MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 74
Cập nhật lúc: 2026-02-15 02:37:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô mặt cảm xúc rụt cánh tay , thèm Phương Nhiên, ánh mắt trực tiếp rơi Lam Kỳ.
Lam Kỳ đột nhiên chạm ánh mắt cô, nhanh ch.óng đầu , phẫn nộ quát: "Thời Nguyệt, cô cút ngoài cho !"
"Lam Kỳ, thái độ của thể hơn một chút ?" Bùi Hiểu Nhiễm nhịn lên tiếng.
"Cô xứng ?" lúc Lam Kỳ cái gì cũng lọt tai.
"Lam Kỳ, đủ đấy!"
Bùi Hiểu Nhiễm bỗng nhiên hét lên: "Cậu cứ nhất định phân chia thành ba bảy loại như ? Cậu cao quý hơn khác một chút ? Tại nhằm Thời Nguyệt như thế?"
Theo tiếng hét của cô, phòng bệnh yên tĩnh trong giây lát.
"Tại cao quý hơn cô ?" Lam Kỳ bật dậy, trong đôi mắt bùng lên cơn giận dữ nồng đậm: "Cô là cái thứ gì tự trong lòng cô rõ nhất!"
"Vậy là cái thứ gì?! Trong mắt cũng xứng chạm một ngón tay của ?!" Bùi Hiểu Nhiễm hỏi ngược .
"Nhiễm Nhiễm, Lam Kỳ ý đó, là do Thời Nguyệt quá đáng..." Từ Niệm Lâm cố gắng trấn an Bùi Hiểu Nhiễm.
"Vậy các , Thời Nguyệt gì các ?"
Tất cả sững sờ.
Bùi Hiểu Nhiễm về phía Lam Kỳ: "Lam Kỳ, cô là ân nhân cứu mạng của nhà họ Lam ? Chỉ dựa điểm thôi..."
"Câm miệng!"
Lam Kỳ đột ngột quát khẽ.
Bùi Hiểu Nhiễm lùi hai bước, thể tin nổi đôi mắt đỏ ngầu , lúc khiến cô liên tưởng đến của .
"Được, câm miệng, cút là chứ gì?" Bùi Hiểu Nhiễm xong, kéo tay Thời Nguyệt, đưa cô khỏi phòng bệnh, ngoài.
Đến cổng bệnh viện, Bùi Hiểu Nhiễm mới buông Thời Nguyệt , nén nước mắt, áy náy mở lời: "Xin nhé, để chịu ủy khuất ..."
Thời Nguyệt lắc đầu: "Không , cũng họ ghét tớ đến mà, thực tớ cũng luôn đến thăm Lam Kỳ, tớ luôn hỏi một chút chuyện về tớ."
Bùi Hiểu Nhiễm xong, trong lòng càng thêm áy náy, cô cũng từng loáng thoáng từ miệng một vài bạn học về chuyện của Thời Nguyệt, nhưng bao giờ nhóm Lam Kỳ nhắc tới.
Vừa cô chủ động nhắc đến, chắc hẳn khơi chuyện đau lòng của Thời Nguyệt.
"Xin , tớ cố ý nhắc đến ." Bùi Hiểu Nhiễm : "Trong lòng tớ, vĩ đại, bà cứu hai mạng ."
Thời Nguyệt khẽ một tiếng.
Bùi Hiểu Nhiễm ngơ ngác gương mặt rạng rỡ dịu dàng , Thời Nguyệt thật sự , là kiểu cái tính công kích, thể khơi dậy ham bảo vệ tận sâu trong lòng khác.
"Cậu gì thế?"
"Mẹ tớ thực vĩ đại , bà nhát gan, sợ đau, yêu tớ, cũng ngốc."
Bùi Hiểu Nhiễm giọng phiêu hốt định hướng của cô, cảm thấy xót xa, hốc mắt một nữa ướt đẫm.
Cô thậm chí nên gì để an ủi cô gái rõ ràng đang cố tỏ .
Mẹ của Thời Nguyệt đáng lẽ là ân nhân của Lam Kỳ, nhưng thái độ của Lam Kỳ đối với hai con Thời Nguyệt dường như bao giờ lấy nửa phần ơn.
Thậm chí, còn chán ghét cô.
