MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 765

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:15:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi mắt đen sâu thấy đáy, càng thêm dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy nàng: "Tối nay song tu, chỉ cần hoan, ái."

Kinh mạch Thời Nguyệt ấm áp, tay chân bủn rủn, giọng trầm thấp của trêu chọc, liền thuận theo ý : "Ừm."

Nàng ngửa đầu khẽ nhấm nháp chiếc cằm cương nghị của .

Nàng chủ động, ý chí của liền sụp đổ.

Ban đầu đối với nàng chỉ là phục tùng vô điều kiện, hiện giờ là chủ động đòi hỏi nhiều hơn.

Da thịt nàng vốn dĩ mịn màng trắng trẻo, hiện giờ tắm qua nước t.h.u.ố.c, một luồng d.ư.ợ.c hương kỳ lạ, khiến si mê thôi.

Lúc đang mê loạn, Thời Nguyệt bỗng nhiên yết hầu của hỏi: "Anh lén lút c.ắ.n loại đan d.ư.ợ.c gì thế? Sao em mới hôn một cái mà chỗ của ửng đỏ ?"

Da mỏng manh ? Nhìn đáng thương quá...

Thập Nhị khẽ ho, chậm rãi : "Không t.h.u.ố.c gì, đều ăn ."

Thời Nguyệt: "..."

Dưới cái chằm chằm của nàng, gò má đỏ bừng, vành mắt cũng đỏ, cảm giác kiều mị.

Thời Nguyệt nhịn tiếng, : "Sau đừng hành hạ bản nữa, vốn dĩ ."

Thập Nhị vùi đầu hõm vai nàng, giọng trầm đục kêu lên một tiếng: "Ừm..."

Ngày hôm , Thời Nguyệt tinh thần sảng khoái, Thập Nhị khắp đầy vết thương, giống như ai đó ngược đãi .

Thời Nguyệt nhéo cằm , đút cho một viên đan d.ư.ợ.c trị liệu, những vết thương do cào mới biến mất.

Thập Nhị thấy cơ thể khôi phục như cũ, khẽ thở dài một tiếng, khá là nuối tiếc.

Hóa viên Kiều Thể Nhu Thân Đan thật sự thể khơi gợi hứng thú của đạo lữ, xem cũng chút tác dụng.

—— Nên hỏi nữ tu lấy thêm một ít đan d.ư.ợ.c nữa.

Lúc Thời Nguyệt ngoài thấy Nam Kỳ, sương phòng đối diện dường như cũng từng động đậy.

Nam Kỳ rời , thậm chí để một lời nhắn nhủ nào.

Phản ứng đầu tiên của Thập Nhị là liếc Thời Nguyệt, tuy nhiên nàng dường như để tâm, về phía cầu thang.

Thời Nguyệt khá thích thành Phi Dương , Chư Hải và Cảnh Phi sẽ chủ động dẫn nàng dạo, nhưng lâu , bọn họ liền tông môn triệu hồi về.

Cảnh Phi lưu luyến rời, suốt dọc đường rầu rĩ vui, Chư Hải thì vô cùng thấp thỏm, ăn thế nào với sư tôn.

Hai bọn họ ở thành Phi Dương cùng Phệ Nhật Ma tôn ăn uống vui chơi, nhưng chẳng gì với tông môn cả.

Ở cổng sơn môn, Nam Kỳ Tiên tôn bỗng nhiên xuất hiện, chặn mặt hai .

"Nam Kỳ Tiên tôn..." Chư Hải lí nhí lên tiếng.

Cảnh Phi lấy một cái túi trữ vật, đang định gì đó, thấy Nam Kỳ giơ tay, một luồng linh lực ập xuống đầu.

Hai hoa mắt, đầu óc mê .

Đợi đến khi bọn họ tỉnh táo , ngay lập tức liền quên sạch sành sanh chuyện xảy ở thành Phi Dương.

" thế ... Nam Kỳ Tiên tôn!"

Chư Hải và Cảnh Phi đột ngột thẳng, thần sắc nghiêm túc kích động.

Lúc trong não họ ký ức về việc Nam Kỳ Tiên tôn chân chạy vặt cho Ma tôn ở thành Phi Dương, thái độ tự nhiên là đoan chính và kính sợ.

Lúc Cảnh Phi chắp tay, phát hiện trong lòng bàn tay còn nắm một cái túi trữ vật xa lạ.

