MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 599
Cập nhật lúc: 2026-02-15 04:32:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ừm, ăn chậm thôi." Tô Cửu đặt cuốn sách sang một bên, nghiêng bên mép giường.
Thời Nguyệt đưa tay ngăn cản, "Anh đừng cử động lung tung!"
Tô Cửu cảm thấy chân tay dường như khựng trong thoáng chốc, nhưng chớp mắt thể hoạt động tự như, chỉ ngẩn một lát, dậy đến bên giường cô, xuống ghế.
Thời Nguyệt đặt thìa xuống, lớp băng gạc ở eo , "Anh thể lời một chút ?"
Tô Cửu cúi đầu một cái, : " , động tác lớn là ."
Anh cảm thấy vết thương nghiêm trọng đến mức nào, chút đau đó, vẫn chịu .
Có lẽ là vì duyên cớ của cô.
"Về ." Thời Nguyệt chẳng thèm quản nhiều như , lông mày cứ luôn nhíu .
Tô Cửu thấy môi cô tái nhợt, tim đau như kim châm, áp mu bàn tay lên má cô một cái, mới dậy lên giường.
Thời Nguyệt tiếp tục cầm thìa, trầm giọng hỏi: "Vốn dĩ là em trai, đúng ?"
Tô Cửu vốn dĩ định giấu cô, "Ừm, cả hai đứa."
Một đứa thời gian đếm ngược đầy mười phút, một đứa nửa tiếng.
Lúc thấy cũng chút hoảng, quá hiểu tầm quan trọng của hai đứa em trai đối với cô.
Lúc khống chế tên nát rượu đầu tiên, thời gian đếm ngược của bọn họ hề dừng , mắt thấy bên phía Trần Thời Lạc thời gian đếm ngược tiến dần về con , bèn theo bản năng buông con d.a.o trong tay tên nát rượu , con d.a.o đó đ.â.m về phía .
Mà thời gian t.ử vong đếm ngược của hai em Trần Thời Lạc và Trần Thời Lục cũng biến mất trong nháy mắt.
như dự đoán, thể đổi gì, nhưng mạng của thể bù đắp cho t.ử kiếp của khác...
May mà những cái buff may mắn và sức khỏe Nguyệt Nguyệt từng chồng lên giúp hồi m.á.u, cộng thêm tối qua ngôn linh của cô hiệu lực, lúc mới thể còn sống để gặp cô.
"Là do em , xem điện thoại." Giọng Thời Nguyệt ngày càng trầm mặc.
"Chuyện trách em." Tô Cửu chậm rãi dậy, thở dài : "Hai , em chắc gánh nổi cái giá ."
Thời Nguyệt định nhớ thông báo cho cô ngay, nhưng thể lời , loại chuyện vẫn là đừng nên xảy nữa thì hơn, cô chỉ thể sức dùng ánh mắt ám chỉ .
"Ừm, ." Anh thuận theo đáp lời.
Chuyện cả hai nhà sợ hú vía, may mắn là Tô Cửu và Thời Nguyệt đều .
Ngày thứ ba khi chuyện xảy , bố Du và Du Thiên Đàm đến bệnh viện, hai gia đình Tô Trần mới nhớ , họ căn bản thông báo cho hai nhà họ Du .
Du Thiên Đàm Thời Nguyệt đang yếu ớt giường, nhớ đến lời mỉa mai của Tô Cửu, kể từ khi Nguyệt Nguyệt những việc của , Nguyệt Nguyệt trở nên xa cách với nhà họ Du, chuyện gì cũng chôn giấu trong lòng, hôn mê nhập viện cũng với họ.
"Nguyệt Nguyệt, sợ hãi lắm , mặt tái nhợt thế , thực sự chỗ nào khác khó chịu ?" Du Thiên Đàm xuống bên giường, thần sắc u ám.
Thời Nguyệt lắc đầu, sang Tô Cửu ở chiếc giường bên , "Người thương là , bác sĩ con chỉ là cơ thể yếu, vài ngày là khỏe thôi."
Bố Du trầm giọng : "Vậy để dì nấu chút canh mang đến cho con, cũng đừng chạy lung tung nữa, nghỉ ngơi nhiều ."
