MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 721

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:10:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cũng lâu , cánh cửa mở , Sở Dặc xách túi , thấy Thời Nguyệt ở đó, khẽ nhướn mày.

 

Mấy ngày nay Tiêu Tấn Viễn quản cô c.h.ặ.t, dường như cảm thấy cô là "não yêu đương", đầu óc cô hạ nhiệt, Sở Dặc thấy rõ, cũng gì thêm, nhưng giờ chạy lên đây ?

 

Thời Nguyệt cũng chằm chằm, đôi mắt nước dường như .

 

Sở Dặc lập tức chuyện gì đang xảy , ngang qua bên cạnh cô, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cô, mới về phía bố , bình thản : "Trong siêu thị thịt bò, con mua gà ."

 

"Ơ, đều đều , để và bố con cho, con và Nguyệt Nguyệt chờ , Nguyệt Nguyệt vấn đề bàn bạc với con, hai đứa phòng sách , đóng cửa , bọn già , lải nhải, chuyện cũng ồn ào, đừng để phiền hai đứa..."

 

Bà Sở đoạn, liên tục nháy mắt với Sở Dặc.

 

Còn ông Sở chỉ sang một bên, tiện gì.

 

Thật ông cảm thấy chuyện của hai đứa còn , nãy ông hỏi vài câu, cô bé thông minh xinh , còn kém con trai vài tuổi... chừng chẳng thèm trúng nó .

 

Sở Dặc: "..."

 

lời của bà Sở trúng ý Thời Nguyệt, cô cũng kéo kéo vạt áo Sở Dặc, vớt lấy máy tính thẳng về phía phòng sách.

 

Tiểu Phong theo , Sở Dặc đẩy ngoài, đóng cửa .

 

Tiểu Phong: "..." Gâu!

 

Thời Nguyệt ngã nhào sofa, thở dài một : "Bố tới báo cho em ?"

 

Sở Dặc tới một bên, cúi đầu cô: "Không kịp."

 

Thời Nguyệt nhớ chuyện gì đó, đột ngột dậy, cô kéo chiếc váy ngủ , tay tháo chiếc băng đô tai thỏ xuống: "Em bộ dạng trông xoàng xĩnh quá."

 

Sở Dặc giúp cô vén mái tóc dài: "Không xoàng xĩnh, mà."

 

"..." Thời Nguyệt cạn lời .

 

"Ở ăn cơm nhé?" Sở Dặc hỏi.

 

"Vừa nãy bác trai bác gái hỏi em , em tiện từ chối, nhưng em bộ dạng ..."

 

"Em gọi trai em cũng lên ăn, nhân tiện một bộ quần áo khác?" Sở Dặc đề nghị: "Bố mang theo món sủi cảo em thích đấy."

 

Thời Nguyệt thấy khả thi: "Được, để em với trai , bảo đừng nấu cơm nữa?"

 

Sở Dặc khẽ nhếch môi, lòng bàn tay áp lên khuôn mặt mềm mại của cô: "Ừm."

 

Thời Nguyệt tay xoa đến mức choáng váng, xuống đẩy máy tính cho xong, cô mới sực nhận , bảo trai cũng lên ăn cơm, liệu ... kỳ quặc ?

 

Thôi bỏ , dù Sở Dặc cũng thường xuyên qua nhà ăn cơm mà.

 

Cô nghiêng đầu góc nghiêng của Sở Dặc, thấy đang nghiêm túc chằm chằm màn hình, vẻ mặt tập trung chăm chú, đặc biệt sức hút.

 

Cô cũng suy đoán xem nãy đang dùng tâm cơ với , dù cũng chỉ là ăn một bữa cơm thôi.

 

Cảnh ngượng ngùng như cô còn đối phó , còn sợ cái gì chứ?

 

Nửa tiếng , Thời Nguyệt ôm máy tính về nhà, Tiêu Tấn Viễn khoanh tay ở cửa chằm chằm cô: "Ra mắt phụ ?"

 

"..." Thời Nguyệt chậm rãi giày: "Chỉ là tiện đường ăn một bữa cơm thôi mà."

 

"Không , trông thể thống gì chứ?"

 

"Chỉ là hàng xóm ăn với một bữa cơm thôi." Thời Nguyệt nhấn mạnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-721.html.]

