MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 691

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:10:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh thấy ?

 

Thấy Thời Nguyệt sang, Trịnh Hà cũng che giấu, trực tiếp vẫy tay với cô: "Hế lô, Nguyệt Nguyệt."

 

Thời Nguyệt gật đầu với : "Bác sĩ Trịnh."

 

Lại sang Sở Dặc: "Bác sĩ Sở."

 

"Ở bên ngoài cứ gọi tên trực tiếp là , em gọi như khiến cảm giác như vẫn tan ." Trịnh Hà đùa.

 

Thời Nguyệt mỉm : "Thật trùng hợp quá."

 

Trịnh Hà liếc Sở Dặc đang im lặng: "Chẳng , thật trùng hợp quá mà."

 

Hùng Lâm cũng sang, đột nhiên thấy hai đàn ông khí vũ hiên ngang, lập tức lộ vẻ bất mãn: "Bạn em ?"

 

" ."

 

"Nếu kết hôn với , về phương diện em vẫn nên chú ý một chút thì hơn..."

 

Giọng của Hùng Lâm một giọng nam cắt ngang——

 

"Nguyệt Nguyệt lái xe ?"

 

Sở Dặc dậy, về phía bên , đôi mắt đen chăm chú rơi Thời Nguyệt.

 

"Không ." Thời Nguyệt nhất thời gì.

 

Sở Dặc: " lái, thôi."

 

Hùng Lâm xen : "Này, cô đang ăn cơm với , thấy ? Người điều thì cũng nên đừng đến phiền chứ?"

 

Giọng của Sở Dặc trầm êm tai, nhưng đúng là với Thời Nguyệt: " phiền em ?"

 

Thời Nguyệt lắc đầu: "Không ."

 

"Này!" Hùng Lâm dậy cảm nhận cách chiều cao giữa và Sở Dặc, sang Trịnh Hà đang thong thả tới, kiếp, hai ăn cái gì mà cao thế?

 

C.h.ế.t tiệt, lẽ cũng đều tám múi bụng hết đấy chứ?

 

Anh lập tức gượng xuống, : "Hê hê, cái đó, còn thêm một lát."

 

"Anh Hùng, đây."

 

Thời Nguyệt thậm chí còn lịch sự chào hỏi xong mới vẽ nên dấu chấm hết hảo cho buổi xem mắt .

 

Sở Dặc tự nhiên đưa tay , cầm lấy túi xách của cô, bên cạnh cô.

 

Trịnh Hà giả lả, gật đầu với Hùng Lâm mới theo.

 

Hùng Lâm nhổ một bãi nước bọt về phía bóng lưng ba : "Cái thá gì chứ? Nha sĩ thối gì ghê gớm ?"

 

Nói cho cùng vẫn chút ngứa ngáy trong lòng, còn đang nghĩ về chuyện hẹn hò với Tiêu Thời Nguyệt, nhưng chợt nhớ , hai ngay cả phương thức liên lạc cũng để !

 

Anh chỉ thể tìm dì Tần.

 

Ai ngờ dì Tần trả lời ngay lập tức: "A, ngại quá , Nguyệt Nguyệt hai đứa vẻ hợp chuyện... Hazzi, Nguyệt Nguyệt cái phúc đó , Tiểu Hùng , cháu xứng đáng với hơn."

 

Hùng Lâm: "..."

 

Bước khỏi nhà hàng, Trịnh Hà đột nhiên lấy điện thoại : " đột nhiên chút việc, lấy đồ ở chỗ bạn, hai cứ về ."

 

Thời Nguyệt bóng dáng vội vã rời của , một lúc lâu mới sang Sở Dặc bên cạnh.

 

Hôm nay trời âm u, cái lạnh đầu xuân len lỏi khắp nơi, cô nhịn rụt cổ : "Sở Dặc, chúng bây giờ về ?"

 

"Ừ." Sở Dặc hất cằm, hiệu về hướng chiếc xe, "Xe ở bên ."

 

"Được..." Cô , đưa tay về phía .

 

Anh , theo bản năng đưa tay nắm lấy.

