MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 802
Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:29:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là thù sâu hận lớn đến mức nào chứ!
Còn về thuê bọn họ, Trần Phong cũng khai rõ ràng .
Hoắc Thiên Cách lắc đầu, nấc nhẹ sống mũi, đôi mắt đen trầm uất, "Tiếp tục thẩm vấn mấy tên còn ."
Lâm Hàn gật đầu, , "Đội trưởng, hai ngày nhắm mắt , về nghỉ ngơi , chúng canh chừng ."
"Ừ." Hoắc Thiên Cách bước rời khỏi.
——
Thời Nguyệt học liên tiếp ba tiết, từ phòng học đói đến mức bụng kêu vang, đang định chạy thẳng đến nhà ăn thì nhận điện thoại của Hoắc Thiên Cách.
" đang ở cổng trường em, đây ."
Giọng trầm thấp quyến rũ, ngữ khí cũng cho cô cơ hội từ chối.
Trong lòng Thời Nguyệt nghi hoặc, nhưng vẫn đáp ứng, "Vâng."
Cô cúp máy, bên cũng cúp, cô thể thấy tiếng qua ồn ào từ phía .
"Chú út, chuyện gì xảy ạ?" Cô hỏi.
Hoắc Thiên Cách: "Không gì, thời gian em đừng ở trường, về bồi ông cụ ."
Anh một cách hiển nhiên, Thời Nguyệt hỏi thêm nữa, "Vâng."
Tiếng đáp ngoan ngoãn khiến màng nhĩ đàn ông bên ngứa, dựa chiếc xe việt dã, ngước mắt về phía cổng trường, đáy mắt lóe lên tia sáng u ám.
Những sinh viên ngang qua đều nhịn mà và chiếc xe phía .
Quá trai!
Khoảng mười phút , bóng dáng mảnh mai xuất hiện, cô một cái, khẽ gọi một tiếng "Chú út", đó nhanh ch.óng ghế phụ, giống như đang trốn tránh ánh mắt của những xung quanh.
Hoắc Thiên Cách quét mắt những kẻ hóng hớt xung quanh một cái, mới mở cửa lên xe.
Sau khi khởi động xe, liếc cô, "Về nhà lâu, ăn gì ?"
Thời Nguyệt xoa xoa cái bụng đói meo, "Muốn ăn đậu phụ rán, lề đường phía bán đấy ạ."
"Ừ." Hoắc Thiên Cách bỗng nhiên thở phào một , khá sợ hai chữ " cũng " từ miệng cô, thích đoán tâm tư con gái.
Rất nhanh xe việt dã dừng , Thời Nguyệt định xuống xe, bàn tay Hoắc Thiên Cách ấn lên vai cô, "Để mua."
Nói xong, liền tháo dây an xuống xe.
lúc chờ bà chủ rán đậu phụ, Thời Nguyệt vẫn xuống xe cạnh , quầy hàng đông đúc, cô nép lưng .
Hoắc Thiên Cách cúi đầu sang bên , chỉ thấy cô thò một cái đầu từ lưng , cố gắng cái xẻng đang vung vẩy của bà chủ, vì quá thèm nên khuôn mặt đó sinh động hơn bình thường nhiều.
Anh nghiêng , cô mới thể chen , nhưng gần , hai gần như dán mặt , những sợi tóc con đỉnh đầu cô thỉnh thoảng quét qua cằm , ngẩng đầu tránh né cũng vô dụng.
Hơi thở nặng nề, giây tiếp theo liền nắm lấy cánh tay cô, kéo giãn cách giữa hai , giọng điệu chút nặng nề, "Về xe đợi ."
Cô nhanh ch.óng ngước mắt một cái, hàng mi rung rinh, tựa như hiểu tại bỗng nhiên hung dữ như .
"Vâng..." Cô xoay rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-802.html.]
Lúc Hoắc Thiên Cách mới thở một , trái tim mạnh mẽ kiên cường l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn đập loạn, mức độ căng thẳng gần như tương đương với lúc mai phục bắt nghi phạm.
khi cô rời , thở của trở nên bình thường, khuôn mặt tuấn tú đen sầm lạnh lùng, tỏa khí tức lạ chớ gần, dọa bà chủ rán đậu phụ dám ngẩng đầu lên, lượng đậu phụ theo bản năng cho thêm một phần ba, những sinh viên khác bên cạnh cũng vô thức lùi xa một chút.