"..." Tiêu Tấn Viễn thở dài: "Được ."

 

Tiêu Tấn Viễn cũng khá bất ngờ, Sở Dặc là một gã lầm lì, bố cởi mở, hai đều nho nhã lịch sự, là những học thức cao, khiến Tiêu Tấn Viễn cảm tình.

 

Sau em gái nếu thật sự gả đó, cũng lo cô sẽ chịu ủy khuất.

 

Bữa cơm khiến Tiêu Tấn Viễn tăng thêm vài phần thiện cảm với Sở Dặc.

 

"Nguyệt Nguyệt, ăn nhiều , Sở Dặc cháu thích ăn thanh đạm, bác cho một chút ớt nào ."

 

"Cảm ơn bác gái ạ, cháu thích ăn, ngon hơn món Sở Dặc nấu nhiều ạ."

 

Lời của cô thốt , nét mặt của bố nhà họ Sở đều trở nên vi diệu.

 

Hóa từng ăn cơm do Sở Dặc nấu ...

 

Sở Dặc là bình tĩnh nhất, tiếp tục gắp thức ăn cho Thời Nguyệt, một đũa đầy rau chân vịt: "Không thích cũng ăn một chút."

 

Thời Nguyệt lộ vẻ mặt chê bai, tuy nhiên vẫn ngoan ngoãn gặm hai miếng.

 

Tiêu Tấn Viễn thấy , trong lòng càng chua xót hơn, em gái ghét nhất là ăn rau chân vịt, đây ép thế nào cô cũng ăn, giờ lời như ?

 

Sau bữa tối, Tiêu Tấn Viễn và hai bác nhà họ Sở trò chuyện rôm rả, Thời Nguyệt và Sở Dặc trốn về phòng sách.

 

Đợi đến khi Tiêu Tấn Viễn tới gõ cửa, Thời Nguyệt mới theo rời .

 

Sau khi cửa đóng , bà Sở hỏi Sở Dặc: "Con giấu giếm bao lâu ? Sau dự định gì ?"

 

Sở Dặc: "Đều ạ."

 

Ông Sở chấn động: "Con thật sự thể theo đuổi cô bé đó ?"

 

"..." Sở Dặc giật giật khóe mắt, thật sự kém cỏi đến ?

 

Cuối cùng chỉ : "Chúng con vội."

 

Bà Sở hiểu , hiện tại là con trai bà để tâm hơn, còn vội là Nguyệt Nguyệt.

 

Hai bác qua đêm, ăn tối xong lái xe về vùng ngoại ô.

 

Tuy nhiên bà Sở nhận lời nhắc nhở của bạn , mới con trai thế mà từng lên tin tức.

 

Bà mở xem, còn thấy cả ảnh của Nguyệt Nguyệt.

 

kìm , liền dứt khoát tìm kiếm tin tức về Nguyệt Nguyệt, xem xong, bà càng cảm thấy con trai chẳng đáng tiền chút nào.

 

Nguyệt Nguyệt tháng lấy danh nghĩa tác giả chính công bố một bài luận văn một tập san nước ngoài gây chấn động nhỏ, hiện tại cô ca ngợi là thiên tài, phòng khám đó của con trai thể giữ cô, thể gặp vận cứt ch.ó !

 

"Phải giúp đỡ con trai thôi." Ông Sở cũng như .

 

"..."

 

Còn giúp như thế nào, hai bác vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cảm thấy nên gói thêm nhiều sủi cảo mang qua cho con trai, Nguyệt Nguyệt thích mà.

 

Phần còn , dựa con trai... và Tiểu Phong .

 

Chương 253 Cô chỉ là em gái 23 (Hoàn) - Hôn lễ

Một năm , Thời Nguyệt lấy bằng tiến sĩ sớm, cũng lúc , trang Weibo lâu cập nhật của cô đăng lên một tấm hình nắm tay cùng bác sĩ Sở.

 

"A a a, Tiêu Thời Nguyệt đúng là chiến thắng cuộc đời mà! Đây là chính thức công khai đúng !"

 

"Chúc mừng bác sĩ Sở rước bạn gái về dinh ha ha ha ha!"

Loading...