mắt như của , nhưng lúc sợ hãi, cô càng bước xem thử.

 

Trong lúc cô đang ngẩn ngơ, Hoắc Thiên Sâm buông tay, mặc cho khăn choàng rơi xuống.

 

Bàn tay lớn đặt eo cô, khẽ dùng lực, liền bế cô lên, sải vài bước đặt cô lên bàn trang điểm bên cạnh.

 

Thời Nguyệt bàn, đụng trúng cái gì, phát tiếng kêu "loảng xoảng" khẽ, dường như gõ tim cô .

 

Thân hình ép tới, dán c.h.ặ.t lấy cô, thái độ mạnh mẽ và sức lực thể kháng cự khiến cô thể dang rộng chân, cô đưa tay ôm lấy eo mới ngã ngửa .

 

Thân hình cao lớn của cúi xuống, bàn tay đỡ gáy cô, ép cô ngẩng đầu, khống chế cô trong lòng , tư thế bá đạo và mờ ám.

 

Đầu cũng ép tới, sống mũi cao thẳng gần như chạm cô, thở nóng hổi phả lên mặt cô.

 

Anh dường như giây tiếp theo sẽ hôn tới.

 

"Thời Nguyệt..." Anh đột nhiên lên tiếng: "Cháu đang quyến rũ chú ?"

 

Người đàn ông vốn trắng tinh như tờ giấy trong phương diện tình cảm, lúc chút thấu hiểu tâm tư của cô gái mặt.

 

nghĩa là nhận điều gì.

 

xong sững , lông mi khẽ run rẩy, né tránh ánh mắt của , khẽ phủ nhận: "Không ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-813.html.]

Hoắc Thiên Sâm , ánh mắt tuần tra má cô, bỏ sót một tia biểu cảm nào của cô.

 

Anh hôn cô, nhanh ch.óng lùi , bàn tay đỡ gáy cô cũng buông xuống.

 

"Chú tắm một chút, cháu đừng chạy lung tung." Anh buông một câu dặn dò như thường ngày, về phía phòng tắm.

 

Anh rời , sự áp bức bao trùm lên cô khiến cô thở nổi cũng ngay lập tức rút .

 

Thời Nguyệt theo bóng lưng , một lúc lâu mới thở hắt một .

 

Cô từ bàn trang điểm leo xuống, chân chạm sàn suýt nữa vì chân mềm mà ngã quỵ, cô vội vàng vịn lấy bàn trang điểm.

 

Chú út Hoắc cũng quá dọa .

 

Chương 290 Trở thành thím của nam chính 11 - Chú út hảo cảm với Thời Nguyệt...

 

Hoắc Thiên Sâm tắm nhanh, Thời Nguyệt sấy tóc khô một nửa thì bước .

 

"Cộc cộc..."

 

"Chú út, Nguyệt Nguyệt?"

 

Cùng với tiếng gõ cửa, giọng trầm đục của Hoắc Thiên Trạch cũng truyền .

 

"Vào ." Hoắc Thiên Sâm lên tiếng.

 

Hoắc Thiên Trạch đẩy cửa bước , bước chân khựng ở cửa.

 

Hai bên trong đều là dáng vẻ mới tắm xong, cô gái bên giường, mái tóc dài khô một nửa xõa bên hông, tay cầm máy sấy tóc, chú út tới từ hướng phòng tắm, quần thể thao đen, áo ngắn tay xám, mái tóc ngắn lộn xộn ướt át rủ xuống.

 

Nhìn như , giữa hai thật yên tĩnh và hài hòa, mà sự xuất hiện của , dường như phá vỡ sự đó.

 

Anh bước , đóng cửa mới hỏi: "Chú út, bên cục của chú tới, rốt cuộc là chuyện gì ?"

 

Hoắc Thiên Sâm liếc mắt : "Cơ thể mày xảy chuyện gì, mày ?"

 

Hoắc Thiên Trạch nhíu mày: "Sao chú út cháu hạ t.h.u.ố.c?"

 

"Họ chỉ hạ t.h.u.ố.c cho mày, mà còn hạ nước cam của Nguyệt Nguyệt nữa."

 

"Cái gì?"

 

Hoắc Thiên Trạch kinh ngạc về phía Thời Nguyệt.

 

Mà khuôn mặt cô trắng bệch, vẻ mặt thản nhiên, cũng lọt lời của họ .

 

Hoắc Thiên Sâm cũng giấu diếm nữa: "Nước gừng mang tới cũng hạ t.h.u.ố.c, xem chú và Nguyệt Nguyệt..."

 

Anh hết câu, Hoắc Thiên Trạch tự nhiên hiểu, ngay lập tức trong lòng bùng lên cơn giận, dù Thời Nguyệt cũng là nhà họ Hoắc che chở, kẻ nào dám tay với cô?!

 

Thời Nguyệt đặt máy sấy tóc xuống, má đỏ, khẽ tiếp lời: "... Muốn xem cháu và chú út lên giường?"

 

Hai đàn ông đồng thời về phía cô.

 

Cô rũ mắt, giống như lời do cô .

 

Tuy nhiên mặc dù cô những lời như , giọng điệu thuần khiết, sự dâm ô khiến suy nghĩ bậy bạ, cũng sự sợ hãi đối với kết quả đó.

 

Hoắc Thiên Sâm thản nhiên thu hồi ánh mắt, tiếp tục : "Lượng t.h.u.ố.c nhiều, nếu xét nghiệm, ước chừng chính bản hạ t.h.u.ố.c cũng , chỉ tưởng là..."

 

 

Loading...