Ánh mắt như keo dính , nửa ngày dời .
Tiểu Chu nhe răng , đưa tay chọc chọc vai Thời Nguyệt, vẻ mặt nghiêm túc : "Bác sĩ Tiêu, bác sĩ Sở hình như tìm chị việc kìa, em đây."
Nói xong, cô nàng liền dùng tốc độ rùa bò rời khỏi khu nghỉ ngơi.
Đi một bước đầu ba .
Thế là cô nàng thấy Thời Nguyệt đầu cũng ngẩng lên, đưa một viên kẹo sữa bóc vỏ cho Sở Dặc, Sở Dặc thậm chí còn động tay, chỉ cúi xuống ngậm lấy viên kẹo trong tay cô.
A a a a! Chạm đúng ? Môi bác sĩ Sở chạm ngón tay Nguyệt Nguyệt đúng ?
Tiểu Chu bịt mắt, chạy chậm rời . Thật là ngọt ngào quá mất!
Rõ ràng chỉ là ăn một viên kẹo thôi, mà khiến cô nàng cảm thấy như xem xong một bộ phim hành động , tim đập loạn nhịp!
Đầu ngón tay Thời Nguyệt nóng lên, vội vàng rụt tay , liếc bóng lưng Tiểu Chu đang vội vã chạy , trừng mắt Sở Dặc một cái đầy vẻ tính đe dọa: "Làm sợ kìa."
Vừa dứt lời, cô liền thấy Trịnh Hà định bước , đột nhiên khựng bước, điều lui ngoài.
"..."
Xem , đây chính là tình cảnh mà Thời Nguyệt lo lắng.
Chỉ cần thấy cô và Sở Dặc chung khung hình, là lộ nụ "dì mẫu", chuyên môn dành một gian cho hai ...
Sở Dặc xuống bên cạnh Thời Nguyệt, thản nhiên mở miệng: "Đừng quan tâm họ."
Vì trong miệng kẹo sữa, giọng của ít vài phần lạnh lùng so với thường ngày.
Vừa sát gần cô, lòng bàn tay âm thầm đưa tới bên hông cô: "Còn mỏi ?"
Anh hỏi, cô tự chủ mà nhớ tới đêm qua, quá sức giày vò.
Cô giữ c.h.ặ.t t.a.y , quanh một lượt mới đẩy : "Không !"
Sở Dặc: "..."
"Em tưởng hôm nay qua đây." Cô nhỏ giọng .
"Tiết học chiều nay đổi sang ngày mai ."
"Hôm nào em cũng về trường xem thử..."
"Ừm, cùng em."
"Được thôi..."
Trên vai nặng thêm một chút, nghiêng đầu sang, cô tựa bắt đầu ngủ gật.
Anh liền mở miệng chuyện nữa.
Khu nghỉ ngơi yên tĩnh, bất kể ai cũng đều nhịn mà nhẹ bước, hoặc là trợn to mắt lui ngoài, kiên quyết phát bất kỳ tạp âm nào.
Sở Dặc đầu về phía cửa kính, chi chít mười mấy cái đầu tụ tập ở đó, theo tầm mắt quét tới, những cái đầu đen kịt "vèo" một cái rụt sang một bên, cảnh tượng thật là kỳ quái...
Anh cũng lười mở miệng gì, mặc kệ họ buôn chuyện.
"Em yêu đương ." Tiểu Chu tựa lưng tường, miệng cảm thán.
Trịnh Hà rùng một cái: "Cô yêu thì yêu , đừng mà mấy lời , sợ."
Tiểu Chu: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-714.html.]
Đám quần chúng ăn dưa bên cạnh phun.
Tiểu Chu bĩu môi: "Bác sĩ Trịnh vẫn nên đừng nghĩ quá nhiều, là kiếp độc ."
Trịnh Hà: "Đồ miệng quạ!"
Thấy giờ nghỉ sắp kết thúc, cũng tản .