 

Thời Nguyệt ngơ ngác bàn tay nắm: "Túi của ..."

 

Cô là lấy túi xách của , tưởng cô nắm tay?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-691.html.]

 

Sở Dặc chớp mắt: "Ồ."

 

Lúc mới buông tay cô , đưa cái túi trong tay cho cô.

 

"Cảm ơn."

 

Thời Nguyệt chút khó xử, nhưng thấy dáng vẻ thản nhiên của , cảm thấy thật kiểu cách.

 

Chẳng chỉ là nắm tay một cái thôi ?

 

Vừa lên xe, Thời Nguyệt liền gửi tin nhắn cho mợ: "Cháu ăn xong ạ~"

 

Mợ ngay lập tức gửi thời gian cho trận xem mắt buổi chiều, nhưng để tạo cảm giác bí ẩn, vẫn tiết lộ quá nhiều thông tin về đối tượng xem mắt.

 

Mợ dường như tin tưởng sâu sắc cái thuật huyền học "vượng khác giới" của Hùng Lâm, cảm thấy buổi xem mắt buổi chiều chắc chắn sẽ thành công.

 

Thời Nguyệt đau đầu, thế mù quáng đồng ý với mợ...

 

"Rất bận ?" Người đàn ông bên cạnh lên tiếng hỏi.

 

Thời Nguyệt vẻ mặt khó hết, gật đầu đáp một tiếng: "Vâng."

 

Sau đó hề giấu giếm mà : "Mợ của hẹn chiều nay đến khách sạn Kim Thần."

 

Sở Dặc: "..."

 

Nửa ngày , từ kẽ răng bật một câu: "Còn mấy nữa?"

 

Thời Nguyệt cũng chắc lắm: "Bảy... tám, chín, mười chăng?"

 

Theo dự định của mợ, thể ít hơn mười .

 

bà tâm đắc nhất chính là vị buổi chiều nay.

 

Nếu Thời Nguyệt , bà khả năng sẽ gói ghém đối phương gửi thẳng đến nơi việc của cô.

 

Vừa vặn gặp đèn đỏ, Sở Dặc nghiêng đầu sang, lạnh lùng : "Thị trường xem mắt đều em bao thầu hết ?"

 

Thời Nguyệt ho nhẹ: "Cũng đến mức khoa trương như ."

 

Nghĩ đến mối quan hệ rõ ràng giữa hai , cô vẫn giải thích một câu: " chỉ là ăn cơm thôi."

 

Trạng thái của cô thời gian khiến gia đình lo lắng, bây giờ họ đang dùng đủ cách để cô bước ngoài.

 

Sở Dặc về phía : "Những lời ngày đó, em cần gánh nặng tâm lý, sẽ ngăn cản em quen với bạn mới."

 

Nhận thức của về mối quan hệ giữa hai rõ ràng, nên là cảm thấy thế nào thoải mái thì thế đó.

 

Anh thể cảm nhận , cô cũng phản cảm khi ở bên .

 

Thời Nguyệt gật đầu, nhưng vẫn lờ mờ cảm thấy khí trở nên nặng nề.

 

Sở Dặc là chơi hệ trực diện, tâm tư của bày tỏ cho cô thấy, chỉ là cô vẫn cho phản hồi rõ ràng, ngoài mặt để ý, nhưng trong lòng e là chút nôn nóng, nếu hôm nay cũng sẽ theo cô đến nhà hàng.

 

Sở Dặc im lặng một lúc.

 

hỏi: "Anh đang nghĩ gì ?"

 

Sở Dặc: " đang nghĩ, thế nào để quen với mợ của em?"

 

Thời Nguyệt: "..."

 

"Mợ nhờ xem răng giúp, chắc là hai ngày nữa sẽ đến."

 

Sở Dặc: "..."

 

Trong xe bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

 

Nửa ngày , vẫn là Thời Nguyệt nhịn , phụt một tiếng.

 

Khóe miệng Sở Dặc cũng nhếch lên một độ cong nhỏ.

 

Hai vẫn cùng phòng khám nha khoa Nhược Khang.

 

 

Loading...