MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 602

Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:33:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thành tựu hiện tại của , vốn dĩ trong nguyên tác đến năm tư đại học mới !

 

Thời Nguyệt gửi cho mười tin nhắn, đối phương chỉ trả lời một câu: Có em ngăn cản kiếm tiền ?

 

Thời Nguyệt: ……

 

Thời Nguyệt ngược thích cô em gái mới sinh, dù trong cốt truyện vốn dĩ cô bé, chỉ vì một câu của mà đứa em gái mới xuất hiện.

 

Thời Nguyệt luôn cảm thấy chút trách nhiệm với cô bé, nên thường xuyên ôm chơi, chơi chán thì ném cho Tô Cửu.

 

Trong nhà họ Tô ai cảm thấy , Tô Cửu cũng nên con của , tập học cách chăm trẻ cũng thể.

 

Tô Cửu: “……”

 

Du tiểu khi sinh Du phụ yêu thích, dù đối với ông , Du tiểu đến đúng lúc, ông chán ghét vợ ngoại tình những chuyện bẩn thỉu, đối với đứa trẻ , cũng thích nổi.

 

Sau Trần mẫu cảm thán , tiểu lúc mới sinh giống Thời Nguyệt, quấy, đặc biệt ngoan ngoãn, Du phụ mới bắt đầu chú ý đến cô bé.

 

Khi Thời Nguyệt học, Tô Cửu cũng lấy cớ nghiệp vụ mà theo.

 

Nhà họ Trần và nhà họ Tô đều bày tỏ thể giúp nuôi dưỡng Du tiểu , nhưng cuối cùng Du phụ vẫn để cô bé trong nhà.

 

Thời Nguyệt thỉnh thoảng sẽ nhận tin nhắn từ dì và Tiểu Hà gửi đến, Du phụ và Du Thiên Đàm bạc đãi tiểu , nếu cô cũng sẽ mặt đề nghị để nhà khác nuôi dưỡng tiểu .

 

Không khí ẩm ướt đầu xuân khiến cảm thấy sợi tóc cũng dính dấp, Thời Nguyệt ném điện thoại sang một bên, bật máy hút ẩm lên.

 

“Lại đang xem ảnh Du tiểu ?”

 

Tô Cửu từ phía ôm lấy cô, sống mũi cao thẳng cọ tóc cô, tựa bên cổ, nóng phả khiến cô cảm thấy ngứa ngáy.

 

“Em còn đang nghĩ, nếu nhà họ Du cần Du tiểu , em sẽ mang theo bên nuôi dưỡng, hoặc để cho em cũng , nhưng dáng vẻ , tạm thời ở nhà họ Du cũng tệ.” Thời Nguyệt .

 

“Em mới là một đứa trẻ, nuôi con nhỏ cái gì.” Tô Cửu vui, dù Du tiểu chiếm ít thời gian chung đụng của với Nguyệt Nguyệt.

 

Thời Nguyệt xoay trong lòng , ngẩng đầu , “Em là một đứa trẻ, thế còn thì …… hửm?”

 

Lúc đưa cô chạy xe tốc độ cao, thấy cô là một đứa trẻ?

 

“……” Tô Cửu hiểu ý cô.

 

Công việc của ở đây sớm kết thúc, nhưng vẫn , hai ngày nay cô tiết, hai cũng khỏi cửa khách sạn, trong tâm trạng lo lắng của , cũng lôi kéo cô “lái xe” bao nhiêu .

 

Tô Cửu càng dùng sức ôm c.h.ặ.t cô, thở dài sâu sắc, “Thật là hành hạ khác……”

 

“Ai hành hạ khác?”

 

Thời Nguyệt bất mãn lẩm bẩm, “Em .”

 

“Em thà gì đó thì , mỗi ngày chủ động gửi tin nhắn, bạn bè gọi một cuộc điện thoại là em thèm đếm xỉa đến nữa, bài tập, đầu liên hoan câu lạc bộ, mỗi video call bạn cùng phòng của em đều vây xem, nhiều lời đều thể , ngay cả nụ hôn gió cũng còn nữa……”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-602.html.]

Tô Cửu hiếm khi phàn nàn điều gì, về cơ bản Thời Nguyệt đối xử với thế nào, đều thể chấp nhận hết, giống như bây giờ trút bầu tâm sự thế , Thời Nguyệt là đầu tiên thấy, nên đến ngây .

 

“…… Bình thường em như ?” Thời Nguyệt dường như đột nhiên mất trí nhớ.

