MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 622

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:34:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Nguyệt: "..." Ý gì đây, cô đàn ông mà rõ với chả rõ cơ chứ.

 

Cô hắng giọng một cái, dùng giọng nũng nịu hỏi, "Vậy nào?"

 

Viêm Thập: "... Cô nó câm miệng cho ."

 

Thời Nguyệt: "..." Chẳng đây là giọng nũng nịu mà đàn ông thích nhất ?

 

Là cô nũng nịu ? Tại đều cà?

 

chút buồn bực, giọng trở bình thường, "Tinh thần lực của tiến bộ , xem ?"

 

Viêm Thập: "..." Cảm giác như lọt bẫy của cô .

 

Anh thực sự xem thử.

 

Thế là Thời Nguyệt ghi nợ lấy t.h.u.ố.c điều trị từ chỗ Viêm Thập, lặng lẽ gửi đến nhà Phong Tiểu Vân, đó chạy đến Luyện Ngục.

 

Vẫn là cái Luyện Ngục độ khó thấp , đây cũng là lối gần bọn họ nhất.

 

Không ai chọn lúc , ngược lác đác , Thời Nguyệt màn sương đen, đầu .

 

Người đàn ông luôn thấy tăm đột ngột xuất hiện phía cô cách một cánh tay.

 

Thời Nguyệt đưa tay về phía , "Đi thôi?"

 

Viêm Thập cụp mí mắt xuống, liếc bàn tay trắng nõn của cô, đó ánh mắt rơi con máy cô đang ôm.

 

"Thứ rác rưởi đó mang theo."

 

Viêm Thập chộp lấy nó, đó bàn tay lớn vỗ lên vai cô, xách cô như xách gà con đưa trong màn sương đen.

 

Trong chớp mắt, liền thấy băng thiên tuyết địa, gió lạnh rít gào, hai xuất hiện tại điểm hạ cánh trong rừng.

 

Sự chú ý của Thời Nguyệt rơi con máy mà Viêm Thập đang cầm, "Tại thể mang theo Ai Yo ?"

 

"Cái tên rác rưởi gì ?" Viêm Thập chê bai nhíu mày, ném trả máy cho cô.

 

Thời Nguyệt khó khăn lắm mới đỡ , nhấn công tắc nhưng phản ứng.

 

Viêm Thập tự nhiên giải thích với cô, chỉ , "Nó đang ở trạng thái mất hiệu lực."

 

"Được , nên nếu tinh thần lực mạnh hơn một chút, thể bao phủ tinh thần lực lên s.ú.n.g ống để mang Luyện Ngục, đúng ?"

 

Viêm Thập liếc cô với ánh mắt rõ ý vị, "Nếu đủ mạnh thì căn bản cần s.ú.n.g ống."

 

Thời Nguyệt gật đầu: "Là đạo lý ."

 

Thời Nguyệt vốn dĩ còn ở điểm an thêm một lúc để thích nghi với cái lạnh ở đây, giây tiếp theo, bàn tay vai dùng sức đẩy cô ngoài.

 

Thời Nguyệt loạng choạng giẫm lên lớp tuyết dày, lặng lẽ đầu , thấy đàn ông khoanh tay lạnh lùng cô, giống hệt bộ mặt xí của nhà tư bản bóc lột công nhân thời đại cũ.

 

"Còn ?" Âm cuối của đàn ông v.út cao, như cuốn theo sương giá ập tới.

 

"Hừ." Trong lòng Thời Nguyệt vô lực oán thầm.

 

Có lẽ là thái độ của cô khiến đối phương vui, chậc một tiếng, tiến lên một bước, cánh tay cũng giơ lên——

 

Cô theo bản năng đưa tay chắn đầu, nhanh ch.óng lùi hai bước.

 

Viêm Thập: "..."

 

Thời Nguyệt mới phát hiện, chỉ là giơ tay phủi lớp tuyết đọng mái tóc ngắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-622.html.]

 

Cô cứng nhắc nhếch khóe miệng, cô là Hỏa Thần đ.á.n.h cho sợ trong trò chơi , cái phản xạ điều kiện đều theo tận đời thực luôn.

 

Cô xoay liền về phía , đợi cô nữa, bóng dáng đàn ông biến mất.

 

"Cứ thích giấu giấu diếm diếm..." Cô lầm bầm một câu.

