MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 678

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:37:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lẽ một sự hiểu lầm nào đó về Sở Dực, lẽ suy nghĩ cởi mở, ngược , còn khá bảo thủ.

 

Anh để tâm đến chuyện đêm đó, cũng để tâm đến cô.

 

"Nguyệt Nguyệt, thế nào ?" Tiêu Tấn Viễn đón lấy.

 

"Cũng ạ." Thời Nguyệt quá nhiều với trai.

 

Tiêu Tấn Viễn tự tin về cô, cho nên cũng hỏi thêm: "Đi thôi, đến chỗ một lát, buổi trưa ăn cơm với bạn ."

 

"...Vâng." Thời Nguyệt lúc mới nhớ , hôm nay cô xem mắt.

 

Chương 235 Cô chỉ là em gái 05

Sở Dực theo dõi hết tất cả các buổi phỏng vấn.

 

Anh phòng nghỉ cá nhân, bên giường im lặng một lát, đó nhập ba chữ "Tiêu Thời Nguyệt" giao diện điện thoại.

 

Đầu tiên hiện là phần giới thiệu bách khoa, vỏn vẹn mấy chục chữ, kèm là một tấm ảnh sân khấu mờ mịt, thể thấy cô mờ nhạt đến mức nào.

 

Một lát , trong phòng nghỉ vang lên khúc nhạc dạo piano trữ tình.

 

Khác với giọng khi cô trò chuyện, khi cô hát, giọng hát dịu dàng đa tình, giữ vẻ thanh thoát thuộc về riêng cô.

 

Sở Dực vẫn giữ nguyên tư thế cũ, ánh mắt lướt qua từng tiêu đề, cuối cùng bấm Weibo của cô.

 

Cô giấu kỹ, dù cô thừa nhận giới vì một đàn ông nhưng trong những thông tin cô công khai, hề đề cập đến một chút thông tin nào về đó.

 

Cửa gõ hai cái, Sở Dực đặt điện thoại xuống, tiếng nhạc điện thoại cũng đột ngột dừng .

 

Trịnh Hà cầm một xấp tài liệu bước , vận động bả vai và cổ, bắt đầu than vãn: "Hôm qua thức đêm xem luận văn, hôm nay phỏng vấn cả buổi sáng, bồi thường cho chút gì ?"

 

Sở Dực thèm : "Buổi trưa đặt chỗ ."

 

Trịnh Hà lúc mới rạng rỡ: "Được thôi!"

 

Thời Nguyệt dùng cả buổi sáng để Tiêu Tấn Viễn giới thiệu về bạn hải quy đó của , để cô nhận thức sâu sắc hơn về nọ, Tiêu Tấn Viễn thậm chí đến cả chuyện hai cùng trốn học hồi cấp ba thầy chủ nhiệm phạt cũng lôi hết.

 

Thời Nguyệt xong tặc lưỡi, đưa tay hiệu một chút về phía sàn nhà, : "Anh trai, bây giờ hình tượng của trong lòng em đến mức đấy."

 

Trong ký ức của nguyên chủ, trai là học sinh ba , bao giờ gây chuyện, vạn vạn ngờ tới, chỉ là giấu quá kỹ thôi.

 

Khóe miệng Tiêu Tấn Viễn giật giật, đây cũng là chuyện còn cách nào khác, cho em gái bạn của thường xuyên trốn học nhưng thành tích vẫn cực , hiện giờ trong giới tài chính cũng chút tiếng tăm.

 

Vừa đến trưa, Tiêu Tấn Viễn liền đưa Thời Nguyệt đến một nhà hàng Trung Hoa gần đó, lẽ là do phong cách ở đây nên chuyện đều khá nhỏ nhẹ, cũng sợ khác phiền.

 

Tiêu Tấn Viễn cùng cô , việc đột xuất, ném cô chạy mất.

 

Thời Nguyệt bóng lưng , nhịn thầm mắng một trận trong lòng, đây là bắt đầu cố ý tạo gian riêng tư cho cô ?

 

Thời Nguyệt đến chiếc bàn đặt , vị trí bên cửa sổ sáng sủa, nắng ấm chiếu , tô điểm thêm lớp filter ấm áp cho đóa hồng cam trong bình hoa bàn và đàn ông đang thong thả đó.

