MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 685

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:09:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mẹ kiếp! Thanh mai trúc mã cái nỗi gì! Bây giờ học cùng một trường là thể là thanh mai trúc mã ? Đừng bẩn mắt !"

 

...

 

Dưới chủ đề hầu như đều hâm mộ của Văn T.ử Lam chiếm cứ, mắng c.h.ử.i Thời Nguyệt vuốt mặt kịp.

 

Bởi vì đúng như lời hâm mộ của , hơn hai triệu fan của cô chỉ bằng một phần lẻ lượng fan của Văn T.ử Lam, cãi cũng cãi , chỉ thể trơ mắt Weibo của cô "tắm m.á.u", mù mịt hỗn loạn.

 

Xu hướng phát triển , Văn T.ử Lam cũng lường .

 

ngờ nó đến nhanh như .

 

Một bộ phận hâm mộ của còn trẻ, khá là chín chắn, điều thể hiện rõ nét trong thời gian xảy chuyện đó, tuy nhiên đây họ tấn công những cư dân mạng phỉ báng , còn bây giờ đối tượng tấn công đổi thành Thời Nguyệt, cô em thanh mai nhỏ của .

 

Văn T.ử Lam nghĩ nhiều, soạn một dòng trạng thái Weibo: Cô chỉ là em gái của .

 

dòng chữ đó, ngón tay cứng đờ màn hình, gửi , cuối cùng xóa từng chữ một.

 

Bây giờ phản hồi gì cũng sẽ gây dư luận nghiêm trọng hơn, thà rằng gì.

 

Xử lý lạnh là phương pháp phù hợp nhất trong giới giải trí, quá vài ngày, cư dân mạng sẽ thu hút bởi những tin tức mới hơn, ai còn quan tâm đến và Nguyệt Nguyệt nữa chứ?

 

sự im lặng lúc của cũng đang dung túng cho những hành vi bạo lực của hâm mộ đối với Thời Nguyệt.

 

May mắn là Thời Nguyệt giải nghệ, mấy khi đăng nhập Weibo, đây khi cô mới mắt cũng tiết lộ quá nhiều thông tin cá nhân, nên sẽ chịu ảnh hưởng quá lớn.

 

Tiêu Tấn Viễn khi thấy những lời lẽ cực đoan thì tức giận hề nhẹ, tuy nhiên mặt em gái, sợ hỏng sự thanh tĩnh hiếm của cô, chỉ lợi dụng các mối quan hệ của để dập tắt những chuyện , nếu thì tung vài tin sốt dẻo mới.

 

Sáng sớm hôm , Thời Nguyệt tạm biệt trai đang mang đôi mắt thâm quầng, một khỏi cửa.

 

Tiêu Tấn Viễn cả đêm ngủ, hôm nay lịch hẹn đặc biệt nên tạm thời ở nhà nghỉ ngơi.

 

Thời Nguyệt móc chìa khóa xe của ngón tay, cửa thang máy mở , ngờ va một đôi mắt đen thâm trầm thể dò thấu.

 

Cô bước , khẽ gật đầu: "Bác sĩ Sở."

 

"Sớm." Sở Dặc nhường một bước.

 

"Em lái xe?" Ánh mắt dừng chìa khóa xe của cô.

 

"Vâng, trai nghỉ ngơi, em lái xe ."

 

"Biết lái ?"

 

"Dạ..." Không tự tin lắm.

 

Nguyên chủ từng lái xe nhỉ? Hình như một hai gì đó.

 

Sở Dặc cô một cái nhẹ tênh, gì thêm.

 

Hầm đỗ xe lòng đất, Thời Nguyệt trong xe, bỗng nhiên phát hiện chiếc xe của trai khiến cô cảm thấy lạ lẫm ở chỗ, cái giống với chiếc xe cô tập lái lúc ... Lái thế nào đây?

 

Cộc cộc.

 

Khuôn mặt Sở Dặc xuất hiện ngoài cửa sổ xe, Thời Nguyệt hạ cửa kính xuống, chằm chằm: "Bác sĩ Sở..."

 

Sở Dặc đưa mắt quét qua một lượt, lên tiếng với giọng điệu cho phép từ chối: " mang chìa khóa xe, cho nhờ một đoạn?"

 

Thời Nguyệt: "... Vâng, bác sĩ Sở, lái ạ."