"Vâng..."
"Dù chuyện gì xảy , nhớ báo cho bố."
"Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-599.html.]
Thời Nguyệt cứ thế đồng ý.
Tuy nhiên trong mắt bố Du, đứa trẻ rốt cuộc trở nên xa lạ với nhà họ Du nhiều, suy cho cùng chẳng ai thể chịu đựng nổi việc trong nhà một ruột luôn coi là cái gai trong mắt.
Nhìn hai cha con nhà họ Du đầy vẻ áy náy rời , Tô Cửu mới tung chăn, nhích sang bên của Thời Nguyệt.
Anh dứt khoát lên, vươn tay ôm cô lòng.
Thời Nguyệt sợ chạm vết thương của , cũng dám động đậy, ngoan ngoãn gối đầu lên cánh tay .
"Không để ý đến họ thì thể cần để ý." Tô Cửu nhẹ giọng .
"Ừm hứm..."
Cốt truyện gốc từ đầu đến cuối chỉ là một câu chuyện ngọt ngào về tình yêu thầm kín từ hai phía của nữ chính ngây thơ và nam chính cô độc, chỉ khi nào cần đến nguyên chủ mới lôi cô so sánh một chút, nguyên chủ phớt lờ triệt để, trong cốt truyện cũng nhắc tới những việc bẩn thỉu mà Du từng , thứ đều như cổ tích.
Thời Nguyệt hiện giờ Du vẫn luôn lóc đòi gặp cô, nhưng bố Du hề ép buộc cô gặp mặt.
Hai cha con đó so với Du thì còn áy náy và hối cải, tính cũng là bình thường.
Lúc Tô Cửu và Thời Nguyệt cùng một chiếc giường lời thì thầm, Tô và Trần cùng , bỗng nhiên thấy cảnh , cơn kinh ngạc, một vẫn tủm tỉm, một như thể trời sập.
Mẹ Tô kìm nén nụ , "Khụ khụ, con trai, Nguyệt Nguyệt."
Hai giường mới phản ứng , Tô Cửu vội vàng dậy, vì động tác quá nhanh chạm vết thương, khẽ nhíu mày.
Thời Nguyệt đưa tay che vết băng gạc của , "Anh cẩn thận chút, chứ?"
Tô Cửu lắc đầu, chỉnh bộ đồ bệnh nhân, "Vẫn ."
Thời Nguyệt: "..." Bây giờ mới hổ.
Mẹ Trần ở bên cạnh tưởng chạm vết thương, vội : "Đừng vội thế, chao ôi, trẻ tuổi đúng là..."
Bà vốn tư tưởng khép kín, bà cứ luôn cảm thấy Nguyệt Nguyệt còn nhỏ, nhưng thực con bé là một cô gái lớn , trong lòng chứa đựng thích ...
Hơn nữa Tô Cửu còn đang thương, hai sắp đính hôn, cùng vài câu tâm tình cũng là chuyện bình thường.
Sau khi Trần nghĩ thông suốt như , cũng còn lo lắng nữa.
Tô Cửu giường , thần sắc chút tự nhiên, dù giờ cũng coi như giữ lễ tiết, cảnh tượng trưởng bối thấy, rốt cuộc cũng chút thỏa đáng.
"Dì ơi..."
Anh mở miệng, Trần xua tay : "Không , chuyện của trẻ các con, dì hiểu, dì hiểu mà."
Thời Nguyệt: "..." Mẹ, hiểu cái gì chứ?
Vốn dĩ là chuyện nhỏ, giờ bỗng nhiên trở nên ngại ngùng thế , đều tại Tô Cửu khơi mào!
Tô Cửu: "..."
——
Nhờ Thời Nguyệt "niệm kinh", vết thương của Tô Cửu lành nhanh, ít nhất là lỡ việc đính hôn.
Tô Cửu xuất viện, Thời Nguyệt tranh thủ lúc tinh thần đang tràn trề, âm thầm niệm một câu "Tô Cửu vì đ.â.m , năng lực đặc biệt dần dần suy giảm".
Sau đó, Thời Nguyệt bẹp một tuần lễ.