Nhìn qua, đúng là thú vị hơn cái gã Văn T.ử Lam .
"Đã tìm trai em chứ?" Thời Nguyệt hỏi.
"Ừm." Tiết Nghĩa Minh : "Môi trường việc của em tệ, nhưng buổi trưa vẫn nghỉ ngơi cho đàng hoàng, chỗ trai em cũng phòng nghỉ, đừng khổ ."
Thời Nguyệt giọng điệu của , cảm thấy càng lúc càng giống Tiêu Tấn Viễn, cô : "Thật em cũng thời gian việc cố định, lúc bận rộn buổi trưa cũng dám nghỉ, cho nên cũng thấy bình thường."
Sau đó cô chỉ khu vực tiếp khách: "Có xuống uống chút gì ?"
Tiết Nghĩa Minh liếc về phía Sở Dặc, gật đầu, : "Được thôi."
Thời Nguyệt đầu Sở Dặc, phát hiện cũng ở cách đó xa, thế là cô với : "Bác sĩ Sở, bệnh nhân vẫn tới, em chuyện với bạn vài câu?"
Sở Dặc gật đầu: "Ừm."
ánh mắt vẫn đặt mặt cô.
Thời Nguyệt: "..."
Cô thêm một câu: "Em sẽ nhanh thôi."
Tiết Nghĩa Minh ngại chuyện lớn, đột nhiên lên tiếng: "Bác sĩ Sở sợ Nguyệt Nguyệt ở cùng bạn trai cũ như ?"
Tiểu Chu: !!!
Vãi chưởng, bạn trai cũ!
Thời Nguyệt: "..."
Tiết Nghĩa Minh khơi chuyện nha, một câu bầu khí rực cháy lên .
Sở Dặc lúc mới về phía Tiết Nghĩa Minh: "Anh đều thể nhận rõ phận của , gì sợ chứ?"
Hai đàn ông cùng mang vẻ mặt trầm tĩnh đạm mạc, tuy nhiên lúc bốn mắt , tia lửa b.ắ.n tung tóe, lát , hai tự giác dời tầm mắt .
Thời Nguyệt nhỏ giọng chuyển chủ đề: "Tiết Nghĩa Minh, bên ."
Tiết Nghĩa Minh để tâm, theo bước chân Thời Nguyệt.
Cô nhóc nhát gan , nãy là biểu cảm gì ? Lúc cô quen cân nhắc đến vấn đề ghen , nãy cô thế mà chủ động trấn an Sở Dặc...
Tiết Nghĩa Minh hít sâu một , cho cùng, vẫn chút cam tâm.
Có lẽ là lòng tự trọng của đàn ông trỗi dậy, cũng khả năng, vẫn thể thật sự buông bỏ cô.
Tiểu Chu hai trong phòng tiếp khách, bác sĩ Sở đang quầy lễ tân xem dữ liệu đặt hẹn, cảm thấy dưa mới!
Góc độ của bác sĩ Sở sang, thể thấy rõ mười mươi hai trong phòng khách!
Bạn trai cũ của Nguyệt Nguyệt nha, bất kể phương diện nào dường như cũng thể sánh ngang với bác sĩ Sở!
Quả nhiên, bác sĩ Sở bề ngoài bình tĩnh, thầm kín e là sớm nghiến nát răng !
Tiểu Chu cũng đắn đo, thật khó chọn, thật sốt ruột!
Dựa tâm trạng chút áy náy với Tiết Nghĩa Minh, Thời Nguyệt rót cho một ly nước nóng, còn : "Ngại quá, ở đây chỉ cái ."
"Không ." Tiết Nghĩa Minh khẽ nghiêng đầu, hiệu về phía bóng dáng cách đó xa: "Vậy nên, ở điểm nào?"
"..." Thời Nguyệt đẩy ly nước qua: "Đàn ông các cũng hóng hớt như ?"
Tiết Nghĩa Minh gật đầu: "Tò mò."
Thời Nguyệt im lặng một lát mới : "Có lẽ là duyên phận?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-715.html.]