Thời Nguyệt đợi xe hai phút, Hoắc Thiên Cách cầm hộp cơm dùng một , khi lên xe đưa cho cô, "Ăn lót là , đừng ăn quá nhiều, về nhà còn ăn cơm."
Ông cụ ở nhà từ đến nay cực kỳ ghét đồ ăn vỉa hè, nếu để ông mua cho cô những thứ , ước chừng sẽ mắng một trận.
"Vâng, cháu hiểu mà, sẽ để ông nội Hoắc , đây cháu cũng lén ăn." Giọng điệu cô gái mang theo một chút vui vẻ.
Hoắc Thiên Cách khởi động xe, trong tầm mắt dư quang thấy cô nhịn gắp một miếng đậu phụ vàng giòn bên ngoài mềm mịn bên trong, nhưng cô tự ăn mà đưa đến mặt .
"Chú út, chú thử xem?" Đôi mắt cô trong trẻo, nhưng tay run.
Để ăn miếng đậu phụ đầu tiên, rõ ràng là vì phép lịch sự, ước chừng cô cũng chuẩn tâm lý lâu.
Hoắc Thiên Cách miếng đậu phụ rán đang bốc khói nghi ngút, mà bàn tay thon dài trắng nõn , lạnh giọng , " ăn."
Giọng của quá nghiêm túc, tay cô gái run lên một cái, miếng đậu phụ trực tiếp chạm môi .
Chỉ là một cái chạm nhẹ, cô cũng phát hiện .
"Được ạ." Sau khi rụt tay về, cô cúi đầu khẽ c.ắ.n miếng đậu phụ đó.
"..." Hoắc Thiên Cách nhắc nhở cô thì kịp nữa.
Anh gò má phồng lên của cô gái, đáy mắt nhanh ch.óng bùng lên một ngọn lửa, cảm thấy khí trong xe bắt đầu nóng bỏng.
Thần sắc vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng trong lòng phỉ nhổ chính .
Cầm thú.
Chương 285 Trở thành thím của nam chính 06 - Mơ thấy chú út
Suốt dọc đường, Hoắc Thiên Cách đang dò hỏi cô.
Thời Nguyệt nhất thời hiểu rõ suy nghĩ của , cho nên cơ bản là hỏi gì cô trả lời nấy, những thông tin , cô đều sẽ thông qua các thông tin vụn vặt truyền đạt cho .
Ví dụ như các mối quan hệ xã hội của cô, gần đây cô gặp khó khăn gì, xung quanh cô ai kỳ lạ ...
Có lẽ do cô giữ chút gì suốt cả quá trình, ngay cả việc mỗi tháng bao nhiêu tiền tiêu vặt cũng khai sạch sành sanh, khi về đến Hoắc gia, cái liếc mắt cuối cùng Hoắc Thiên Cách cô mang theo một tia bất lực và lo lắng như một cha già, giống như đang một con thỏ trắng nhỏ đơn thuần vô tri.
Thời Nguyệt chớp đôi mắt trong veo , đối phương nấc nấc sống mũi, giọng điệu chút mùi vị giống như lúc Hoắc lão dặn dò cô, "Học phần của em nhiều, cứ để lão Lý đưa đón mỗi ngày , tạm thời đừng ở trường... Ở bên ngoài, ít chuyện thôi."
"Vâng, bình thường cháu cũng thích chuyện." Cô đáp , đó bước nhanh về phía thùng rác, ném cái hộp tay .
Lúc , cô nấc cụt một cái vì no.
Hoắc Thiên Cách: "..."
Bữa tối chuẩn xong, khi Hoắc lão xuống, liền thấy Tiểu Bạch nhảy lên bàn ăn, bộ dạng thèm thuồng chịu nổi.
Hoắc lão cả đời từng nuôi mèo, trong nhà cũng từng xuất hiện sinh vật lông lá như , ông vẫy tay đuổi mèo, quản gia già vội vàng tiến lên bế Tiểu Bạch .