Tiểu Chu thấy đàn ông từ cửa lớn, ánh mắt sững , giây lát biến thành kẻ si tình.
Tuy nhiên tố chất nghề nghiệp của cô vẫn còn đó, khi phản ứng , vội vàng tới hỏi thăm: "Thưa , xin hỏi hẹn mấy giờ, bác sĩ nào ạ?"
Ánh mắt thanh lãnh của Tiết Nghĩa Minh lướt qua xung quanh, trả lời: " tìm Tiêu Thời Nguyệt, bác sĩ Tiêu, là bạn của cô ."
Tiểu Chu khó xử: "Thì là , bác sĩ Tiêu... cô ... là liên lạc với cô xem?"
Nguyệt Nguyệt đang nghỉ ngơi, bên cạnh là bác sĩ Sở, lúc cô nàng gọi cô gặp một bạn nam, nghĩ thế nào cũng thấy chuyện !
Tiết Nghĩa Minh quan sát nét mặt, hỏi: "Cô tiện ?"
Tiểu Chu lắc đầu, sợ đối phương chuyện gấp gì, nên vẫn đ.á.n.h liều : "Anh bên chờ một lát, để xem ."
Tiết Nghĩa Minh gật đầu, nhưng chậm rãi theo bước chân cô, hướng về phía khu nghỉ ngơi trống trải.
Tiểu Chu áp sát cửa kính , thấy Thời Nguyệt vẫn đang tựa vai Sở Dặc ngủ gật, cô nàng liền , nhưng đầu thấy Tiết Nghĩa Minh sừng sững cách đó xa, lúc tầm mắt cũng đặt hai ...
Tiểu Chu thấy rõ mười mươi, vẻ mặt đàn ông vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt tối sầm xuống.
Ồ hố, đúng là tình địch của bác sĩ Sở !
"Bác sĩ Tiêu vẫn đang nghỉ ngơi..." Tiểu Chu nhỏ giọng nhắc nhở.
Tiết Nghĩa Minh hồn, thản nhiên : "Ừm, phiền cô nữa, chỉ là tình cờ ngang qua."
Tiểu Chu gật đầu, trong tình cảm chỉ yêu yêu, lấy chuyện tình cờ ngang qua chứ?
Tiết Nghĩa Minh , Tiểu Chu tiễn , hỏi: "Vị tên là gì?"
Tiểu Chu hiểu ngay: "Sở Dặc, bác sĩ Sở."
Tiết Nghĩa Minh gật đầu: "Ừm."
Anh thêm gì nữa, nhưng Tiểu Chu dám khẳng định, đàn ông toát khí chất tổng tài bá đạo sẽ thu thập đủ bộ tư liệu của bác sĩ Sở trong vòng một phút !
—— Trên tivi diễn như mà.
Địa vị của bác sĩ Sở, nguy !
Tiểu Chu thật sự đoán sai , Tiết Nghĩa Minh nãy mới qua chỗ Tiêu Tấn Viễn, thật sự là thuận đường ghé qua.
Tiêu Tấn Viễn năng lấp lửng, nhưng Tiết Nghĩa Minh vẫn bắt lấy ít thông tin, bên cạnh Thời Nguyệt thêm một đàn ông, hôm nay vốn dĩ xem thử, đó là đàn ông như thế nào mới thể chiếm trái tim cô.
Tiết Nghĩa Minh từng thử qua, cho nên cô nhóc đó cố chấp đến nhường nào.
Anh tới cửa, thấy phía truyền đến tiếng bước chân, cùng với giọng nghi hoặc của Thời Nguyệt: "Tiết Nghĩa Minh?"
Tiết Nghĩa Minh đầu.
Thời Nguyệt sải bước tới: "Sao tới đây?"
Cô chỉ chợp mắt một lát, lờ mờ thấy giọng , liền ngoài xem thử, ngờ thật sự là .
"Đi ngang qua." Tiết Nghĩa Minh vẫn là câu trả lời đó, ánh mắt dời tới đàn ông cách cô vài bước phía .