Tiết Nghĩa Minh : "Em đùa ?"
Cô bất đắc dĩ : "Thật đấy, ở bên vui, thể quên nhiều chuyện."
Cô hình như bằng , nhưng Tiết Nghĩa Minh thể cảm nhận , trạng thái cảm xúc hiện tại của cô , thảo nào Tiêu Tấn Viễn nhắc đến cô đều thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Tấn Viễn , cô buông bỏ Văn T.ử Lam, giờ xem là thật.
Là công lao của Sở Dặc .
Tiết Nghĩa Minh lúc , cũng chút thất bại.
Lúc tự nhận là thích cô, nhưng thể kiên trì đến cùng, cứu rỗi một yêu mà trong lòng trong mắt chỉ một đàn ông khác, đối với mà thật sự quá gian nan.
thời gian qua thường xuyên suy nghĩ, nếu như lúc đó kiên trì thêm một lát nữa, liệu sẽ bỏ lỡ cô .
Tiết Nghĩa Minh thu tâm tư, trầm giọng : "Vậy thì ."
Hai ở lâu, bệnh nhân của Thời Nguyệt đến sớm, cô cũng vội vàng phòng khám.
Tiết Nghĩa Minh dậy, thấy bóng dáng Sở Dặc, vẫn tới, một câu đầu đuôi: "Bác sĩ Sở, cứu cô ."
Lời khiến Sở Dặc liếc mắt: "Cách dùng từ của thật kỳ lạ."
"Không ? Đã lâu thấy Nguyệt Nguyệt tràn đầy sức sống như , hồi đầu năm, cô còn chẩn đoán là trầm cảm, tất cả chuyện đều là vì Văn T.ử Lam, còn , khiến cô quyết tâm rời bỏ , hiện tại cô trạng thái ."
Sở Dặc sững sờ, chuyện trầm cảm, .
Hồi lâu , trịnh trọng trả lời: " cứu cô , chỉ là tận hưởng thời gian ở bên cô thôi."
Lần đến lượt Tiết Nghĩa Minh kinh ngạc.
Ánh mắt Sở Dặc rực cháy, hỏi : "Thì lúc ở bên cô , là cứu cô ?"
Tiết Nghĩa Minh á khẩu, đúng là mang theo tâm lý cứu rỗi, như , thật tình cảm của dành cho Nguyệt Nguyệt cũng thuần túy nhỉ.
Anh dường như hiểu điều gì đó, : "Đây chính là điểm đặc biệt của ?"
Sở Dặc gì.
Lúc Tiết Nghĩa Minh chuẩn rời , Sở Dặc mới lên tiếng: "Cảm ơn lúc chăm sóc cô ."
Bước chân Tiết Nghĩa Minh khựng , cảm thấy bất đắc dĩ buồn , tên Sở Dặc rốt cuộc là cố ý kích thích , là thật sự xuất phát từ lòng cảm ơn?
Lời thật sự quá đ.â.m tim .
chuyến , Tiết Nghĩa Minh coi như cũng đáp án của riêng .
Sở Dặc bóng lưng rời , tới phòng khám 1, nghiêng đầu bên trong.
Theo xu hướng phát triển , cảm thấy lẽ sẽ xuất hiện cảnh tượng cùng bàn ăn với các bạn trai cũ của cô mất.
Chương 250 Cô chỉ là em gái 20 - Tro tàn cháy
Nửa tiếng , Thời Nguyệt bước khỏi phòng khám, tìm kiếm bóng dáng Sở Dặc, cuối cùng thấy ban công nhỏ của khu nghỉ ngơi.
Cô tới ban công, kéo rèm che , cẩn thận đóng cửa, nhưng cửa thể khóa từ bên ngoài.
Cô tới bên cạnh Sở Dặc, hỏi : "Chiều nay rảnh, về nghỉ ngơi?"
"Không về."
Sở Dặc kéo cô sát bên cạnh , lòng bàn tay áp lên má cô, nhéo nhéo khuôn mặt bắt đầu thịt của cô: "Phải ăn nhiều hơn chút nữa."