Trái tim Bùi Hiểu Nhiễm như xé đôi, cho đến khi thấy Thời Nguyệt lên xe rời , cô mới thụp xuống đất nức nở.
Cô chắc chắn là thích Lam Kỳ, nếu cũng sẽ ở bên suốt hai năm, nhưng thường xuyên thách thức giới hạn của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-74.html.]
Trong chiếc xe chạy xa, gương mặt Thời Nguyệt bình lặng ngoài cửa sổ.
Hệ thống Trà Xanh hỏi: 【Ký chủ định chia rẽ đôi chính ?】
Thời Nguyệt: 【Một tuần , Lam Kỳ cứ con rùa rụt cổ, xứng bạn gái ?】
Hệ thống Trà Xanh: 【...】
——
Vì sự kích thích của Thời Nguyệt, Lam Kỳ thể xuất viện, cứ luôn kêu đau đầu, nhưng bác sĩ kiểm tra tìm bệnh gì.
Lam Chính thấy tình hình của như , cuối cùng mời bác sĩ Lương đến.
Bác sĩ Lương là chuyên gia khoa tâm thần, đây luôn phụ trách chữa trị cho Phương Phương.
Lam Kỳ từ chối tiếp xúc với ông , chạy từ bệnh viện về nhà, tìm ông nội quản gia.
Vị quản gia vốn dĩ luôn quắc thước, ăn mặc chỉnh tề, lúc trông còn tiều tụy hơn cả , tóc bạc trắng, nếp nhăn đầy mặt, dường như già sọm hẳn mười tuổi.
Đoạn video biến mất .
Ngày hôm đó từ bệnh viện về, ông còn mở hộp trang sức gỗ hồng mộc xem một cái, lúc đó nó vẫn còn ở đó.
ngày hôm ông xem, phát hiện cả hộp trang sức cũng cánh mà bay.
Ông kiểm tra tất cả camera giám sát của nhà họ Lam, hỏi tất cả , đều tìm thấy ai khả năng trộm mất cái hộp của .
"Nó tìm quản gia ?"
Bên Lam Chính về đến nhà, tin Lam Kỳ tìm quản gia, trong lòng càng cảm thấy quái dị.
Quản gia, Phương Phương, Lam Kỳ, ba họ dường như đang che giấu một bí mật.
Ông đang định rời để tìm , thì một cầm một hộp trang sức gỗ hồng mộc lên: "Thưa ông, đây là món đồ quản gia bảo đưa cho ông vài ngày ."
Ánh mắt Lam Chính rơi chiếc hộp gỗ hồng mộc đó, bước chân dừng .
Trên màn hình máy tính lướt qua từng tấm ảnh, bộ đều là ảnh chụp trộm khi Phương Như Lan và Lam Chính ở bên .
Người chụp trộm chính là quản gia.
Thời Nguyệt đó từ tình tiết truyện mới kích hoạt quản gia giữ video giám sát, nên quan sát ông , ông sống ở dãy nhà phụ, căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, đãi ngộ thể là .
Ông dùng điện thoại dành cho già, dường như cũng thường xuyên dùng máy tính, ông chắc chắn thứ gì đó tương tự như thẻ nhớ.
Ngày hôm đó ở bệnh viện, cô nhờ vệ sĩ của Hứa Diệc Xuyên một việc , chính là theo dõi quản gia về nhà.
Lúc vệ sĩ mang theo một chiếc hộp trang sức gỗ hồng mộc.
Trong hộp ngoài một ít tiền mặt và tiền xu, bên còn một chiếc máy phim và vài cái ổ cứng, phân loại dán nhãn rõ ràng.
Quản gia vốn dĩ từng đầu bếp ở nhà họ Phương, Phương Phương lớn lên, ông đến nhà họ Lam quản gia cũng là vì yên tâm về bà .
Thời Nguyệt gửi chiếc hộp đó về chỗ Lam Chính, còn ông xử lý thế nào là chuyện của ông .
Tối hôm đó, Thời Nguyệt xuống lầu ăn khuya, thấy dì Đới cứ hóng hớt mãi.
"Nguyệt Nguyệt, lão Trần là, hôm nay ông chủ nổi trận lôi đình đấy."
"Lão Trần sợ đến mức dám khỏi cửa luôn, thiếu gia hình như phạt quỳ, may mà Nguyệt Nguyệt cháu ở nhà họ Lam đấy."