Cô đúng là cái dày chim sẻ, dạo thời gian ăn uống quy luật , nhưng vẫn ăn nhiều.
"Em béo lên 5 cân đấy!" Thời Nguyệt nghiêm túc tuyên bố: "Anh thế mà nhận ?"
"Không nhận , nhưng ." Ánh mắt Sở Dặc rơi n.g.ự.c cô, đêm qua sờ cảm giác giống .
Thời Nguyệt hiểu ngay ý , lập tức khóe miệng cứng đờ.
Anh rõ ràng cũng gì, nhưng cô cảm thấy chính là đang "lái xe"!
Dĩ nhiên, cũng khả năng là lúc ở bên , đầu óc cô luôn nhịn mà trở nên đen tối, chính cô cũng khống chế nổi.
Trên một loại thở khiến cô đắm chìm.
Cô thấy xung quanh , liền đưa tay ôm lấy , má dán n.g.ự.c , cúc áo sơ mi của lạnh, cô cũng chê: "Vậy đợi em tan nhé."
"Được." Sở Dặc đương nhiên là nghĩ như , đây ở trường thì ở phòng khám, lúc rảnh rỗi thì tìm một nơi để thư giãn, thích đại tự nhiên, thích độc hành.
bây giờ, thích ở bên cô, cũng .
Sự chuyển biến , lúc đầu thật khiến Sở Dặc cảm thấy lo lắng, nhưng nhanh chấp nhận.
Anh lúc khinh bỉ khác vì tình yêu mà mụ mẫm đầu óc, bây giờ chính trở thành một trong đó.
tỉnh táo, tỉnh táo đang gì, cái gì.
Anh nâng cằm cô lên, khẽ hôn môi.
Cạch.
Một tiếng động nhẹ vang lên từ cửa, Thời Nguyệt đột ngột đưa tay đẩy Sở Dặc , vẻ mặt chính trực, đầy lẫm liệt.
Tuy nhiên cô thấy tiếng động nào khác truyền , cô đưa tay mở cửa, vén rèm thò đầu , chẳng ai cả, đại loại là lúc nãy khóa cửa lỏng lẻo mới phát âm thanh như .
Thời Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, đầu liền thấy Sở Dặc đang nhàn nhã .
Anh tựa lưng cửa kính sát đất, nụ rõ rệt: "Người , còn tưởng em đang trộm đấy."
"Hì hì..." Thời Nguyệt c.ắ.n môi: "Em chính là chột mà."
Lòng bàn tay Sở Dặc đưa tới, bóp lấy cằm cô, cúi xuống hôn cô.
Từ lúc cô tựa ngủ gật ban nãy, như .
Cạch.
Lại là một tiếng động nhẹ.
Thời Nguyệt quan tâm, cộng thêm Sở Dặc dùng lực mạnh, cô cảm thấy hô hấp thông, cũng trở nên mơ màng theo.
Tuy nhiên giây tiếp theo, cánh cửa đẩy .
Mỹ Mỹ chỉ cảm thấy hoa mắt một cái, giống như gì đó lướt qua, cô đẩy cửa ngẩng đầu , ban công nhỏ Sở Dặc dựa ở đó, dường như thở dài một tiếng, còn phía bên , Thời Nguyệt lưng đây, xổm trong góc... đang nhổ mấy cây nấm tồn tại.
Gì trời?
Mỹ Mỹ tuy tố chất hóng hớt như Tiểu Chu, nhưng dù cũng nhận bầu khí chút đúng.
"Hình như nên ở đây... xin ..." Cô lặng lẽ đóng cửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-716.html.]
Quay thấy Tiểu Chu tới, cô còn lặng lẽ kéo cô nàng luôn.
Trên ban công, Thời Nguyệt bịt miệng, đầu , cửa đóng .
Sở Dặc sải đôi chân dài về phía cô, nắm lấy cánh tay kéo cô dậy, chút dở dở : "Còn xổm ở đây nữa ?"
