MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 623
Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:34:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ai da..."
Thời Nguyệt vụng về bò dậy, ôm con máy trở , hy vọng hỏng.
Cách đó xa, Viêm Thập lặng lẽ che mắt, khuôn mặt cương nghị lạnh lùng chút biểu cảm, khóe miệng khẽ giật giật, thần sắc cổ quái.
Anh nghi ngờ đang mơ, cái loại phế thải , là đặt quá nhiều kỳ vọng cô ?
Bên Thời Nguyệt tập quen, cô khẽ thở dài, phủi sạch tuyết quần áo, một chút cũng thấy hổ.
Tiếng gió vù vù, còn xen lẫn tiếng động kỳ quái nào đó.
Cô từ từ đầu , kinh hoàng thấy con Ngân Tông Thú phía gần như hòa một với màu tuyết!
Gần như ngay khoảnh khắc ánh mắt tiếp xúc, Ngân Tông Thú há to cái miệng đỏ lòm như chậu m.á.u, gầm rống lao tới!
"Gào!!"
Những bông tuyết nó giẫm lên b.ắ.n tung tóe, mờ tầm của Thời Nguyệt!
Thời Nguyệt hiếm khi linh hoạt một , lùi nhanh ch.óng, đồng thời dựng lên lá chắn tinh thần lực, tung một đòn tinh thần lực.
"Uỳnh——"
Các bộ phận cơ thể của Ngân Tông Thú văng tung tóe khắp nơi!
Cảnh tượng thật quen thuộc !
Cô kiểm soát , vẫn là đem Ngân Tông Thú phanh thây thành tám mảnh .
Nhìn các bộ phận cơ thể bay loạn xạ, màu m.á.u hòa trong tuyết, cô mới phản ứng là để xác nguyên vẹn.
Cô nhẫn gian, mang xác vụn của Ngân Tông Thú, tóm là cô vẫn quá nghèo, cái gì cũng .
Thời Nguyệt chỉ thể tiếc nuối , một lúc lâu , cô về phía , "Đại ca, cái tặng cho , mang thì là của ."
Cô vẫn quá quen gọi là "Viêm Thập Nguyệt".
Xung quanh dường như ai, tự nhiên cũng ai trả lời cô, chỉ tiếng của chính cô vang vọng trong .
Cô tiếp tục phóng cảm nhận, theo con đường dốc về phía .
Cô tìm thấy trong trí nhớ của nguyên chủ những phó bản liên quan trong trò chơi, bản đồ bỗng chốc hiện trong đầu cô, lẽ vì ỷ luồng "Uy áp của kẻ mạnh" dùng mãi hết của , lẽ vì phía một Viêm Thập Nguyệt trông vẻ đáng tin cậy theo, cô tranh thủ xem một chút.
Từng gốc cây ngọn cỏ ở tuyết cốc Solson đều nghiên cứu qua, thứ giá trị đều vặt sạch từ lâu.
Thời Nguyệt thầm nghĩ, 【Hiện tại xem , "Dị Thế" khá chân thực, từng thấy hệ thống nào lợi hại như .】
Hệ thống xanh: 【Xì, thô chế lạm tạo! Đều là những cảnh tượng phục dựng từ cầu ký ức mà thôi, tất cả trong trò chơi đều dừng ở mấy chục năm , chẳng chút trình độ nào cả. Hơn nữa bản đồ của Luyện Ngục lớn hơn trò chơi nhiều, Ngân Tông Thú tính là cái boss gì chứ, cùng lắm chỉ là một vệ sĩ thôi, thứ ẩn giấu mới là——】
Giọng của hệ thống đột ngột dừng .
Nó thường can thiệp hành vi của ký chủ, tuy nhiên vì một câu của Nguyệt Nguyệt mà thăm dò nơi Luyện Ngục một lượt, còn cẩn thận tiết lộ điều gì đó...
【Còn bảo bối ẩn giấu ?】 Thời Nguyệt híp mắt hỏi.