 

Một đàn ông thành đạt, quản lý vóc dáng , khí chất thiên về nho nhã.

 

Phong Tiền về phía Thời Nguyệt, dậy gật đầu với cô, nụ ôn hòa, một khoảnh khắc nào đó vài phần tương đồng với Văn T.ử Lam.

 

Thời Nguyệt thở dài để ai , cô luôn thói quen tìm kiếm điểm tương đồng với Văn T.ử Lam khác.

 

Cho nên mới là ánh trăng sáng mà, vô hình trung cũng đang ảnh hưởng đến thẩm mỹ của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-678.html.]

 

Thời Nguyệt xuống đối diện Phong Tiền, bắt đầu chuyến hành trình xem mắt của .

 

Tuy nhiên Phong Tiền mang cảm giác khá , tiến lui chừng mực, từng để bầu khí trở nên nguội lạnh, kiến thức rộng rãi, chuyện cũng hài hước thú vị, thỉnh thoảng còn thể Thời Nguyệt bật .

 

Giống như trai , Phong Tiền quả thực là một tồi.

 

Lúc , bàn bên cạnh hai bóng xuống.

 

Thời Nguyệt để ý, cho đến khi thấy giọng quen thuộc ——

 

"Khó khăn lắm mới đào của một bữa, tự thưởng cho thật mới , quá đáng chứ?" Trịnh Hà khi xuống, híp mắt Sở Dực đối diện.

 

Sở Dực dùng khăn ướt lau tay: "Tùy ."

 

Thời Nguyệt đầu , quả nhiên thấy góc nghiêng của Sở Dực, đối diện chính là bác sĩ Trịnh cùng phỏng vấn sáng nay.

 

Thời Nguyệt vô cùng bất lực, tại trùng hợp như , họ cũng đến đây ăn trưa!

 

điều cũng lý, nơi khá gần phòng khám của họ.

 

Xét thấy hai bàn cách tới hai mét, Thời Nguyệt chắc đối phương thấy nên cũng thu hồi tầm mắt.

 

Thấy sắc mặt Thời Nguyệt vẻ khác lạ, Phong Tiền quan tâm hỏi: "Sao ? Không thoải mái ?"

 

"Dạ , em chỉ là buồn ngủ thôi, ăn no quá ạ."

 

Đối phương khẽ : "Sao đáng yêu như chứ?"

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Thế mà cũng đáng yêu .

 

ăn no quá bắt đầu thấy sến súa ?

 

"Phụt..." Trịnh Hà bịt miệng, khóa c.h.ặ.t tầm mắt về phía đối diện, dư quang liều mạng liếc về bên cạnh, đồng thời gõ nhẹ mặt bàn một cái, hiệu cho Sở Dực.

 

Sở Dực mắt liếc xéo, giọng còn lạnh thêm mấy phần so với lúc nãy: "Muốn ăn gì thì gọi nhanh ."

 

Trịnh Hà bĩu môi, hạ thấp giọng : "Cô đàn em sáng nay chúng phỏng vấn , hình như cô đang xem mắt."

 

Tay cầm ly nước của Sở Dực khựng một chút: "Xem mắt?"

 

Thấy cuối cùng cũng hứng thú với chủ đề , Trịnh Hà quả quyết : "Cậu cũng xem bao nhiêu tuổi , xem mắt hai mươi , cái bầu khí đó là ngay."

 

Sở Dực cũng khẽ liếc qua một cái, : "Sao bạn trai?"

 

Trịnh Hà tiếp tục buôn chuyện: "Câu của lạ lùng ? Cô đến đây xem mắt thì chắc chắn là bạn trai chứ, ? Ánh trăng sáng ở trong giới giải trí, cô đây là dự định từ bỏ , tìm kiếm chân ái khác."

 

Anh cảm thán: "Tuy nhiên ánh trăng sáng dễ quên như , c.h.ế.t tiệt, bắt đầu tò mò thầm yêu là ai ."

 

Sở Dực rót đầy nước ly của : "Ngậm miệng ."

 

Bên Thời Nguyệt thời gian một chút, nhịn về phía Sở Dực.

 

Anh suốt cả quá trình đều là khuôn mặt đó, trông vẻ khá dữ dằn.

 

 

Loading...