 

Sở Dặc khựng một chút, thế mà nhếch môi một tiếng: "Em cũng sai bảo khác quá nhỉ."

 

Thời Nguyệt cũng .

 

Không tự dâng lên tận cửa để cô sai bảo ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-685.html.]

Sở Dặc kéo cửa xe, Thời Nguyệt vòng qua đầu xe ghế phụ.

 

Anh nụ thoải mái nhàn hạ của cô, thầm nghĩ, chắc cô những tin tức mạng phiền lòng.

 

Sau khi xe khởi động, Thời Nguyệt góc mặt nghiêng của Sở Dặc, thuận miệng bắt chuyện: "Bác sĩ Sở cũng ngủ ngon ? Hôm nay quầng thâm mắt kìa."

 

Sở Dặc liếc gương: "Cũng?"

 

Thời Nguyệt: "Anh trai em cũng ngủ ngon, nên mới khỏi cửa đó ạ."

 

Sở Dặc: "Ừm."

 

Xem trai cô tốn ít tâm tư.

 

Ở nhà, Tiêu Tấn Viễn bỗng nhiên bật dậy khỏi giường: "Mẹ kiếp, Nguyệt Nguyệt lái xe bao giờ!"

 

Anh lập tức gọi điện cho Thời Nguyệt.

 

Đầu bên nhanh ch.óng bắt máy.

 

"Anh trai, còn ngủ?" Giọng trong trẻo của em gái truyền đến.

 

"Em đang lái xe ? Em từng lái, em lái ? Đến ? Anh bắt xe qua đó ——"

 

"... Không cần , em sắp đến nơi trai." Em gái ném một câu, trực tiếp cúp điện thoại.

 

Tiêu Tấn Viễn dám gọi , sợ ảnh hưởng đến việc cô lái xe.

 

Mãi cho đến mười phút , nhận tin nhắn em gái gửi đến, mới yên tâm ngủ tiếp, Nguyệt Nguyệt thật giỏi.

 

Nha khoa Nhược Khang.

 

Thời Nguyệt và Sở Dặc cùng bước , các đồng nghiệp cũng nghĩ gì nhiều.

 

Đều giờ , gặp ở thang máy cũng là chuyện bình thường, tuy nhiên Sở Dặc vì thỉnh thoảng về trường bận việc nên thường xuyên đến đây.

 

Thời Nguyệt tranh thủ thời gian rảnh rỗi uống một cốc nước, đang lật xem cuốn tạp chí trong tay, một phụ nữ bước , mở miệng là chất vấn: "Bác sĩ Tiêu, mạng là thật ? Cô quen Văn T.ử Lam? Thanh mai trúc mã?"

 

Thời Nguyệt ngẩng đầu, khớp ngoại hình của cô với cái tên, cô tên là Trần Tiếu, là y tá của nha khoa Nhược Khang, tuy nhiên vẫn với Thời Nguyệt mấy câu.

 

"Chuyện quan trọng với cô lắm ?" Thời Nguyệt hỏi.

 

Trần Tiếu chút lúng túng, dù điều cô hỏi thực sự coi là chuyện riêng tư của cô.

 

" chỉ thuận miệng hỏi thôi, cô thì thôi ." Trần Tiếu lộ vẻ mặt đang nghĩ cho cô, tiếp tục : "Xào nấu cũng giới hạn, nếu sẽ gậy ông đập lưng ông đấy."

 

Thời Nguyệt đáp một cách nhạt nhẽo: "Cảm ơn quan tâm."

 

Trần Tiếu nghẹn lời: "..."

 

Ai quan tâm cô chứ? Nói lời để ghê tởm ai đây?

 

định phát tác, Thời Nguyệt lên tiếng hỏi : "Cô là hâm mộ của Văn T.ử Lam ?"

 

"... Ừm." Trần Tiếu gật đầu.

 

"Hôm qua đến tìm , chắc lúc đó cô đang bận nên thấy ."

 

"Cái gì?! Anh đến đây tìm cô? Mấy giờ đến? để ý!" Trần Tiếu sững sờ tại chỗ: "Vậy nên hai thực sự quen !"

 

"Vâng."

 

"Hai đang hẹn hò ??"

 

Thời Nguyệt chiếc điện thoại đang treo n.g.ự.c cô , lắc đầu : "Lời thể bừa , chỉ là trai của thôi."

 

 

Loading...