 

Khác với bãi đất trống ở , cô xuất hiện trong một khu rừng rậm, tuyết đọng đến mắt cá chân cô, cộng thêm lá rụng lâu năm, hề dễ , hơn nữa còn dễ lạc đường.

 

Trong Luyện Ngục điều tệ nhất chính là như , mỗi đều tìm điểm hạ cánh của , nếu lẽ sẽ nhốt ở đây cả đời, nên Liên bang cũng nghiên cứu phương pháp thể ghi nhớ điểm hạ cánh, nhưng điều đó cần thiết chuyên dụng.

 

Trong tay Thời Nguyệt tự nhiên .

 

May mắn , cô khá thạo việc xác định phương hướng.

 

vội vàng, trang phục tác chiến phù hợp, đành điều động tinh thần lực để chống lạnh, nhưng chẳng mấy chốc lông mày và lông mi của cô đều kết sương giá.

 

Nửa giờ trôi qua, cô vẫn chỉ ở trong rừng rậm, thở hồng hộc, thỉnh thoảng dựa cây hoặc tảng đá lớn để nghỉ ngơi.

 

Nơi Luyện Ngục hẳn là nơi ít nguy hiểm nhất, bao nhiêu năm qua cũng chỉ thấy Ngân Tông Thú, vì quá lạnh nên cũng hiếm thấy thực vật dị chủng sinh trưởng.

 

Thời Nguyệt từ từ phóng tinh thần lực để cảm nhận, đây là điều cô học trong trò chơi, trong vòng bán kính năm cây , cô thậm chí thể cảm nhận dấu vết của những khác.

 

Viêm Thập Nguyệt đang ở ?

 

Anh là dựng lên lá chắn tinh thần lực nhỉ, thể thoát khỏi sự cảm nhận của khác.

 

Lúc một nhóm khác trong rừng đột nhiên dừng bước, thảy đều cảnh giác hẳn lên.

 

"Là tinh thần lực của ai đang dòm ngó chúng ?"

 

"Đã rút ."

 

"Có lẽ là đang tìm Ngân Tông Thú thôi, cư dân vùng đều sống dựa Ngân Tông Thú."

 

"Người ... lợi hại, thể cảm nhận sự hiện diện của ."

 

"Không địch ý là , nhưng vẫn nên tránh thôi."

 

...

 

Nhóm nhanh ch.óng chuyển hướng.

 

Thời Nguyệt dọa khác chạy mất, nhưng Viêm Thập thì thấy rõ mồn một.

 

Anh ngửa đầu trời, tiếp tục theo bóng dáng lảo đảo , giữa chừng còn thêm lá chắn tinh thần lực cho cô, tránh để khác phát hiện cô.

 

Vừa nãy cô hề lấy bất kỳ vật phẩm nào, luồng sức mạnh giống như tồn tại sẵn trong cơ thể cô hơn, cô bây giờ chẳng khác nào một đứa trẻ đang học cách sử dụng nó.

 

Mang trong báu vật, nếu thể nhanh ch.óng trưởng thành, kết cục cuối cùng của cô chỉ thể là...

 

Lặng lẽ c.h.ế.t ở một xó xỉnh nào đó, hoặc trở thành vật chứa cung cấp tinh thần lực cho khác bàn kim loại.

 

Chương 214 Tinh tế phế vật xanh nhỏ 08

 

Thời Nguyệt khỏi rừng rậm, tinh thần lực nhanh ch.óng khóa c.h.ặ.t một con Ngân Tông Thú đơn độc, nhưng tiếc, đợi đến khi cô thở hồng hộc đuổi tới nơi thì Ngân Tông Thú còn ở đó từ lâu .

 

Người khác khóa c.h.ặ.t mục tiêu là thể lập tức đuổi tới đ.á.n.h một trận, còn cô... thể lực phế thải, chỉ thể khổ sở tiếp tục truy lùng.

 

Hoặc là cô tạo một chút động tĩnh để thu hút Ngân Tông Thú tới, nhưng nếu thì ai thứ gì sẽ đ.á.n.h động mà tới chứ?

 

Băng qua rừng rậm là một sườn đồi trọc lốc, cô cẩn thận, chân thứ gì vấp ngã, cả trực tiếp ngã nhào về phía , cứ thế trượt xuống sườn dốc, may mà mặc dày nên m.ô.n.g , chỉ áo khoác bông dính đầy những bông tuyết lạnh buốt.

 

 

Loading...