Nàng vội vàng ném sang một bên, đầu óc còn chút xoay chuyển kịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-765.html.]

Tuy nhiên túi trữ vật rơi xuống đất, trong chớp mắt liền biến mất, mà Nam Kỳ Tiên tôn mặt cũng chỉ khẽ gật đầu, bóng dáng xoay liền rời .

Cảnh Phi và Chư Hải khi cảm nhận luồng linh áp nữa mới ngẩng đầu, theo bản năng đưa tay lau mồ hôi trán: "Vừa nãy là ?"

Chư Hải nghiêm nghị : "Không gì, về Thu Thủy Phong ."

Ký ức thiếu mất một đoạn, sẽ nhận , nếu là Nam Kỳ Tiên tôn đích thi pháp lên và Cảnh Phi, thì chắc chắn chuyện nhỏ, lẽ bọn họ mất trí nhớ sẽ hơn.

Cho nên Chư Hải sẽ sâu tìm hiểu.

Trên đỉnh núi chính, Nam Kỳ nắm lấy cái túi trữ vật , nhận đó thở của Tiểu Ma tôn.

Tại túi trữ vật của nàng xuất hiện trong tay Cảnh Phi?

Hắn dốc ngược túi trữ vật, mặt bàn liền xuất hiện đủ loại đồ vật nhỏ vụn, tranh chữ, ngọc khí, lọ hít mũi, mũ ngọc...

Thậm chí còn một bộ y phục của nam tu, vải màu trắng trăng, sờ thoải mái.

Hắn vẫy tay một cái, bộ y phục đó liền mặc lên , khá là vặn, nhưng vạn ngờ tới cổ áo là một đường xẻ lớn, thấp xuống tận phía bụng...

"Thế còn thể thống gì." Hắn nghiêm túc thốt mấy chữ, lập tức bộ bạch sắc pháp y của , chằm chằm bộ y phục màu trắng trăng , khẽ nhíu mày, nhất thời nên đối xử với món quà thế nào.

, mặc định đây là món quà Tiểu Ma tôn nhờ Cảnh Phi chuyển cho .

Không liệu nàng nhờ Cảnh Phi nhắn nhủ gì ...

Nam Kỳ lượt cẩn thận thu tất cả các món đồ bao gồm cả bộ y phục mỏng manh , tới lui bàn.

Vài thở , Thu Thủy Phong.

Cảnh Phi từ chỗ Đại trưởng lão , liền bóng trắng sừng sững xa dọa cho giật : "Nam, Nam Kỳ Tiên tôn!"

Nam Kỳ dùng đôi mắt đen thanh lãnh nàng một hồi, đến mức trong lòng nàng phát lạnh, mới lên tiếng: "Nàng gì với ngươi ?"

Cảnh Phi còn đang nghi hoặc, liền cảm thấy thức hải đau nhói, đoạn ký ức vô cớ biến mất ở thành Phi Dương liền hiện , đúng , Tiểu Nguyệt!!

Nàng và Tiểu Nguyệt trải qua nửa tháng vui vẻ ở thành Phi Dương!

Sau khi sững sờ, nàng lắc đầu: "Không , Tiểu Nguyệt chỉ bảo con đưa một cái túi trữ vật cho Tiên tôn..."

Cái túi trữ vật đó chắc hẳn rơi tay Nam Kỳ Tiên tôn , cho nên nàng cũng nhấn mạnh thêm.

Nàng xong, Nam Kỳ Tiên tôn liền giống như lúc đến, lặng lẽ rời .

Cảnh Phi ngây tại chỗ, nên Tiên tôn thật sự ý niệm khác thường đối với Tiểu Nguyệt , nhưng... Tiểu Nguyệt đạo lữ !

Tiên tôn thật đáng thương.

Cảnh Phi nghĩ như , cũng trở nên chán nản theo.

Nàng ngửa đầu thở dài một tiếng, bỗng nhiên nhớ ——

A a a a, Tiên tôn quên xóa ký ức của con !!

 

Chương 269 Tân nhiệm Ma tôn và trung khuyển của nàng (16) - Khổ là tâm của ...

 

Vì quá mức hào phóng, Thời Nguyệt trở thành sự tồn tại dễ nhận diện nhất ở thành Phi Dương.

Trong mắt khác, nàng chính là vị Tán Tài Đồng T.ử dát vàng, ngay cả Phương Hoa cũng bám lấy nàng, liên tục giao dịch linh thảo với nàng.

 

 

Loading...