Hệ thống xanh giả c.h.ế.t: 【...】
Thời Nguyệt: 【Lạ thật đấy, thành nhiệm vụ thuận lợi thì cũng lợi mà, chịu tiết lộ chút gì cho ? Là chỗ nào , tin tưởng ?】
Hệ thống xanh cảm nhận sự thất lạc của cô, cũng thể tiếp tục im lặng, chỉ thể ấp úng , 【... Đương nhiên là bảo bối, Nguyệt Nguyệt cần tự tìm.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-623.html.]
【Ra là ...】
Thời Nguyệt bỗng chốc phấn khích hẳn lên.
Quả nhiên thỉnh thoảng cũng lừa hệ thống một chút, bất ngờ ngoài ý .
Lúc trời tối hẳn, nhưng tuyết vẫn là một màu trắng xóa, tầm cũng cản trở , cộng thêm việc cảm nhận bằng tinh thần lực đáng tin cậy hơn thị lực nên hành động của Thời Nguyệt hề dừng .
Thời Nguyệt truy lùng một con Ngân Tông Thú, là chạy bộ tới, trực tiếp dùng tinh thần lực dệt thành một cái lưới lớn, trói c.h.ặ.t nó mặt đất.
Lúc Thời Nguyệt đuổi tới, nó đang vùng vẫy tuyết nhưng chỉ thể phát những tiếng gầm gừ vô lực, thể thoát khỏi đó.
Cô xổm xuống bên cạnh, lấy một con d.a.o thái mẻ góc từ trong chiếc túi da rách nát đeo chéo.
Cô cầm d.a.o thái bằng cả hai tay, "bộp bộp" c.h.é.m lên cổ con dị thú to hơn cô gấp ba bốn , định cắt tiết nó, tuy nhiên chẳng tác dụng gì cả.
Phía truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, Thời Nguyệt là ai nên lười đầu .
Viêm Thập dừng bên cạnh cô, giọng lạnh lùng nện xuống, "Vậy nên cô đang mài d.a.o đấy ?"
Thời Nguyệt: "..."
Cô lặng lẽ ngẩng đầu.
Sát thương lớn nhưng tính sỉ nhục cực cao nha.
Viêm Thập con Ngân Tông Thú đất, hỏi, "Làm ?"
Thời Nguyệt hề giấu giếm, bằng những lời đơn giản, "Chính là dệt tinh thần lực thành một cái lưới, nhốt nó bên trong."
Viêm Thập: "?" Còn thể như ?
Anh cảm thấy thế giới quan chấn động mạnh mẽ.
Anh thể dùng tinh thần lực áp chế Ngân Tông Thú, duy trì thời gian lâu một chút là nó sẽ chịu nổi mà trực tiếp nghiền nát, nhưng cái cô dệt cái lưới gì đó thể nhốt c.h.ặ.t nó mà tổn thương nó mảy may.
Bản cô dường như cũng ảnh hưởng.
Tinh thần lực như chẳng là quá kỳ dị .
Thời Nguyệt tiếp tục dùng d.a.o thái dây dưa cổ Ngân Tông Thú, tinh thần lực rót đủ nên mãi thể nó thương thành công, ngược mùi hôi thối trong miệng nó xông cho sang một bên mà nôn.
"..."
Viêm Thập rốt cuộc nổi cách mài d.a.o của Thời Nguyệt, giúp c.ắ.t c.ổ xả huyết, thu Ngân Tông Thú gian.
"Đi ngoài ?" Thời Nguyệt khi lau sạch d.a.o thái, hỏi đầy do dự.
Viêm Thập thấu cô căn bản ngoài, nên từ chối thẳng thừng, "Đi ngoài."
" đến đây , dường như còn Ngân Tông Thú đang chạy về phía , chúng là tiếp tục xem chút ?" Thời Nguyệt nắm lấy vạt áo đối phương, ý định di chuyển.
Viêm Thập mặt lạnh lùng, "Đồ nhận , cô ở thì cứ tiếp tục ở ."
Anh xong liền .
Thời Nguyệt cất d.a.o thái túi đeo chéo, u u mở miệng, "Anh dùng tinh thần lực dệt lưới như thế nào ?"
Viêm Thập: "..." nó.
Anh nữa, "Vậy xem cô thể ở bao lâu."