Trên môi Thời Nguyệt sắc đỏ đậm đà, giống như nước cốt của những bông hồng nghiền nát vương , Sở Dặc đến mức cổ họng ngứa ngáy, nhớ tới hai thỏa mãn , đưa tay giữ c.h.ặ.t cô trong góc nhỏ hẹp .
"Tiêu Thời Nguyệt..." Anh gọi tên cô, nhưng gì thêm, nóng phả nhẹ tới, ý vị mê hoặc càng thêm nồng đậm.
Lần thứ ba hôn môi.
Trước đó hai ngắt quãng, Thời Nguyệt bây giờ cũng thể tĩnh tâm , nhưng đàn ông căn bản cho cô cơ hội suy nghĩ và phân tâm, còn mãnh liệt hơn nãy.
Chuông báo thức đồng hồ rung lên, khiến Thời Nguyệt tỉnh táo : "... Đến giờ hẹn của em , để em qua xem ."
Sở Dặc: "..."
Anh cụp mắt cô, cảm thấy sắp phát điên .
Thời Nguyệt đuối lý, tuy nhiên đây là đầu tiên thấy mặt hiện lên nhiều cảm xúc như , khóe mắt đều chút ửng đỏ.
Cô kiễng chân, chủ động hôn một cái lên bờ môi hé của : "Ngoan nha."
Chỉ hai chữ như , khiến trái tim Sở Dặc đảo lộn thiên địa.
Sau khi cô lùi , Sở Dặc dùng cánh tay hữu lực vòng cô lòng, vùi đầu hõm vai cô hít một thật sâu, dường như thể giúp bình tĩnh .
Rõ ràng, kết quả ngược .
vẫn kiềm chế buông cô , giúp cô chỉnh mái tóc dài rối bời: "Đi ."
——
Văn T.ử Lam một thời gian dài đến tìm Thời Nguyệt, lẽ là lòng tự trọng tổn thương, cũng liên lạc với cô.
mạng vẫn luôn tin tức của , ngày ngày chụp ảnh cùng mỹ nữ mua say, dần dần, bộ lọc đỉnh lưu dường như tan vỡ, các đại fan lượt thất vọng thoát fan, nhân khí của tụt dốc phanh, bao giờ huy hoàng như xưa.
Thời Nguyệt thì bận rộn, ở phòng khám thì theo giảng viên hướng dẫn, ngón tay vàng cô nhận từ hệ thống thì khỏi , khiến trong đầu cô lưu trữ những kiến thức tiên tiến nhất trong các lĩnh vực phục hình răng miệng, cho nên giảng viên coi trọng cô, cảm thấy nhặt một kho báu.
Sở Dặc thỉnh thoảng đều cạy đầu cô để đào bới chút gì đó.
Đêm khuya thanh vắng, trong phòng sách nhỏ bật ngọn đèn sáng nhất, hai bóng sát , đều chằm chằm cùng một chiếc máy tính bảng.
Sở Dặc giúp Thời Nguyệt xem xong luận văn, đôi mắt sâu thẳm rơi khuôn mặt đầy mong đợi của cô, hồi lâu gì.
Thời Nguyệt nhịn lên tiếng lẩm bẩm: "Thế nào ? Thầy Thẩm lớn tuổi , em cũng tiện dăm bữa nửa tháng tìm thầy, thật sự giúp em kiểm tra cho kỹ đấy..."
Sở Dặc áp sát về phía cô, ngậm lấy cái miệng đang lải nhải ngừng, phòng sách vốn đầy khí học thuật, lập tức trở nên ái hẳn lên.
Thời Nguyệt vẫn còn nhớ đến luận văn, nỗ lực vùng vẫy thoát khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c , lòng bàn tay bịt miệng : "Anh mau !"
Vì cái hôn ngắn ngủi , khóe mắt cô rưng rưng, đầy vẻ mê hoặc.
Sở Dặc nắm lấy cổ tay cô, cảm nhận sự thỏa mãn từng .
"Rất , thể trực tiếp đăng báo ." Anh khàn giọng xong, cúi đầu hôn cô.