 

Chủ yếu là cô tự động tiến chế độ vợ chồng già, chuyện bên ngoài quá mới mẻ, cô lẽ, đại khái, sơ ý một chút là bỏ bê vị hôn phu của ?

 

Giọng của Tô Cửu trầm thấp lộ vẻ thê lương và sự chán nản hiếm thấy, nụ cay đắng, “Nói cũng , chúng chỉ là đính hôn, cũng đại diện cho điều gì cả.”

 

Anh nắm lấy bàn tay trái của cô, vuốt ve chiếc nhẫn ngón giữa, tiếp tục , “Ngay cả khi đeo nhẫn đính hôn, khác cũng chỉ nghĩ đó là đồ trang sức bình thường của con gái, nếu một ngày nào đó em thích trai khác, xuất sắc như Cận Vinh chẳng hạn, lẽ em sẽ bao giờ lấy một .”

 

Thời Nguyệt cũng chiếc nhẫn đính hôn của , càng càng thấy đúng lắm, hình như càng kéo càng xa ? Lại còn lôi cả Cận Vinh nữa?

 

“Cho nên?” Thời Nguyệt cẩn thận hỏi, sợ kích thích đến trái tim vẻ nhạy cảm mong manh của đàn ông.

 

“Cho nên, ngay cả một lời cam kết cũng nhận , mỗi ngày ngủ ngon, ăn ngon, đều gầy .” Tô Cửu xong, đặt tay cô lên n.g.ự.c .

 

Anh mới tắm rửa xong, áo choàng tắm khoác lỏng lẻo, cũng cố ý , tay cô vặn rơi chỗ vạt áo mở , hề bất ngờ mà chạm những đường nét rắn rỏi , cảm giác cực kỳ , vốn dĩ là nơi cô đặc biệt thèm .

 

“Hả? Gầy ? Để em xem nào…… Sao gầy thế , ăn nhiều chứ……” Thời Nguyệt giả vờ kiểm tra, bàn tay nhỏ bé cứ thế sờ vài cái, đổi lực độ mà nhấn.

 

Chậc, cảm giác vẫn như khi.

 

Tô Cửu cũng ngắt lời cô, hàng mi rủ xuống che ánh sáng tối tăm trong đôi mắt phượng, gật đầu, cởi dây đai áo choàng tắm , để lộ cơ bụng sắp xếp chỉnh tề, tràn đầy sức mạnh, “Chỗ cũng gầy .”

 

Mắt Thời Nguyệt thẳng luôn, hà hà.

 

Quả nhiên là gần ngay mắt mà thấy, cô dường như lâu ngắm nghía vị hôn phu của cho hẳn hoi, suýt chút nữa quên mất cực phẩm nhân gian đang ở ngay bên cạnh , mấy cái tấm hình bạn cùng phòng tìm , thực sự chẳng là cái thá gì cả!

 

“Ừm, hình như là gầy thật……” Miệng Thời Nguyệt bừa, tay hạ xuống một chút cũng chần chừ.

 

Cô tự trách , “Đều là của em, em để chịu khổ , em sửa, nhất định sẽ sửa!”

 

“Vậy em còn lén xem cơ bụng của khác nữa ?”

 

“Không xem xem, ai cũng trai bằng chồng em.”

 

“Ừm.”

 

Một giả ngu, một giả ngây, cuối cùng cả hai cùng ngã xuống chiếc giường .

 

Tô Cửu để mặc cô rúc lòng , còn sờ soạng khắp cơ thể , ánh mắt lóe lên một tia thỏa mãn, Từ Tang cũng lúc đáng tin cậy, nhưng xem khổ nhục kế hiệu quả bằng mỹ nhân kế.

 

Lòng bàn tay vuốt ve gáy cô gái, khóe miệng nhếch lên, hứa hẹn một cách đầy khổ sở, “Nguyệt Nguyệt, hai ngày nay quá tùy hứng, khiến cơ thể em mệt mỏi , tối nay sẽ nhịn, chạm em , em hãy nghỉ ngơi cho .”

 

“……” Thời Nguyệt lặng lẽ ngẩng đầu, thì .

 

s.ú.n.g của lên nòng , hơn nữa còn châm lửa cho cô nữa, giờ lời , là quá……

 

Hệ thống xanh bỗng nhiên sáng lên, 【 Nguyệt Nguyệt, cô tỉnh táo ! Anh cũng quá mất! Cố ý treo lơ lửng cô đấy! Đừng mê hoặc! Đừng nắm thóp! 】

 

 

Loading...